Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 730 lỗ tu

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 730 lỗ tu
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 730 lỗ tu

Chương 730: Lỗ Tu

Dư Sinh vội vàng đỡ lấy tiểu cô nương, ân cần hỏi: “Cô nương có bị thương không?”

Hắn còn cần tiểu cô nương giúp đỡ nhiều việc sau này, ví dụ như khi khách sạn mở rộng, cần đến tay nghề của thợ mộc.

“Ta đá ngươi một cái, ngươi tự mình xem có bị thương không?” Tiểu cô nương được đỡ ngồi xuống ghế, đáp lời.

Một lát sau, tiểu cô nương ngẩng đầu hỏi Dư Sinh: “Ngươi, ngươi thật sự là con trai của Đông Hoang Vương?”

Vừa rồi nàng thấy Dư Sinh hồi sinh người chết, có pháp thuật bậc này chắc hẳn không phải người phàm, vậy thì tám chín phần mười là thật.

“Ta lại mong không phải ấy chứ.” Dư Sinh ngồi xuống rót một ly trà, bỗng rút ra một trang sách rồi hô lớn: “Mẹ ta đẹp nhất thiên hạ!”

Tiểu cô nương không hiểu vì sao Dư Sinh lại hô như vậy, kỳ quái nhìn hắn hồi lâu, rồi lại hỏi: “Câu đó của ngươi là thật sao?”

“Câu nào?” Dư Sinh đưa chén trà lên môi, khựng lại, “Mẹ ta đẹp nhất thiên hạ.”

Tiểu cô nương lại ngẩn người, thầm nghĩ người này chẳng lẽ có bệnh, ta có nói mẹ ngươi không đẹp đâu.

Chỉ là nghĩ thầm trong bụng, ngoài miệng nàng hỏi: “Chính là câu đó, ngươi nói thành chủ có quan hệ cũ với Lỗ thành chủ ở Thợ Mộc Thành?”

“À, cái này à.” Dư Sinh nghe thấy tiếng bước chân, thấy thành chủ đi xuống, bèn nói: “Ngươi đi hỏi lão bà ta đi.”

Hắn lại nói một câu “Mẹ ta đẹp nhất thiên hạ”, rồi đứng dậy nghênh đón thành chủ.

Thành chủ ngủ một giấc từ trưa đến lúc Dư Sinh nấu đồ ăn mới tỉnh.

Tuy rằng đã tỉnh táo được một lúc, uống chút rượu, nhưng vẫn còn mơ màng.

Nàng dáng vẻ lười biếng, tóc cũng chỉ buộc đơn giản thành đuôi ngựa sau lưng.

Nghe thấy tiếng Dư Sinh, ban đầu nàng còn lơ đễnh: “Lão bà ngươi là…”

Nói được nửa câu, thành chủ tỉnh táo hẳn, đưa tay túm lấy tai Dư Sinh, kéo hắn cúi người xuống.

“Lão bà, không, Tiểu dì, Tiểu dì, ta sai rồi.” Dư Sinh cố gắng ghé sát vào thành chủ, để tránh tai bị kéo đứt.

“Còn dám nói bậy, ta cho ngươi làm thỏ.” Thành chủ hung dữ nói một câu, rồi buông tay hỏi: “Có chuyện gì muốn hỏi ta?”

Nàng vừa nói vừa duỗi lưng, ngáp một cái.

Toàn thân nàng rã rời, vừa mỏi vừa buồn ngủ.

Về sau không thể hành hạ bản thân như thế được, thành chủ thầm nghĩ, rồi giẫm lên chân Dư Sinh một cái.

“Ái da!” Dư Sinh ôm chân nhảy dựng, thấy tiểu cô nương chắp tay hỏi thành chủ: “Các hạ có biết Lỗ thành chủ ở Thợ Mộc Thành?”

“Biết chứ, ngươi là…” Thành chủ đánh giá nàng từ trên xuống dưới, “Con gái của Lỗ đại sư, Lỗ Tu?”

“Ngươi biết ta?” Tiểu cô nương khẽ giật mình.

“Từng gặp mặt một lần, lúc đó ngươi còn đang tã lót.” Thành chủ ngồi xuống rót một ly trà, mời tiểu cô nương cùng ngồi.

“Chỉ là ngươi rất giống nương ngươi, Tú Cần.” Thành chủ rót trà cho nàng, “Sao ngươi lại đến Dương Châu Thành?”

“Dương Châu?” Lỗ Tu lập tức đứng lên, kích động nói: “Ngươi, ngươi là Thanh dì?!”

Nói rồi, nước mắt Lỗ Tu tuôn rơi không ngừng.

“Ôi, làm sao vậy?” Thanh dì vội vàng đặt chén trà xuống, lau nước mắt trên khóe mắt nàng, “Có phải Dư Sinh bắt nạt ngươi?”

“Không phải ta, ta không có xấu xa như vậy.” Dư Sinh vừa ngồi xuống đã kêu oan, “Nàng từ trên trời rơi xuống, đập hỏng cả vại dưa muối của ta còn chưa đền đâu.”

“Ta đền ngươi?” Thành chủ nhíu mày nhìn Dư Sinh.

“Thôi vậy, coi như đi.” Dư Sinh khoát tay, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Nếu không thành ta đền, ta mới không ngốc.”

Lúc này Lỗ Tu nức nở nói: “Thanh, Thanh dì, cuối cùng ta cũng tìm được dì.”

“Đừng khóc vội, ngươi tìm ta làm gì?” Thanh dì kéo tiểu cô nương ngồi xuống, xoa đầu nàng, “Cha mẹ ngươi đâu?”

“Họ, họ bị người bắt đi rồi, ô ô.” Thanh dì không hỏi thì thôi, hỏi một câu tiểu cô nương càng thêm đau lòng.

“Cái gì!” Thành chủ giật mình.

Tuy rằng không nhập đạo về võ học, nhưng bản lĩnh của Lỗ đại sư, người nhập đạo bằng nghề mộc, vẫn không thể khinh thường.

“Ai đã bắt họ đi?” Thành chủ hỏi.

“Không, không biết, một đám thây khô vây thành, mấy ngày sau mấy lão vu đáng ghét, đem cha và nương mang đi.” Lỗ Tu vừa lau nước mắt, vừa nói.

“Lỗ đại sư không phản kháng?” Thành chủ hỏi.

“Cha có đánh nhau với chúng, nhưng… nhưng mà lão vu kia nói, nếu cha không chịu trói, hắn sẽ biến cả thành người thành thây khô.” Tiểu cô nương nói.

“Cha không đành lòng, thế là từ bỏ chống cự, cùng nương bị mấy lão vu đáng ghét kia mang đi.” Lỗ Tu vẫn còn khóc.

“Sau đó thì sao? Thành trì có bị phá không?” Dư Sinh hỏi.

Thấy tiểu cô nương gật đầu, Dư Sinh nói: “Cái tên Lỗ đại sư này cũng quá ngây thơ, thật tưởng hắn bó tay chịu trói thì những người kia sẽ không giết bách tính của hắn chắc?”

“Thật giống mấy người trong phim… không, trong truyện ấy, cứ đến thời khắc mấu chốt là bị người xấu dùng con tin uy hϊế͙p͙.”

“Nếu là ta…” Dư Sinh căn bản không nhận ra ánh mắt thành chủ đang ra hiệu cho hắn im miệng.

Hắn vỗ bàn một cái: “Ta tuyệt đối nói với mấy lão vu kia rằng, ‘Các ngươi cứ biến cả thành người thành thây khô đi, các ngươi càng biến thành khô thi, ta càng không đi’.”

“Cái này gọi là phản uy hϊế͙p͙, ta… Ái da!” Dư Sinh đang biểu đạt sự bất mãn với những kịch bản sáo rỗng kia thì bị thành chủ giẫm cho một phát.

“Ngươi bớt nói một chút thì ch.ết à?” Thành chủ trừng mắt nhìn hắn, ra hiệu tiểu cô nương vẫn còn đang khóc kia kìa.

“Không ch.ết, nhưng nói nhiều thì mệt.” Dư Sinh xoa chân, thầm nghĩ mấy bà này cũng thật ác.

“Đừng nghe hắn nói bậy, ngươi kể tiếp đi.” Thanh dì an ủi Lỗ Tu.

“Lúc cha sắp đi dặn ta cưỡi mộc hạc lên phía Bắc, ra khỏi Nam Hoang tìm bạn tốt của ông ấy ẩn thân, nếu không cần thiết thì tuyệt đối đừng tiết lộ thân phận.”

Lỗ Tu kể cho hai người, sau khi Lỗ đại sư từ bỏ chống cự, lão vu đáp ứng cho bách tính Thợ Mộc Thành ba ngày, ba ngày sau sẽ c·ông thành.

Ba ngày sau, thợ mộc trong thành dốc toàn lực chế tạo rất nhiều xe bịt kín, đem cả mộc hạc mà thành chủ khắc cũng lấy ra.

Lỗ Tu đem mộc hạc mà phụ thân ném cho mình đưa cho bách tính, còn mình thì chuẩn bị ngồi lên mộc hạc của mình bỏ trốn.

Tiểu cô nương vẫn còn kinh hãi trước thảm trạng ngày thành bị phá, tròng mắt “lạch cạch, lạch cạch” rơi xuống.

“Mấy thây khô kia vào thành, gặp người là cắn, mấy thành vệ ở phía trước nhất, vì phải đối mặt với quá nhiều thây khô, rất nhiều người bị cắn nát, chỉ còn lại xương trắng.”

Lỗ Tu nói mà thân thể run rẩy, được thành chủ ôm vào lòng mới đỡ hơn một chút.

Thành vệ phía sau sợ hãi, chưa kịp lui lại đã bị thây khô nhào lên cắn.

Những thành vệ bị cắn ngã xuống chưa lâu, không bao lâu sau đại quân thây khô cắn ch.ết đồng bạn của hắn, bọn hắn liền đứng lên đối với mình đồng bạn xuống tay.

Ngày hôm đó, toàn bộ Thợ Mộc Thành biến thành Địa Ngục, đại quân thây khô không tha bất kỳ sinh vật nào, bao gồm cả heo chó.

Những người tạo xe để trốn đi, chạy ra khỏi thành được lác đác vài người, đều bị chặn lại trong thành, lật tung xe, bắt tới cắn ch.ết.

Về phần mộc hạc, tính cả cái đưa cho Lỗ Tu, Lỗ đại sư lưu lại cũng chỉ có hai cái, bị bốn năm chục người tranh nhau cướp đoạt.

Cuối cùng thây khô còn chưa đến, bọn họ đã giết nhau long trời lở đất.

Lỗ Tu thất vọng về bọn họ, chui vào mộc hạc của mình trốn thoát.

“Phanh!” Thành chủ đặt chén trà xuống, vừa tức giận vì những người tự giết lẫn nhau, vừa căm phẫn vì thây khô đồ thành.

“Không ngờ thây khô ở Nam Hoang đã lan tràn đến mức này.” Thành chủ nói, “Mà phía sau còn có vu làm chủ mưu.”

Nàng vẫn cho rằng trận thây khô này là do yêu thú hoặc quỷ quái gây ra, không ngờ lại là do người.

“Chắc chắn là Linh Sơn Thập Vu.” Dư Sinh mười phần chắc chắn, “Nếu sai, ta sau này ngả ra đất mà ngủ.”

Thành chủ không để ý đến hắn, quay sang an ủi Lỗ Tu, người đang đau lòng khi nhớ lại những chuyện kia: “Ngươi yên tâm, cha mẹ ngươi nhất định không sao.”

“Thật chứ?”

Dư Sinh an ủi Lỗ Tu: “Mấy Vu Chúc xua đuổi thây khô vây thành, ép cha ngươi bó tay chịu trói, chắc chắn là có việc cần đến ông ấy.”

“Cha ngươi không cho ngươi tiết lộ thân phận, đoán chừng cũng là sợ Vu Chúc bắt được ngươi, dùng ngươi để trói buộc ông ấy.”

Dư Sinh ra vẻ đa mưu túc trí: “Về phần trói buộc ông ấy làm gì, dùng đầu ngón chân cũng biết là để làm việc thợ mộc.”

“Ngươi toàn nói nhảm.” Thành chủ nói.

“Câu tiếp theo của ta không nhảm.” Dư Sinh ghé sát vào thành chủ.

Đợi đến khi Lỗ Tu cũng ngừng nức nở nhìn hắn, Dư Sinh nói: “Mẹ ta đẹp nhất thiên hạ!”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 730 lỗ tu

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bìa
Gió Ngang Đường Ray Năm Mười Bảy
Chương 12 16/02/2026
Chương 11 16/02/2026
Ngủ ngon bìa
Ngủ Ngon
Chương 11 16/02/2026
Chương 10 16/02/2026
Thiết kế chưa có tên (2)
Vô Cực (Bản dịch)
Chương 93 Bài chuột 30/04/2025
Chương 92 Rút vốn (2) 30/04/2025
BÌA1
[Dịch] Những năm 1960: Rong ruổi trong con hẻm Nam La Cổ
Chương 1769 Lý Lai Phúc bị sặc khói 01/10/2025
Chương 1768 Vương Dũng cảm thán tổ tiên phù hộ 01/10/2025
Bìa
Thục Sơn Trấn Thế Địa Tiên (Dịch)
Chương 371 31/08/2025
Chương 370 31/08/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz