Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 716 chấn kinh

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 716 chấn kinh
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 716 chấn kinh

Chương 716: Chấn Kinh

Vừa xuống lầu, Dư Sinh đã thấy Bạch Chén vây quanh lấy mình.

“Chưởng quỹ, ta nghĩ kỹ rồi, ngài cứ để Cẩu Tử ăn thịt ta đi cũng được, dù sao ta cũng phải chết trong tay ngài.” Bạch Chén nói.

“Ha ha, ngươi lại còn định lừa ta đấy à?” Dư Sinh vừa đi vừa nói.

Bạch Chén theo sát phía sau, “Sao lại là lừa ngài được? Ta là thích khách, đến giết ngài, ngài giết ta là lẽ đương nhiên.”

“Ngươi còn chưa giết ta, ta giết ngươi làm gì?” Dư Sinh chẳng thèm để ý đến hắn, thấy ba năm vị khách nhân đang dùng bữa trong khách sạn, liền cất tiếng chào hỏi.

Bạch Chén đứng khựng lại, “Vậy nếu ngài không giết ta, ta có thể giết ngài, có bản lĩnh ngài cứ mang theo Cẩu Tử bên mình đi.”

Đây đúng là một vấn đề nan giải.

Dư Sinh quay đầu lại hỏi: “Ngươi có muốn qua đó không? Ngươi dù có chết trong tay ta, thì dân chúng cũng có thể sống tạm bợ qua ngày.”

“Cái này…” Bạch Chén im lặng.

Ở Đại Hoang, yêu thú hoành hành khắp nơi, nếu không có cường giả che chở, thì một tòa thành trì lớn đến đâu cũng có thể bị hủy diệt chỉ trong một đêm, huống chi là mấy cái thổ lâu.

Thổ lâu bực này Thần thú mỗi ngày ăn một bữa, mỗi bữa một người, các thành trì xung quanh bắt buộc phải cung phụng.

Những thành trì nào không chịu cung phụng, giờ đã biến thành phế tích cả rồi. Bạch Chén chính là vì cắt đứt đường cung phụng, nên mới bị phái đến ám sát Dư Sinh.

“Cho nên mới nói, chết không phải là cách giải quyết vấn đề duy nhất, ta ngược lại có một sách lược vẹn toàn.” Dư Sinh tiến lên vỗ nhẹ vai hắn.

“Sách lược vẹn toàn gì?”

“Giết thổ lâu.”

“Phù phù!” Dư Sinh còn chưa kịp hỏi ý kiến Bạch Chén thế nào, thì hắn đã ngã lăn ra đất, đúng là một cú “quẳng chó đớp cứt”.

“Đến mức vậy sao?” Dư Sinh kéo hắn đứng dậy, trêu ghẹo: “Kích động đến mức ngã lăn ra rồi à?”

“Ai kích động!” Bạch Chén đứng lên, phủi phủi bụi đất trên người, “Giết thổ lâu? Dư chưởng quỹ, ngài cứ trực tiếp giết ta đi cho xong.”

Hắn vỗ nhẹ bụi đất trên người, “Thổ lâu đó chính là Thần thú, lại còn là tâm phúc của Tây Vương Mẫu, há lại ta có thể giết?”

“Ta có bảo ngươi giết đâu, ngươi chỉ cần nghĩ cách dụ nó tới đây, ta giúp ngươi làm thịt nó.” Dư Sinh nói.

Bạch Chén vẫn lắc đầu nguầy nguậy, con thổ lâu đó còn không dám đến giết Dư Sinh, mới phái Bạch Chén đến, há lại dễ dàng dụ dỗ được.

“Luôn có cách thôi.” Dư Sinh vỗ nhẹ vai Bạch Chén, rồi hướng đạo sĩ đi đến.

Đạo sĩ đã dùng xong điểm tâm, thấy Dư Sinh tới, vội vàng đứng lên: “A, Dư chưởng quỹ, ta biết ngay là ngài không sao mà.”

“Hôm qua nghe thấy động tĩnh lớn, ta định rời giường đi giúp, nhưng nghĩ lại, thôi, mình mà đi chẳng phải thêm phiền? Nên lại nằm xuống ngủ tiếp.”

Diệp Tử Cao nghe không lọt tai, “Thôi đi, đừng có đem cái thói nhát như chuột mà nói nghe đường hoàng thế.”

“Đi!” Đạo sĩ mặt mũi có chút không nhịn được.

Dư Sinh cũng trách cứ Diệp Tử Cao, “Sao ngươi lại có thể nói đạo sĩ nhát như chuột được, như vậy chẳng phải là mắng chuột sao?”

“Ai, đúng!” Đạo sĩ tán đồng gật đầu, sau đó mới phản ứng được, “Chưởng quỹ, ngài đang mắng ai đấy?”

“Lời này sai rồi.” Diệp Tử Cao cười nói: “Ngươi có phải là người đâu, chưởng quỹ không cho mắng chuột, chẳng phải là không cho mắng ngươi sao?”

Lời nói thì là đạo lý đó, nhưng nghe sao cứ thấy sai sai thế nào ấy?

Lý lẽ cùn, đạo sĩ dứt khoát không thèm để ý tới nữa, hắn đánh giá Dư Sinh từ trên xuống dưới, kinh ngạc: “Dư chưởng quỹ, hôm nay khí chất của ngài có chút khác lạ.”

“Có gì khác?” Dư Sinh quan sát mình, ngoài việc thay một bộ quần áo khác, thì chẳng thấy gì khác biệt.

Đạo sĩ cả gan gõ gõ vào lồng ngực Dư Sinh, “Cứng cáp hơn.”

“Ngươi đừng nói, vóc dáng hình như cũng cao hơn một chút.” Diệp Tử Cao cũng phát hiện ra sự khác biệt của Dư Sinh.

“Còn hồng hào đầy mặt.” Bạch Chén bổ sung thêm một câu, Dư Sinh bây giờ cho người ta một cảm giác hoàn toàn mới, rạng rỡ hẳn lên.

“Thật sao?” Dư Sinh nhìn lại thân thể mình, người khác không nói thì hắn còn không biết, quần áo đúng là ngắn hơn một chút, toàn thân cũng cảm thấy tràn đầy sức lực.

Thậm chí trong cơ thể hắn còn có một loại xúc động muốn gây sóng gió, chỉ là bị Dư Sinh cố gắng kìm nén lại.

Hắn cho rằng đó là tâm tình hưng phấn sau khi phá thân.

“Chưởng quỹ, chẳng lẽ tối qua ngài ăn linh đan diệu dược gì rồi?” Diệp Tử Cao sờ soạng cánh tay Dư Sinh.

Nhìn thì không thấy gì, nhưng cơ bắp trên cánh tay lại rất có lực, còn tráng kiện hơn cả Phú Nan kia nữa.

“Không có.” Dư Sinh lắc đầu, trong lòng tự nhủ, chẳng lẽ việc vứt bỏ cái danh xử nam lại có thể cường thân kiện thể đến vậy sao?

“Chẳng lẽ nửa đêm bị người đánh cho một trận, thì sẽ biến thành cao lớn, tráng kiện hơn sao?” Diệp Tử Cao suy đoán.

Thảo Nhi đang ngồi gặm trứng gà trên bàn dài nghe được, liền quay đầu lại, phồng má nói: “Ngươi nói cái gì vậy, đánh một trận là cao lên được à?”

Vừa nói, một chút lòng đỏ trứng còn bị phun ra ngoài.

“Ngươi cứ ăn đi, ta chỉ nói bừa thôi, ngươi đừng có thử đấy, cẩn thận bị đánh cho thấp hơn đấy.” Diệp Tử Cao khoát tay áo.

Thảo Nhi vốn định vặn vẹo Diệp Tử Cao vài câu, nhưng nghĩ đến mấy quả trứng gà cao lớn mà chưởng quỹ mang về còn lại không nhiều, vẫn là tiết kiệm một chút thì hơn.

Nàng quay đầu húp một ngụm cháo, nuốt luôn quả trứng gà, rồi nhìn tiểu hòa thượng trước mặt, “Mau ăn đi, chẳng lẽ ngươi không muốn cao lớn sao?”

Đây là Thảo Nhi nhịn đau cắt thịt cho tiểu hòa thượng đấy, chỉ sợ sau này hắn không cao lớn được.

“Muốn, muốn cao lớn.” Tiểu hòa thượng gật gật cái đầu trọc, “Nhưng mà…”

Tiểu hòa thượng có chút xoắn xuýt, hắn thấy Dư Sinh đi tới, liền hỏi: “Sinh ca, ngài nói ăn trứng gà có tính sát sinh không?”

Câu hỏi này làm khó Dư Sinh.

Nhưng thân là người của xã hội hiện đại, Dư chưởng quỹ cũng thích sĩ diện, “Vấn đề này, phải xem nó có thụ tinh hay không.”

“Không thụ tinh, thì không sát sinh, còn thụ tinh, thì chính là sát sinh.” Dư Sinh nói.

“A!” Tiểu hòa thượng gật gật đầu, “Sinh ca, con hiểu rồi.”

Hắn đưa quả trứng gà cho Thảo Nhi, “Con không ăn đâu.”

Dư Sinh khẽ giật mình, trong lòng tự nhủ, chẳng lẽ tiểu hòa thượng này có mắt nhìn xuyên tường, mà nhìn ra được quả trứng gà này có thụ tinh hay không?

Ai ngờ, tiểu hòa thượng lại nói: “Trứng gà này bị nấu rồi, nhất định là chấn kinh.”

“Ta, cái này…” Dư Sinh kinh ngạc hồi lâu, cảm thấy vẫn là không nên giải thích cho tiểu hòa thượng cái gì là thụ tinh.

Bọn họ ngồi trên bàn dài, Diệp Tử Cao vẫn hiếu kỳ vì sao Dư Sinh lại thay đổi lớn chỉ sau một đêm.

Đạo sĩ tuy cũng hiếu kỳ, nhưng không để ý đến những chuyện đó, hắn nói với Dư Sinh: “Chưởng quỹ, ta định vào thành giúp ngài làm việc, cái kia…”

Hắn xoa xoa hai bàn tay vào nhau, “Ngài có phải nên biểu thị chút gì không?”

“Biểu thị cái gì?” Dư Sinh đề phòng nhìn hắn, “Tiền? Đừng hòng, tiền tích cóp để cưới vợ ta tiêu hết rồi.”

“Ai thèm tiền của ngài.” Đạo sĩ trừng mắt nhìn Dư Sinh, “Ngài đúng là đồ keo kiệt bủn xỉn, ta có đến nỗi không có mắt như vậy không?”

“Vậy ngươi muốn gì?” Dư Sinh hỏi.

“Ta nói là, ngài có thể cho ta một tín vật gì đó, để sau khi tìm được đám người kia, ta còn dễ bề nhờ Cẩm Y Vệ giúp đỡ.” Đạo sĩ nói.

“Hả, còn cần tín vật gì, ngươi cứ trực tiếp đi tìm Cẩm Y Vệ là được chứ gì.” Dư Sinh nói.

Đạo sĩ lắc đầu, nói với Dư Sinh rằng không được.

Hắn ghé sát lại gần Dư Sinh, nhỏ giọng nói: “Dư chưởng quỹ, ngài đừng thấy ta bình thường thế này, kỳ thật ta sợ nhất là gặp Cẩm Y Vệ.”

Cẩm Y Vệ gánh vác trách nhiệm bắt yêu, đạo sĩ nhìn thấy là trong lòng lại run sợ.

“Được rồi, ngươi chờ một chút.” Dư Sinh lên lầu các tìm thành chủ, xin một tín vật để đạo sĩ dễ bề hành sự.

Đạo sĩ lúc này mới thu thập hành lý, kéo dài thêm nửa canh giờ, còn tranh thủ “cướp” của Dư Sinh một cái bánh bao nhân thịt, rồi lên xe đi Dương Châu thành.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 716 chấn kinh

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-lan-kha-ky-duyen
[Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên
Chương 1075 30/05/2025
Chương 1074 30/05/2025
Bìa
(Dịch) Kinh Doanh Siêu Thị Nhỏ Ở Mạt Thế
Chương 188 17/08/2025
Chương 187 17/08/2025
bia-de-quoc-dai-phan-tac-ban-dich
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
Chương 2452 Tây tiến! (đại kết cục) 29/05/2025
Chương 2451 Đêm rét chém giết! 29/05/2025
bìa cuốn bệnh án viết riêng cho em
Cuốn Bệnh Án Viết Riêng Cho Em
Chương 12: Hạ Trạch lương duyên, Y Họa đồng tâm 13/02/2026
Chương 11: Hóa ra thầm mến của anh đã bắt đầu từ thuở nhỏ 13/02/2026
Bìa mượn kiếm
Mượn Kiếm (Dịch)
Chương 96 27/08/2025
Chương 95 27/08/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz