Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 760 ta là ngươi quãng đời còn lại

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 760 ta là ngươi quãng đời còn lại
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 760 ta là ngươi quãng đời còn lại

Chương 760: Ta là của ngươi quãng đời còn lại

“Phiền phức tăng thêm?” Nữ tử áo đen nhấn mạnh, “Cái nam nhân? Ta có tới 250 cái nam nhân đấy.”

“Còn nữa, ta không cần nuôi bọn hắn,” nữ tử áo đen nhìn về phía trước, “Bọn hắn đều đã biến thành thây khô rồi.”

Dư Sinh dừng bước, nhìn nữ tử áo đen, thấy vẻ mặt nàng nhẹ nhàng như mây gió.

“Nhìn ta làm gì?” Nữ tử áo đen thấy Dư Sinh dừng lại thì quay đầu hỏi, “Đối với ta mà nói, người đàn ông ta gặp vào giây tiếp theo mới là chân ái.”

Dư Sinh kính nể giơ ngón tay cái lên, “Chân ái của ngươi thật là vô địch.”

Nữ tử áo đen nghe ra giọng điệu trào phúng của hắn, mỉm cười, “Đừng xem thường ta, cứ như ai chưa từng có chân ái vậy.”

Nàng ngước nhìn bầu trời, thở dài một hơi, “Ta cũng từng nghĩ đến chuyện cùng vị đầu tiên tướng mạo tư thủ, nhưng cuối cùng hắn lại thích những người phụ nữ khác.”

“Hắn nói đó là chân ái.” Nữ tử áo đen cười khổ, “Ta còn cách nào khác đâu, chỉ có thể chia tay, mỗi người tự đi theo đuổi chân ái của mình thôi.”

Hai người chậm rãi đi qua con hẻm nhỏ, mãi cho đến cuối cùng, bất tri bất giác lại trở về Nghĩ Lai Trai.

“Có phải đám người cải trang trên xe ngựa lúc nãy là người của ngươi không?” Nữ tử áo đen đột nhiên hỏi.

Dư Sinh nhìn nữ tử áo đen, “Ngươi nhìn ra rồi?”

“Đương nhiên, mắt ta tinh lắm,” nữ tử áo đen chỉ vào hai mắt mình, “Liếc mắt là biết ngươi không phải chim non, huống chi hắn còn giả trang nam thành nữ.”

Dư Sinh thấy Diệp Tử Cao không có ở trên đường, bèn dẫn nữ tử áo đen vào Nghĩ Lai Trai.

“Vì dụ ta xuất hiện mà dốc hết vốn liếng, hôm nào giới thiệu cho ta làm quen nhé? Ta cùng hắn nghiên cứu thảo luận ra đời mệnh huyền bí.” Nữ tử áo đen nói tiếp.

“Đại tỷ, tỷ cũng quá tùy tiện rồi đấy.” Dư Sinh nói.

“Tùy tiện ư? Không tùy tiện thì sao, từ sau khi chia tay với vị đầu tiên, ta rất khó thích một người trong thời gian dài, sợ hắn rời đi. Về sau ta mới hiểu ra, đã không biết thích được bao lâu, vậy thì cứ làm hết những chuyện mình muốn làm khi còn có thể.” Nữ tử áo đen nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

“Lời lẽ sai trái,” Dư Sinh lắc đầu, dẫn nàng vào phòng, Sở Từ và những người khác vẫn còn ở trong gian phòng trang nhã uống trà.

Thấy Dư Sinh đẩy cửa bước vào, Diệp Tử Cao đứng lên hỏi, “Bắt được rồi à?”, tay còn cầm một kiện y phục th·iếp thân của nữ nhân.

“Bắt được rồi,” Dư Sinh tiến lên, kéo nữ tử áo đen cùng ngồi xuống.

Sở Sinh vừa thấy cô nương này thì vội vàng quay mặt đi, cúi đầu chuyên tâm uống trà.

“Ở đâu vậy?” Diệp Tử Cao tò mò nhìn ra ngoài.

Dư Sinh chỉ vào người đang ngồi xuống, không khách khí tự rót trà, “Vị này chính là.”

“Nàng?” Diệp Tử Cao và mọi người đều giật mình, Sở Sinh vẫn cắm cúi.

Diệp Tử Cao nói: “Chưởng quỹ, chưa bắt được cũng không sao, huynh không đến mức tùy tiện tìm người đến gánh tội thay chứ?”

“Một mỹ nữ đi c·ướp y phục th·iếp thân làm gì?”

Diệp Tử Cao vừa nói vừa ngồi xuống cạnh nữ tử áo đen, “Chào cô nương, ta là Diệp Tử Cao, lá là lá cây, tử là…”

“Cái y phục th·iếp thân kia nhớ trả tiền đấy, của ta.” Nữ tử áo đen nói bằng giọng khàn khàn, chỉ vào đồ vật trong tay hắn.

Diệp Tử Cao khẽ giật mình, “Là hắn, chính là giọng này.”

Sở Từ và Bốc Cư kêu lên đầy vẻ khó tin, “Ngươi là cô nương mà đi tr·ộm y phục th·iếp thân của cô nương khác làm gì?”

“Này, nói cho rõ ràng, ta không có tr·ộm y phục th·iếp thân của ai cả.” Nữ tử áo đen nói.

“Tang chứng vật chứng rành rành, ngươi còn muốn chối cãi?” Dư Sinh nói.

“Tang chứng gì chứ, tất cả y phục th·iếp thân đều là của ta, ta chỉ là muốn bán được giá tốt nên mượn danh tiếng của các cô nương xinh đẹp trong thành thôi.”

Nàng nhìn Dư Sinh, “Ngươi thấy có cô nương nào báo án bị c·ướp y phục th·iếp thân chưa?”

“Thật đúng là chưa thấy.” Dư Sinh nhớ lại lời Chu Cửu Phượng nói, chuyện hiệp đạo che mặt tr·ộm y phục th·iếp thân chỉ lưu truyền trong dân gian thôi.

“Đấy, ta nhiều nhất chỉ là lừa người thôi, không phải tr·ộm c·ướp.” Nàng nói.

“Chờ một chút, ta nhớ Cố lão đại nói nàng có rất nhiều y phục th·iếp thân bị hiệp đạo che mặt đ·ánh cắp.” Dư Sinh nhớ lại.

“Cố lão đại là ai?” Nữ tử áo đen không hiểu.

“Là một cô nương đặc biệt mập,” Dư Sinh cố gắng miêu tả Cố lão đại, nhưng lại phát hiện thân hình béo tốt đã che giấu hết tất cả đặc điểm của nàng, chỉ có thể nói: “Đặc biệt béo.”

“À, nàng hả, nàng ngược lại là mua của ta rất nhiều, là khách hàng lớn của ta đấy.” Nữ tử áo đen nhớ lại.

“Hắc,” Dư Sinh nhất thời không biết nên tin ai.

Diệp Tử Cao sờ soạng cái y phục th·iếp thân kia, nhìn từ trên xuống dưới nữ tử áo đen.

“Á, ánh mắt của ngươi ghê tởm ch·ết đi được.”

Nữ tử áo đen rùng mình một cái, “Mấy thứ quần áo này ta chưa mặc qua đâu, ngươi đừng có mơ tưởng, toàn bộ đều mua từ cửa hàng ở Nam Thành đấy.”

“Cái gì, vậy ngươi không phải là lừa người sao!” Diệp Tử Cao căm phẫn đứng lên.

“Đúng đấy, ngươi làm giả cũng phải chuyên nghiệp một chút chứ.” Bốc Cư cũng tức giận, trong tay hắn còn có áo lót của đệ nhất hồ yêu mới đến trong thành nữa chứ.

“Ta rất chuyên nghiệp đấy chứ.” Nữ tử áo đen nói, “Còn xông hương phấn lên quần áo nữa.”

“Ha ha, ngươi không sợ mẹ ngươi nói thế, ban đêm đái dầm à?” Dư Sinh nói.

Nữ tử áo đen thở dài một tiếng, nàng cũng chỉ là bị cuộc sống mưu sinh bức bách thôi, “Muốn không ngừng tìm kiếm chân ái thì tốn kém lắm chứ bộ.”

Nàng chỉ vào Sở Sinh đang cắm cúi, “Trước kia ta ‘lên’ hắn, cũng tốn không ít tiền đấy.”

“Phụt,” Sở Sinh đang cắm cúi uống trà thì phun ra, “Khụ khụ,” hắn lau miệng ngẩng đầu lên, “Ngươi đừng có nói bậy.”

“Ta nói bậy bạ gì đâu? Tiện miệng nhắc một câu thôi mà, tiểu huynh đệ này thân thể hư nhược, các ngươi là huynh đệ của hắn à? Nhớ tìm chút đồ ăn ngon bồi bổ cho hắn đấy.”

Nói xong, nữ tử áo đen đứng lên, bốc một miếng bánh ngọt nhét vào miệng, “Được rồi, mọi chuyện đã rõ, ta phải đi đây.”

“Nửa thân thể kia của ta đang thưởng thức người trong lòng rồi, nhìn không rõ lắm, ta phải về tìm nàng.” Nữ tử áo đen khoát tay.

“Chậm đã, ta còn chưa hiểu ra đâu.” Dư Sinh tay phải đỡ kiếm, nháy mắt rút kiếm ra khỏi vỏ, chắn trước ngực nàng.

“Ta trốn không thoát đâu, trong thời gian ngắn, thủ hạ của ngươi ở đâu thì ta ở đó.”

Nữ tử áo đen đẩy kiếm của Dư Sinh ra, mỉm cười với Dư Sinh, “Dư minh chủ, cố lên, nhớ dũng cảm yêu nhé.”

Nói rồi, thân thể nàng trực tiếp hóa thành một làn khói biến mất trong không trung, Dư Sinh muốn ngăn cũng không kịp.

“Ha ha, cái tên này còn có chiêu này.” Dư Sinh không nhịn được cười, hóa ra cô gái áo đen này nãy giờ chỉ đùa giỡn với hắn thôi, muốn trốn thì đã sớm trốn rồi.

Những người khác vẫn còn hơi kinh ngạc, tìm kiếm khắp nơi, “Người này đi đâu rồi?”

“Đừng tìm nữa, người ta trốn rồi.” Dư Sinh đứng lên, “Lát nữa Phú Nan đi Cẩm Y Vệ tìm hiểu tình hình về hiệp đạo che mặt.”

Về phần hắn, hiện tại vẫn là nên về thành chủ phủ thì hơn, chắc giờ này trong thành đang bàn tán xôn xao về chuyện của hắn và Tiểu dì rồi.

Dư Sinh bay thẳng về thành chủ phủ, tìm thấy thành chủ ở phía sau bên hồ, nàng đang đứng trên cầu tàu cho cá ăn.

Dư Sinh đáp xuống phía sau nàng, nàng cũng không quay đầu lại, “Ngươi cũng thật là không biết xấu hổ, dám đem chuyện của chúng ta nói ra trước mặt mọi người.”

Dư Sinh vội vàng nở nụ cười tươi rói, tiến về phía Tiểu dì, “Ngươi cũng biết đấy, ta cũng chỉ là lỡ lời thôi, ngươi không biết đâu, lúc ấy có người…”

Thành chủ quay đầu lại, nhìn Dư Sinh, nở một nụ cười xinh đẹp, “Ta có trách ngươi đâu mà ngươi phải giải thích?”

“Người ta sống trên đời, ai cũng muốn được người khác công nhận, thật là mệt mỏi, thỉnh thoảng tùy hứng một lần cũng không sao.” Thành chủ quay người tiếp tục cho cá ăn.

Dư Sinh sợ nhất là thành chủ không vui, giờ Tiểu dì đã nghĩ thông suốt rồi, bức tường trong lòng Dư Sinh cuối cùng cũng sụp đổ.

“Ta sớm đã muốn cho cả thiên hạ biết rồi.” Dư Sinh khẽ nói.

“Ta không biết thượng thiên vì sao lại sắp xếp ta đến thế gian này, nếu như phải tìm kiếm đại hoang trân bảo, ta sẽ nói cho hắn biết, ta đã đi qua một nhân gian kỳ quái lạ lùng, thưởng thức những đám mây đẹp nhất, uống những dòng nước trong veo nhất, nhìn những con chó xấu xí nhất, có được những pháp bảo lợi hại nhất, nhưng thứ quý giá nhất ta tìm được chỉ có mình ngươi.”

Dư Sinh từ phía sau ôm lấy Tiểu dì, phơi mình dưới ánh nắng, nhìn những con cá trong nước, hóng gió thanh bình.

“Ta là Dư Sinh của nàng, sẽ cùng nàng trải qua những ngày tháng còn lại, dù là những vụn vặt bình thường, hay những phong ba thoải mái, bất kể lúc nào, ở đâu, năm nào, tháng nào, đều sẽ nâng nàng trong lòng bàn tay.”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 760 ta là ngươi quãng đời còn lại

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Bìa mượn kiếm
Mượn Kiếm (Dịch)
Chương 96 27/08/2025
Chương 95 27/08/2025
bia-ta-tai-trong-nui-lap-tuc-thanh-tien
Ta Tại Trong Núi Lập Tức Thành Tiên (Dịch)
Chương 466 Thiên Nhân phong cảnh 03/05/2025
Chương 465 Vận mệnh đã như vậy! 03/05/2025
Bìa
Thục Sơn Trấn Thế Địa Tiên (Dịch)
Chương 371 31/08/2025
Chương 370 31/08/2025
bia-chu-the-chi-ac
Chư Thế Chi Ác (Bản dịch)
Chương 107 Mới gặp Ngụy ngàn lam 30/04/2025
Chương 106 Kịp thời ngừng hao 30/04/2025
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn (Dịch)
Chương 275 09/08/2025
Chương 274 09/08/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz