Chương 723 cuồn cuộn
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 723 cuồn cuộn
Chương 723: Cuồn cuộn
Dư Sinh cùng Thạch Đại Gia đang bàn bạc về chuyện xây dựng khách sạn.
Hắn mù tịt về mấy việc kiến tạo này, chỉ có thể nhờ cậy Thạch Đại Gia, người có kinh nghiệm nhất và cũng lớn tuổi nhất trong trấn.
“Nha, chuyện này làm khó ta rồi.” Thạch Đại Gia nói.
Cả đời ông chỉ quen với việc gõ gõ đập đập mấy việc nhỏ, chứ chưa từng làm qua công trình xây dựng lớn như vậy.
“Vậy được, ta vẫn là đến Dương Châu thành tìm người vậy.” Dư Sinh nói, dù sao người quen vẫn yên tâm hơn chút.
Thạch Đại Gia rót thêm một ly trà, “Tiểu Ngư Nhi, cháu thật sự muốn xây thêm khách sạn à?”
“Chứ còn giả được sao?” Dư Sinh cũng rót một chén cho Lý Chính. Trà này là trà ngon, trà sơn do chùa miếu thu thập chế biến.
“Thời buổi này, biết đâu lúc nào lại có tai họa ập đến, cháu xây khách sạn, nhỡ đến lúc đó không có khách thì sao?” Lý Chính nói.
Dù mọi người không nói ra, nhưng nỗi lo sợ về việc mặt trời xuất hiện cùng lúc đã gieo vào lòng họ.
Bách tính trong trấn giờ sống được ngày nào hay ngày đó.
Dư Sinh đương nhiên muốn tiếp tục sống, nhưng không chịu nổi cảnh không có khách.
“Sẽ không đâu, chẳng phải chỉ là hai cái mặt trời thôi sao, đến lúc đó tìm người bắn rụng một cái chẳng phải xong rồi.”
Dư Sinh ngược lại rất lạc quan, chín cái còn bắn rụng được, bắn một cái có gì khó.
Thạch Đại Gia và Lý Chính nhìn nhau, “Được, nếu cháu lạc quan như vậy, ta ngày khác vào thành giúp cháu hỏi thăm một chút,” Thạch Đại Gia đứng lên.
Họ vừa rời đi thì Hán Tử, người mà Dư Sinh đã cứu, liền tiến sát lại, “Tiên nhân, à không, chưởng quỹ, ngài muốn tìm người tài giỏi về xây dựng công trình lớn ạ?”
“Đúng,” Dư Sinh gật đầu, thấy Hán Tử do dự, hỏi: “Sao, ngươi rành việc này?”
Hán Tử xoa xoa hai bàn tay, “Tổ tiên ta ba đời, tính cả ta là bốn đời, trước kia chuyên phụ trách xây cung điện cho thành chủ trong thành.”
Hai mắt Dư Sinh sáng lên, nhưng vẫn hỏi: “Yêu cầu của ta còn cao hơn cả cung điện đó.”
Hán Tử khẽ giật mình, không ngờ yêu cầu của Dư Sinh lại cao đến vậy, “Ngài cứ phân phó.”
Hắn mới từ Nam Hoang chạy nạn đến, hiện đang cần gấp một việc gì đó để làm, cũng may Dư Sinh thu nhận.
Dư Sinh bèn bày trà trận, dùng tay thấm nước trà, chậm rãi vẽ trên bàn.
“Phải dựa vào núi, cạnh sông, lại phải thuận theo thế núi, còn không được làm xấu cảnh trí rừng trúc, càng phải một bước một cảnh, đem khách sạn che khuất trong rừng trúc.”
Dư Sinh nói cuối cùng, “Thế nào, có làm được không?”
Hán Tử nhìn chằm chằm vào vết nước trà mà Dư Sinh vừa vẽ, trầm ngâm một lát, “Không thành vấn đề, chỉ là như vậy thì tốn kém không ít, sợ là…”
Dư Sinh ngắt lời hắn, “Tiền không phải là vấn đề.”
Đã tiền không thành vấn đề, Hán Tử liền đáp ứng làm sơ đồ phác thảo trước, đến lúc đó sẽ để Dư Sinh quyết định.
Hán Tử cáo lui, Dư Sinh đứng dậy định đổ ly trà bẩn xuống bậc thềm trước cửa, chợt phát hiện một bóng đen che khuất ánh tà dương chiếu trên người hắn.
“Phiền phức, tránh ra một chút, ngươi chắn mất ánh nắng của ta rồi.” Lão ăn mày đang ngồi trên bậc thềm ngẩng đầu lên, kinh hãi đến nỗi đánh rơi cả cọng cỏ ngậm trong miệng.
“Ông trời ơi, trên đời còn có người mập như vậy sao?” Lão ăn mày nói, nhất thời không nhìn rõ đây có phải là người hay không.
Dư Sinh ngẩng đầu cũng giật mình, chỉ thấy người này vóc dáng không cao lắm, nhưng mập đến dị thường, suýt chút nữa thành hình vuông.
Trên vai hắn gánh một cây trúc bổng, buộc một bao hành lý, tay trái xách một cây sáo trúc xanh biếc.
Trên người khoác một bộ trường bào cũ nát không chịu nổi, không biết làm bằng da lông gì, nhưng che kín thân thể, nửa thân dưới mặc một chiếc quần rộng thùng thình, căng phồng.
Trên đầu hắn đội một chiếc nón lá rộng vành, sụp xuống rất thấp, đến nỗi Dư Sinh không nhìn rõ mặt mũi.
Đúng lúc Dư Sinh hiếu kỳ ngắm nghía thì người kia dùng sáo trúc đẩy vành nón lên, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc mà thân thiết với Dư Sinh.
Lão ăn mày lại giật mình, “Yêu, yêu, yêu quái!” Lão ta lập tức nhảy dựng lên từ bậc thềm, ba chân bốn cẳng chạy trối chết.
Đến khi Dư Sinh quay đầu lại thì lão ăn mày đã đến đầu trấn phía đông.
Dư Sinh không để ý đến lão, quay sang nói với con gấu béo một cách nhiệt tình, “Gấu trúc, Kungfu Panda?”
“Ai?” Con gấu béo quay đầu lại, thấy không giống gấu khác, mới biết là đang nói mình.
Hắn không vui, nghiêm túc chỉnh lại Dư Sinh, “Vị huynh đài này, xin chú ý lời nói, ngươi có thể gọi ta là gấu, nhưng có thể đừng thêm chữ ‘mèo’ vào không?”
“Được thôi,” Dư Sinh sảng khoái gật đầu, “Ta có thể sờ ngươi một chút không?”
“Cái gì?” Người kia lập tức mất đi vẻ thong dong, nghiêng người chắn cây trúc bổng trước mặt, đề phòng nhìn Dư Sinh, “Nhân thú khác biệt, huynh đài, xin tự trọng.”
“Ngươi đừng hiểu lầm, trước kia ta chưa từng có cơ hội, bây giờ mới được thấy tận mắt, ta chỉ muốn cảm nhận một chút thôi.”
Dư Sinh bây giờ giống như một gã biến thái dụ dỗ bé gái ăn kẹo mút.
“Tận mắt? Trước kia ngươi gặp phải gấu chết à?” Gấu trúc càng thêm đề phòng.
“Không, cũng là gấu sống, chẳng qua quá tôn quý, không sờ được.” Dư Sinh cẩn thận từng li từng tí tiến về phía gấu trúc.
Đồng thời không quên hỏi hệ thống trong đầu, “Hệ thống, ngươi có chức năng chụp ảnh không, giúp ta chụp một kiểu ảnh, ta cũng muốn khoe là mình đã sờ gấu trúc.”
“Không có.” Hệ thống lạnh lùng nói.
“Chức năng chụp ảnh cũng không có, ngươi làm hệ thống cái gì?” Dư Sinh thất vọng.
“Ta là hệ thống khách sạn, không phải hệ thống chụp ảnh!” Hệ thống gào thét trong đầu Dư Sinh.
“Suýt chút nữa quên mất ngươi là hệ thống khách sạn,” Dư Sinh giật mình, “Ngươi còn không hữu dụng bằng hệ thống chụp ảnh.”
“Đại gia ngươi,” hệ thống có chút phát điên, hận không thể thủ tiêu Dư Sinh.
Nhưng hệ thống sinh ra là để phục vụ chủ nhân, không thể vi phạm định luật.
Dư Sinh không để ý đến nó, tập trung tinh thần vào con gấu trúc, đợi sắp thành công thì bị gấu trúc né tránh.
“Huynh đài, xin tự trọng, ta là gấu, cẩn thận ta cào ngươi.” Thấy Dư Sinh dây dưa không dứt, gấu trúc chỉ có thể uy hϊế͙p͙.
Dư Sinh không vui thu tay lại, “Ngươi chẳng phải đã thoát khỏi Hùng tộc rồi, không phải là gấu nữa sao?”
“Ta không phải gấu, chẳng lẽ là mèo chắc?”
Gấu trúc ngạo nghễ nói: “Ta có phải là gấu hay không, mấy con hùng yêu kia nói không tính, bọn chúng chỉ là ghen tị, ghen tị trắng trợn với dung nhan vô thượng của tộc ta.”
Dư Sinh vừa định hỏi lại thì phía sau truyền đến tiếng bước chân, hắn nhìn lại, lão ăn mày lại chạy về không ngừng nghỉ.
Lão ta đứng sau lưng Dư Sinh, “Ta cũng ngốc, ở Dương Châu này còn có nơi nào an toàn hơn sau lưng ngươi sao?” Lão ăn mày nói không ra hơi.
Gấu trúc chắp tay, “Huynh đài, cước lực tốt đấy.”
Lão ăn mày rụt người lại, dò xét nói: “Ta cho ngươi biết, đây là con trai của Đông Hoang Vương, không cho phép ngươi gây sóng gió ở đây.”
“Con trai của Đông Hoang Vương?” Gấu trúc khẽ giật mình, hắn từ yêu thành phía bắc đến, cũng có nghe nói con trai của Đông Hoang Vương ở Dương Châu.
Lần này hắn xuống phía nam, một là vì ăn, hai là vì mở mang kiến thức về con trai của Đông Hoang Vương.
Nghĩ đến đây, gấu trúc lập tức nhiệt tình hẳn lên.
Hắn nhấc nhấc vòng eo đầy mỡ, tiến lên một bước chắp tay với Dư Sinh, “Hóa ra là Đông Hoang Thiếu chủ, thất kính thất kính, ta tên A Lăn, cứ gọi ta là Cuồn Cuộn là được.”
“Ngài muốn sờ, cứ sờ thoải mái.” Cuồn Cuộn vỗ nhẹ bụng mình, tươi cười hớn hở chào mời.
“Không, không cần,” Dư Sinh cự tuyệt, đây không phải là Cuồn Cuộn mà hắn biết, chẳng phải đã nói là không thể cúi đầu khuất phục trước quyền quý sao?
Hay là tất cả gấu trúc đều thích ôm đùi?
A Lăn cũng cảm thấy mình quá nhiệt tình, hắn chỉ vào tấm biển khách sạn, “Đây là khách sạn của công tử?”
“Đúng, ngươi muốn nghỉ chân hay là trọ?” Dư Sinh lấy lại tinh thần, thành thạo chiêu đãi khách nhân.
“Trọ, nhưng trước hết cho ta ăn chút gì đã, vội vàng đi đường, bụng đói meo rồi.” A Lăn vỗ nhẹ bụng mình.
“Ăn gì, bồn bồn sữa?” Dư Sinh thuận miệng hỏi.
“Đó là cái gì, nghe có vẻ ngon nhỉ?” A Lăn lần đầu nghe thấy, “Cho ta một chút.”
“Ngượng ngùng, khách sạn không có.”
“Ha ha, không có ngươi…” A Lăn vừa định nói, nghĩ đến thân phận tôn quý của người đối diện, liền đổi giọng, “Vậy cho ta một đĩa măng xào thịt khô?”
“Cái này có.”
“Một ván cơm lam nữa, dầu măng, mấy món ăn vặt khác cũng mang lên một chút.” A Lăn nói rồi xoa xoa bụng, cẩn thận từng li từng tí bước qua ngưỡng cửa.
“Được, ngươi chờ.”
Dư Sinh ghi lại, để hắn ngồi xuống rồi vừa mới quay người đi thì nghe thấy một tiếng răng rắc vang lên, nhìn lại thì A Lăn đã nhai nát cây sáo trúc xanh biếc trong tay.
“Sao vậy?” A Lăn thấy Dư Sinh và lão ăn mày nhìn mình, không hiểu hỏi.
“Ngài cũng muốn thử một chút không?” A Lăn đưa cây sáo trúc cho Dư Sinh, “Thứ này tiện lợi lắm, bình thường dùng để giả vờ giả vịt, đói thì có thể lót dạ, chỉ là hương vị không ra gì.”