Chương 740 không thích hợp thiếu nhi
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 740 không thích hợp thiếu nhi
Chương 740: Không Thích Hợp Trẻ Em
“Hoàn mỹ, quả thực quá hoàn mỹ.” Trang Tử Sinh tấm tắc, “Chỉ cần hắn không mở miệng nói chuyện.”
“Các ngươi thấy sao?” Chu Cửu Phượng hỏi những người khác.
Sở Từ chỉ đám người đang chui xuống gầm bàn, bụm mặt, “Mấy người bọn hắn thành ra cái dạng này rồi, ngươi còn hỏi?”
“Vậy được, hôm nay cứ mang hắn về, tiện thể để Bốc lão đại chở hắn trên bảo mã hóng gió.” Chu Cửu Phượng hết sức vui mừng nói.
Bốc Cư chịu hết nổi, đứng lên nói: “Cái kia… ta đi phơi nắng, tiện thể rửa mắt.”
“Cùng đi, cùng đi,” Tuần Cửu Chương cũng đi theo, chỉ còn lại Diệp Tử Cao.
Hắn lặng lẽ liếc nhìn tượng đất thư sinh, rồi lại đau lòng nhức óc che mắt.
Hắn thật sự bị cái vẻ đẹp này mê hoặc, thay vì nam sắc, khiến Diệp Tử Cao tiếc nuối không thôi, “Ngươi nói xem, ngươi là một đại lão gia, dài đẹp mắt như vậy làm gì?”
“Ta…” Bị chất vấn, tượng đất thư sinh khẽ giật mình, chuyện này sao lại trách hắn được, chỉ trách cái người nặn tượng đất kia thôi.
Hắn hóa thành Yêu Hậu nghe người ta nói, tượng đất của hắn là do công tượng tham khảo một nữ tử để nặn, hắn trước kia còn không tin, hiện tại xem ra tám chín phần mười là thật.
Diệp Tử Cao cũng không ngờ tới đáp án này, bèn hỏi Chu Cửu Phượng, “Chưởng quỹ kiếm đâu ra cái hàng này vậy? Khách của khách sạn à?”
“Không phải, là Dư chưởng quỹ dùng một cái thẻ triệu hoán ra.” Chu Cửu Phượng đáp.
Diệp Tử Cao giật mình, hắn từng thấy qua bản lĩnh này của Dư Sinh, chỉ là không biết Dư chưởng quỹ có thêm một thủ hạ từ khi nào.
Có điều, nếu là Dư Sinh triệu hoán ra, Diệp Tử Cao cũng không khách khí.
Hắn khoát tay, “Ngươi đứng ở đây làm gì? Còn không mau đi đổi lại, không thì để ta, chúng ta đổi luôn hướng giới tính mới thành?”
“Chuyện đổi giới tính, Dư chưởng quỹ còn chưa xem xét đâu, chờ hắn xuống xem rồi đổi cũng không muộn.” Chu Cửu Phượng bảo tượng đất thư sinh ngồi xuống.
“Chúng ta cũng xem xem, cố gắng uốn nắn những chỗ không ổn của hắn, đừng để đến lúc đó lộ tẩy, khiến người ta nhìn ra không phải nữ tử.” Chu Cửu Phượng rót một ly trà nói.
Sở Từ sững sờ, “Chuyện này không phải nên để đám nữ nhân các ngươi làm sao? Chúng ta nào biết làm nữ nhân cần chú ý những gì.”
“Lời này sai rồi,” Dư Sinh từ Mộc Thê đi xuống, “Phượng tỷ còn chưa làm rõ thế nào là một nữ nhân, ngươi bảo nàng dạy ai?”
“Họ Dư, ta chỗ nào không nữ nhân!” Chu Cửu Phượng vỗ bàn đứng lên, thấy thành chủ đi theo sau lưng Dư Sinh, vội cúi đầu.
“Thành chủ!” Những người khác đứng lên, chắp tay hướng thành chủ hành lễ, sau đó nhìn trang phục của Dư Sinh.
Hắn mặc một thân áo dài trắng, bên hông đeo ngân khỏa kim đai lưng, tất cả đều rất hợp.
Nếu như Dư Sinh không đeo thanh đại bảo kiếm có hoa không quả, đỏ cam vàng lục xanh tím đủ mọi màu sắc kia.
“Thế nào, trường kiếm này của ta ra sao?” Dư Sinh đắc ý hỏi.
Đám người im lặng không nói, thấy thành chủ vẻ mặt “ta không quen hắn”, càng muốn cười.
“Hảo kiếm, tốt một người phong lưu tiêu sái kiếm khách!” Từ cửa khách sạn truyền đến tiếng tán dương.
Đám người cùng nhau nghiêng đầu nhìn lại, thấy một người mặc cẩm y màu vàng, tay cầm Phán Quan Bút, tóc dài tới eo, xõa tung che khuất cả mặt.
Phía sau hắn có không ít người đi theo, một đám cẩm y, lưng hùm vai gấu, xách đao kiếm, nhìn không phải hạng lương thiện.
Chỉ có ba người là ngoại lệ, một người ánh mắt sắc bén, mặt gầy gò, lạnh lùng, dưới cằm để một túm râu.
Hắn kéo theo một phụ nhân, phụ nhân kia ôm một đứa bé.
“Vị khách quan này thật có mắt nhìn.” Dư Sinh cao hứng nói, hắn đi xuống hỏi, “Các ngươi nghỉ chân hay trọ?”
“Không nghỉ chân, cũng không trọ, chúng ta đến bái phỏng Dư minh chủ.” Hắn chắp tay, “Tô Mạn, thành chủ Cô Tô, bái kiến Dư thiếu chủ, Lý thành chủ.”
Những người phía sau hắn cung kính hành lễ, đồng thanh hô lớn: “Tham kiến Thiếu chủ.”
Dư Sinh bị tiếng hô này giật mình, đây là lần đầu tiên hắn được bái kiến như vậy, đừng nói, tư vị cũng không tệ.
Dư Sinh vội vàng đáp lễ, “Khách khí, khách khí, ai nha, thủ hạ của Tô thành chủ thật sự là hữu lễ có tiết, nghiêm chỉnh huấn luyện, không giống một vài người…”
Hắn liếc xéo Chu Cửu Phượng mấy cái, “Trong mắt không có chút Thiếu chủ nào.”
Đứng bên cạnh Dư Sinh, Thanh dì chắp tay đáp lễ, “Tô thành chủ sao đột nhiên đến thăm Dương Châu, hẳn là có việc gì?”
Là láng giềng, Thanh dì từng có vài lần gặp gỡ với thành chủ Cô Tô, nhưng cũng chỉ quen biết hời hợt.
Thần bút thư sinh Tô Mạn “Hắc hắc” cười một tiếng cho qua.
“Cô Tô thành là một phần của Đông Hoang, Tô mỗ lẽ ra phải bái phỏng minh chủ, chỉ là mấy ngày trước, tại hạ bế quan viết chữ, gần đây mới xong, nên đến trễ.”
Hắn lại cung kính chắp tay với Dư Sinh, “Mong Dư minh chủ chớ trách tội.”
Lúc này Dư Sinh cũng thấy có gì đó không đúng.
Cô Tô thành nằm giữa Đông Hoang và Nam Hoang, như cỏ đầu tường, bên nào có lợi thì ngả về bên đó, hiện tại cam tâm ngả về Đông Hoang, chắc chắn là có việc muốn nhờ.
Nghĩ đến đây, Dư Sinh cười nói: “Không trách tội, không trách tội, không biết Tô thành chủ viết thứ gì? Không giấu gì ngươi, ta cũng thích viết chữ.”
“Ồ, thật sao?” Thần bút thư sinh hất đầu, hất mái tóc che mặt ra sau, lộ ra gương mặt có cằm để râu.
Hắn cao hứng nói: “Tại hạ viết «Đại Hoang Ngoại Truyện».”
“Ách,” Dư Sinh lúc này mới hiểu ra, hóa ra hắn viết tiểu thuyết.
Thần bút thư sinh Tô Mạn rất hài lòng với tiểu thuyết của mình, hắn hỏi Dư Sinh, “Thiếu chủ, hay là ngài xem thử do ta viết? Đây là bản ta hài lòng nhất, tốn của ta mười năm tâm huyết.”
“Cái này không cần đâu.” Dư Sinh thầm nghĩ mười năm mới viết xong, hắn mà xem thì không biết tốn bao lâu.
“Ai, vẫn là xem một chút đi.” Tô Mạn không nói hai lời lấy ra một chồng bản thảo lớn, tùy ý bốc một nắm ném lên trời.
“Cái này…” Dư Sinh không hiểu ra sao, đây không phải bảo ta xem sao, sao lại ném đi, chẳng lẽ bảo ta tự nhặt lên, đây cũng quá coi thường người, không, tiểu long nhân rồi.
Hắn đang nghĩ ngợi thì bị Thanh dì kéo lại một bước, “Xem kịch cũng tốt.”
Dư Sinh còn nghi hoặc thì thấy trang giấy trên không trung đứng im bất động, “Hoa” bắn ra một tia sáng trắng, tiếp theo trong ánh sáng trắng xuất hiện một vài thân ảnh, như phim.
Ở giữa ánh sáng trắng là một thiếu niên, mày kiếm mắt sáng, môi mỏng, nhưng lại trọc đầu, hơn nữa còn không có lỗ tai.
Càng khiến người kinh ngạc là, người này không mặc quần áo, mà thân thể lại cùng màu trắng như tờ giấy, không có gì che chắn.
Thiếu niên nén giận, xé nát phong thư trong tay, ném lên trời, “Hôn thư trả lại cho ngươi!”
Chung quanh có vài bóng người mơ hồ, truyền đến tiếng thán phục “Ai nha”, “Hắn thế mà xé”.
Tất cả như một thước phim, ánh sáng cũng không tệ, mà lại thân lâm kỳ cảnh, khiến Dư Sinh mở rộng tầm mắt.
Ống kính thay đổi, một thiếu nữ bị một đại hán lôi kéo, trợn to mắt nhìn những mảnh hôn thư như tuyết rơi.
Lúc này ống kính có chút không thích hợp trẻ em.
Thân thể thiếu nữ có lồi có lõm, chỉ là phía trước không lồi, bụng lại nhô lên, phía sau thì không tệ, chỉ là độ cong có chút không cân đối.
Quan trọng hơn là, cô nương này không mặc quần áo!
“Khụ khụ,” Tô Mạn lúng túng ho khan, “Thật có lỗi, thật có lỗi, quên viết Nữ Chủ mặc gì, lát nữa ta bổ sung.”
Lúc này ống kính lại chuyển tới chỗ thiếu niên, Dư Sinh cảm thấy thiếu niên không có tóc và lỗ tai, chắc là Tô thành chủ quên viết.
Chỉ thấy thiếu niên trợn trừng mắt, “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo! Chúng ta ba mươi năm sau gặp lại, hiện tại các ngươi đối ta lạnh nhạt, ba mươi năm sau ta sẽ khiến các ngươi không với tới được!”
“Khẩu khí thật lớn,” đại hán kéo Nữ Chủ nói: “Ngươi hối hôn thì thôi, còn dám ăn nói lỗ mãng, người đâu! Giết hắn cho ta!”
Lập tức, đám người vây quanh vung đao xông lên.
Chỉ là những người này có chút đáng thương, không mặc quần áo, tứ chi lại toàn là que diêm, chỉ có đao là được đặc tả, nên sinh động như thật.
“Cẩn thận,” thành chủ kéo Dư Sinh lại, thấy một người que diêm bị Nam Chủ đá bay về sau, ngã xuống dưới chân Dư Sinh, đao rơi xuống đất còn tóe lửa.
“Không phải, đây là thật sao?” Dư Sinh giật mình, thấy cây đao kia biến mất không thấy.
“Đương nhiên là thật.” Thanh dì nói nhỏ, “Tô Mạn lấy viết cố sự nhập đạo, khi đối địch, hắn viết nhân vật và võ học lên trang giấy, rồi dùng tiên lực huyễn hóa ra để đánh nhau.”