Chương 773 tiết đánh cờ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 773 tiết đánh cờ
Chương 773: Đánh cờ
“Đại gia ngươi!” Vừa nãy còn nhàn tản, an tĩnh, Dư Sinh bỗng vỗ bàn, “Còn dám nói ta xấu, có tin ta cho ăn đấm không hả?”
Lão nhân còng lưng ngạc nhiên, không ngờ Dư Sinh lại vô học như vậy.
Lão nhíu mày, “Tuổi còn nhỏ mà đã không biết kính già yêu trẻ.”
“Lão già kia, chỉ biết trông mặt mà bắt hình dong, đúng là già mà không kính.” Dư Sinh ngồi phịch xuống.
Luận về tài ăn nói, hắn – Dư Sinh – chưa từng ngán ai.
“Ngươi…” Người đàn ông trung niên đang khoanh tay đứng cung kính phía sau lão nhân, có vài phần tương tự Bách Thảo, tiến lên một bước, trừng mắt nhìn Dư Sinh, “Ăn nói cho khách khí vào!”
“Ngươi cũng khách khí chút đi, đừng tưởng rằng có chút dáng dấp… À, ngươi là phụ thân của Bách Thảo Khô huynh đệ à?” Dư Sinh nhận ra, dù sao hôm qua vừa mới giao đấu với Khô một trận.
Người đàn ông trung niên im lặng, chỉ khịt mũi một tiếng, lạnh lùng nhìn chằm chằm Dư Sinh.
“Tiểu thành chủ, Cửu U thành, cửu ngưỡng đại danh!” Dư Sinh nói ngoài miệng thì vậy, nhưng thân thể vẫn ngồi ngay ngắn bất động, “Ta sớm đã muốn làm quen với ngài, rất muốn nhìn xem người đặt tên cho con là Bách Thảo Khô thì vô học đến mức nào. Tiện thể nói cho ngươi biết, con của ngươi vì muốn giết ta, nên đã bị ca ca nó giết rồi.”
Người đàn ông trung niên đã sớm biết chuyện này, thần sắc không đổi, chỉ nói: “Ta sẽ báo thù cho nó sau.”
“Oan có đầu, nợ có chủ, ca ca nó giết thì ngươi tìm ta làm gì? À phải, nghe nói vợ ngươi bị người giết, đã báo thù chưa?” Dư Sinh hứng thú hỏi.
Người đàn ông trung niên khựng lại, liếc nhìn Hạn Bạt đang đứng cạnh mình, trên cổ chân buộc chuông leng keng, ấp úng nói gì đó.
“Ngươi nói gì cơ, ta nghe không rõ!” Dư Sinh đưa tay lên vành tai, hét lớn.
Người đàn ông trung niên vẫn im lặng, Dư Sinh tốt bụng nói: “Báo thù thì nên báo sớm một chút, mà ngươi báo thù cũng đơn giản thôi, cứ việc tự bôi cổ mình là xong.”
“Ăn nói hàm hồ!” Người đàn ông trung niên gần như không cần nghĩ cũng biết ý tứ trong lời nói của Dư Sinh.
“Ai nói bậy thì người đó là con rùa.” Dư Sinh cười, “Dù sao lời này là do đứa con đã chết của ngươi nói, hai người thế nào cũng có một người là rùa.”
“Không đúng,” Dư Sinh khẽ giật mình, đếm trên đầu ngón tay, “Không phải trốn không thoát, mà là hai ngươi đều là rùa.”
“Ngươi!” Người đàn ông trung niên bước lên một bước, kiếm sắp tuốt khỏi vỏ, nhưng bị lão nhân còng lưng ngăn lại.
Lão nhân nhìn Dư Sinh, “Ngươi đúng là không kính già yêu trẻ, biết hắn là ai không? Bạch Đế Thành chủ chi tử, con trai sư phụ ngươi, theo lý thuyết, ngươi phải gọi hắn là sư thúc.”
“Thật sao?” Dư Sinh khẽ giật mình, đánh giá người đàn ông trung niên từ trên xuống dưới.
Hắn đột nhiên vỗ bàn một cái, giận dữ mắng lão nhân, “Ngươi cái lão già không hiểu kính già yêu trẻ này, vừa nãy còn nói hai ta cùng thuộc thiên đạo, hắn là sư thúc ta, chẳng phải cũng là sư thúc ngươi sao?”
“Mau, đứng lên, để sư thúc ta ngồi.” Dư Sinh xua tay, miệng còn lẩm bẩm, “Ngươi cái lão già này, càng sống càng lú lẫn.”
Lão nhân còng lưng lại ngạc nhiên, “Chẳng lẽ thiên đạo không nói gì lâu quá, nghẹn hỏng rồi, mới sinh ra một cái đồ vật mồm mép tép nhảy như ngươi?”
“Cái gì mà thiên đạo ý chí, ta chỉ nói những gì ta nghĩ thôi.” Dư Sinh đáp.
“Nếu không gánh vác thiên đạo ý chí, ngươi đến đây làm gì?” Lão nhân hỏi.
“Cũng đúng,” Dư Sinh nghĩ mãi không ra câu trả lời nào khác, đành bất đắc dĩ nói: “Vậy thì ra hai ta cũng chỉ là một giuộc.”
Hạn Bạt đứng cạnh người đàn ông trung niên nhìn Dư Sinh, thầm nghĩ cái tên mồm mép tép nhảy này thế mà ngay cả mình cũng chửi.
“Trà ngon!” Dư Sinh chỉ vào ấm trà trên lò đất bên cạnh, nói nhiều như vậy cũng vô ích, Dư chưởng quỹ có chút khát nước rồi.
Hạn Bạt tự mình đứng lên rót trà cho hai người, Dư Sinh liếc nhìn ra ngoài đình trúc, thấy vô số thây khô đang không ngừng vượt qua đỉnh núi, tiến về Dương Châu.
“Đống thây khô này, ngươi tạo nghiệt đấy à?” Dư Sinh hỏi.
“Không phải, là Tiểu U thành cấu kết với tà vu Linh Sơn làm.” Lão nhân vuốt ve quân cờ trong tay, chỉ về phía xa.
Phía xa tối đen như mực, nhưng Dư Sinh nhờ ánh nước mưa mà thấy được năm bóng người mặc đồ đen, toàn thân tản ra tà khí, đang đứng trên đỉnh núi, tay cầm cao chiêu hồn phiên.
Bọn chúng cưỡi ngựa, lặng lẽ đứng đó, phía sau thây khô tuôn ra như thủy triều.
“Lợi hại nha, thế mà còn câu kết được với người của Linh Sơn.” Dư Sinh nói.
“Ha, cái tên ở Linh Sơn kia đắm chìm trong hương hỏa đến nỗi đầu óc mụ mẫm cả rồi. Vu lực vốn là của ta, hắn thế mà còn phái Vu Chúc đến tìm ta.” Lão nhân lắc đầu.
Lúc đó lão nhân chưa thức tỉnh, đang canh giữ ở Nam Hoang, khi Vu Chúc đến bắt lão, lão sơ ý giết chết hắn, dứt khoát thu luôn hồn phách để về phục mệnh.
“Thiên đạo ý chí của lão phu thức tỉnh vào lúc đó, mấy tên Vu Chúc kia bị vu lực của ta ăn mòn, cam tâm tình nguyện làm thuộc hạ cho ta.” Lão nhân đắc ý.
“Tặc tặc,” Dư Sinh lắc đầu, mấy tên lỗ mãng này, nếu bắt sống mang về, có lẽ đã không có chuyện hôm nay rồi.
“Ngươi không đi báo thù, tìm ta làm gì?” Dư Sinh nhận lấy chén trà từ Hạn Bạt, nói một tiếng cảm ơn.
“Tên kia ở Linh Sơn ngồi hưởng thụ vô số tín đồ cung phụng, mỗi ngày nhận được tín ngưỡng chi lực tiêu xài không hết, ta hiện tại không phải là đối thủ của hắn.”
Lão nhân nhìn chằm chằm Dư Sinh, “Chỉ cần ăn được ngươi, tập hợp hai đạo thiên đạo ý chí, ta mới đấu lại hắn, mới có thể bảo vệ chính đạo của thiên đạo.”
“Cho thêm một chén nữa đi.” Dư Sinh gọi Hạn Bạt.
“Muốn giết ta thì có rất nhiều, nhưng phải nói, lý do của ngươi là vô liêm sỉ nhất.” Dư Sinh nói.
“Còn bảo vệ chính đạo của thiên đạo, cái gì là chính đạo của thiên đạo, thiên đạo nói cho ngươi à?”
“Ta chính là thiên đạo, ta cho rằng chính đạo là chính đạo.” Lão nhân nói.
“Ngươi cho rằng chỉ là ngươi cho rằng, không phải thiên đạo cho rằng. Có người còn cho rằng cơ học của Ngưu ca là chính xác, nhưng chẳng phải cũng bị cái tên đầu hói kia lật đổ hay sao.”
“Cơ học của Ngưu ca?” Lão nhân ngơ ngác nhìn Dư Sinh.
“Ngươi xem đi, ngay cả cái này cũng không biết, còn muốn đại diện cho đâu đâu cũng có, không gì không biết thiên đạo?” Dư Sinh đắc ý nói.
Hệ thống ở trong đầu bất bình thay cho lão đầu, “Đại gia ngươi, dùng kiếm của triều đại trước chém quan của triều đại này, ngươi dọa người cũng phải có lý một chút chứ.”
Không đợi Dư Sinh trả lời, lão nhân đã khoát tay, “Ta hiện tại không biết, không có nghĩa là sau khi nuốt ngươi ta sẽ không biết, chỉ cần đoạt được hai đạo ý chí còn lại, ta sẽ không gì không làm được!”
Nói đến đây, lão nhân còng lưng hưng phấn đến nỗi lưng eo cũng thẳng lên.
“Nói trắng ra, ngươi chỉ muốn có lực lượng thôi, làm gì phải nói mình cao thượng như vậy.” Dư Sinh thở dài.
“Thì sao?” Lão nhân nhìn Dư Sinh.
Dư Sinh thấy thây khô không ngừng xuyên qua rừng trúc, không biết có bao nhiêu thây khô đang tiến về Dương Châu thành.
Ngoài ra, Dư Sinh còn phát hiện ra, dưới tảng đá lớn, nơi ánh sáng không chiếu tới, không biết từ lúc nào đã lặng lẽ đứng một người có trang phục giống hệt tà vu.
Chẳng lẽ là âm thầm bảo vệ lão đầu? Dư Sinh có chút hiểu ra, quay đầu hỏi: “Ngươi không phải là đối thủ của ta?”
“Hoang đường, ngươi chỉ là một tên nhóc chưa thức tỉnh đạo ý chí, ta lại không đấu lại ngươi?” Lão đầu cảm thấy bị sỉ nhục.
“Nếu vậy, ngươi làm nhiều thây khô như vậy để làm gì?” Dư Sinh chỉ vào phía dưới rừng trúc.
Lão đầu khẽ giật mình, rồi cười nói: “Ngươi không ngốc như bọn chúng nói, cũng khá thông minh đấy.”
“Cảm ơn đã khen, ngươi cứ nói thêm vài lời hay ho nữa đi, biết đâu ta lại dâng ý chí đó cho ngươi bằng cả hai tay.” Dư Sinh cười toe toét.
“Chẳng qua không phải ta đấu không lại ngươi, mà là bắt không được ngươi.” Lão đầu nói, “Thân là con trai của Đông Hoang Vương, nếu ngươi muốn trốn, thiên hạ không ai giữ được ngươi.”
“Cho nên ngươi mới làm ra chuyện vây công Dương Châu bằng thây khô, ép ta bó tay chịu trói? Làm quá lên rồi đấy, một mình ngươi đến ta cũng không dám bỏ rơi bọn họ mà trốn.”
“Ngươi đánh giá mình cao quá rồi, đống thây khô này là để chuẩn bị cho cái tên ở Linh Sơn kia, ngươi chỉ là con thỏ ôm cỏ bị đánh mà thôi.”
Lão đầu nhấp một ngụm trà, “Được rồi, trà cũng uống rồi, chuyện cũng trò chuyện rồi, để ngươi ngồi chờ chết, chắc ngươi cũng không muốn, ta lại lười động tay, hay là chơi trò tao nhã một chút?”
Lão chỉ lên trời, “Chúng ta lấy bầu trời đêm làm bàn cờ, lấy các vì sao làm quân cờ, lấy thiên đạo làm lời thề, đánh cờ quyết sinh tử của ngươi, thế nào?”