Chương 712 sao có thể phân biệt ta là hùng thư
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 712 sao có thể phân biệt ta là hùng thư
Chương 712: Sao có thể phân biệt ta là hùng thư
Đêm khuya, Dư Sinh cùng Thanh dì triền miên một phen rồi trở về phòng ngủ.
Đợi đèn trong phòng hắn tắt hẳn, hai con yêu quái nấp trong bóng tối mới chui ra.
“Rốt cuộc cũng ngủ.” Một mắt yêu quái đứng thẳng người, vươn vai giãn gân cốt, “Đây là lúc ngươi tỉnh táo duy nhất.”
“Chúng ta hiện tại…”
Một mắt yêu quái vừa quay đầu định phân phó thì thấy Xuỵt đang nhìn về phía bếp, bèn hỏi: “Ăn cơm?”
“Ăn cái đầu quỷ nhà ngươi!” Một mắt yêu quái vỗ vào tay Xuỵt một cái, “Chính sự quan trọng hơn, giờ phải cứu bọn hắn ra.”
Một mắt yêu quái dẫn đầu nhảy xuống đất, hưng phấn vỗ cánh đi về phía kho củi.
Lần này không cần dùng khói mê, một mắt yêu quái nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
“Mấy vị, ra ngoài làm việc thôi.” Hắn cười nói.
Bốn gã sát thủ không hề ngạc nhiên khi thấy yêu quái xuất hiện, gã hán tử thì giật mình, lập tức bật dậy, “Yêu quái!”
Ánh mắt một mắt yêu quái liếc về phía hắn, gã hán tử lập tức ngã xuống đống cỏ khô, “Ta ngủ, ta không thấy gì hết.”
Dê rừng đứng ngơ ngác nhìn quanh, rồi lại nhìn yêu quái, nhất thời không biết nên nằm xuống hay phản kháng.
“Nắm đấm nồi đất lớn đã thấy bao giờ chưa? Nếu chưa thì huynh đệ ta sẽ cho ngươi lãnh giáo một chút?” Một mắt yêu quái chỉ ra phía sau.
Dê rừng khẽ giật mình, “Được.”
Một mắt yêu quái tiến lên, “Nếu không muốn lãnh giáo thì mau nằm xuống, hai huynh đệ ta coi như không thấy gì, tha cho cái mạng chó.”
“Ngươi có bệnh à? Người ta bảo muốn lãnh giáo mà. Với lại, hắn là dê mệnh.” Tứ muội không vui nói.
“À, phải không?” Một mắt yêu quái lúc này mới phản ứng, hắn quay người lại, “Xuỵt, bảo hắn…”
Xuỵt không có ở phía sau, đây cũng là lý do dê rừng đồng ý.
“Xuỵt, Xuỵt, Xuỵt bà ngươi đâu rồi?” Một mắt yêu quái không dám lớn tiếng, đè thấp giọng thăm dò nhìn ra ngoài cửa.
“Đến, đến đây.” Xuỵt xách theo một mâm trai sông đậu hũ chạy tới, vừa đi vừa ném vào miệng.
Hắn nhiệt tình mời một mắt yêu quái nếm thử, “Ngon tuyệt cú mèo, không ăn là tổn thất lớn của đời yêu đó.”
“Ta chỉ có yêu sinh thôi!” Một mắt yêu quái nói rồi định giật lấy đĩa trong tay Xuỵt.
Xuỵt nhanh nhẹn tránh được, “Ta chỉ nói khách sáo thôi mà, ngươi thật sự cướp à?”
“Cướp cái đầu nhà ngươi, làm ăn có chuyên nghiệp chút đi, chúng ta đến đây là để ám sát.” Một mắt yêu quái bực mình nói.
Hắn biết, mỹ thực một khi đã vào tay Xuỵt thì đừng hòng cướp lại, phí lời vô ích.
Một mắt yêu quái dẫn Xuỵt vào kho củi, dê rừng vừa nãy còn đứng thì lập tức nằm xuống, “Ta cũng ngủ.”
“Coi như các ngươi thức thời.” Một mắt yêu quái phất tay, bảo Xuỵt tiến lên, “Mau cởi trói cho ba vị huynh đệ này, còn tỷ muội thì để ta.”
“Ai là huynh đệ ngươi?” “Ai là muội tử ngươi!”
Tứ muội không vui, đại ca cũng không vui.
“Ơ hay, chẳng lẽ các ngươi không hợp tác với bọn ta nữa à?” Một mắt yêu quái giật mình, hiểu lầm ý của hai người.
“Không phải, đây là đại ca ta, đây là Tứ muội ta, các ngươi nhận nhầm rồi.” Râu cá trê nói.
“Nữ?” Một mắt yêu quái nhìn Tứ muội mặt đầy râu ria, rồi lại nhìn đại ca với bộ ngực có mấy cân thịt, “Nam?”
“Ha ha,” một mắt yêu quái cười, “Các ngươi đừng đùa ta có được không?”
Hắn chỉ vào Tứ muội, “Hắn là nữ, nàng là nam? Dù ta chỉ có một mắt, nhưng ta không mù nha.”
“Ngươi mới là nam!” Tứ muội ưỡn ngực, “Nam có cái này à?”
Một mắt yêu quái chỉ vào đại ca, “Ngươi bảo nàng là nam, vậy hắn chẳng phải có à?”
“Ách…” Tứ muội nhìn ngực đại ca, đúng là không nói được gì.
“Thôi được rồi, để ta sờ thử một cái xem, như vậy sẽ biết thật giả ngay.” Một mắt yêu quái nói rồi tiến lên.
“Cút!” Bốn gã sát thủ đồng thanh quát, khiến một mắt yêu quái giật mình dừng bước.
“Xuỵt, nhỏ tiếng thôi, cẩn thận người trong khách sạn nghe thấy.” Một mắt yêu quái vội nói.
“Ta không có lên tiếng.” Xuỵt vừa ăn vừa cởi trói cho bạch diện thư sinh, quay đầu lại ủy khuất nói.
“Không phải nói ngươi.” Một mắt yêu quái bảo Xuỵt tiếp tục làm việc.
Hắn nói với bốn người: “Ta chỉ đùa thôi, giờ chúng ta cùng một chiến tuyến, là huynh đệ, phải đồng tâm hiệp lực.”
“Nói hay lắm, Tử từng nói, huynh đệ đồng tâm, tề lực đoạn kim.” Bạch diện thư sinh đứng lên, đến bên cạnh đại ca cởi trói.
“Đúng, đồng tâm, lời này của Tử là ai nói vậy? Nói không tệ.” Một mắt yêu quái khen ngợi.
“Ách, là một lão gia tử nhà ta nói.” Bạch diện thư sinh đáp.
Hắn đồng thời dò xét ý của yêu quái, “Đúng rồi, vì sao các ngươi ám sát chưởng quỹ khách sạn? Cũng là nhận ủy thác của ai?”
“Không, chúng ta đến để báo thù.” Một mắt yêu quái ánh mắt hung ác, “Tộc ta vốn có hai mắt.”
“Toàn bái tên thí thần giả kia ban tặng, làm tổn thương một mắt của tiên tổ ta, đến mức tộc ta thành ra thế này.”
“Chỉ vì thế thôi?” Râu cá trê thoát khỏi dây trói, xoa xoa cổ tay, “Các ngươi nhớ dai cả vạn năm?”
“Thù này còn nhỏ sao?”
Một mắt yêu quái nghiêm nghị nói, “Ngươi có biết không, cũng bởi vì thiếu một mắt, tộc ta thường bị người ám toán sau lưng, từ đó đi đến suy tàn.”
Tiên tổ của một mắt yêu quái vốn là Thần thú, thần lực đều ở trên mắt.
Từ khi nó bị thí thần giả làm tổn thương một mắt, chẳng biết vì sao, thần lực biến hóa, hậu nhân cũng di truyền lại, thành độc nhãn.
Cũng bởi vì thiếu một mắt mà đời sau không bằng đời trước, chậm rãi thoái hóa thành yêu thú.
“Thù này ngược lại là thật lớn.” Đại ca đứng lên, trấn an một mắt yêu quái.
“Vị huynh đài này thì sao?” Đại ca quay đầu hỏi Xuỵt.
“Ta? Ta không có thâm thù đại hận gì, ta chỉ đến giúp đỡ thôi.” Xuỵt nhét đầy miệng đồ ăn, nói không rõ ràng.
Một mắt yêu quái hỏi bốn người vì sao ám sát Dư Sinh, đại ca nói thẳng là bị người nhờ vả, bọn hắn không biết Dư chưởng quỹ là cái gốc rễ này.
Bốn người hoạt động gân cốt, thấy vừa vặn có một đám mây che khuất song nguyệt, quyết định thừa dịp này động thủ.
“Bọn họ thì sao?” Lúc ra ngoài, Xuỵt hỏi về dê và người kia.
“Giết luôn?” Một mắt yêu quái nói.
Người và dê kia run rẩy, vừa định mở miệng biện minh thì nghe đại ca nói: “Thôi, trói chặt lại, bịt miệng là được.”
Sau khi xử lý ổn thỏa, thừa dịp mây che trăng, bốn người hai yêu nhảy lên nóc nhà, cẩn thận từng li từng tí đi đến cửa sổ phòng Dư Sinh.
Vừa định động thủ thì đèn trên đầu cửa sổ phòng sáng lên, “Dát, dát!”
Đây là Trành Quỷ đang trách Phượng Nhi đêm hôm khuya khoắt không ngủ, cứ nói luyên thuyên mãi.
Chỉ là mấy người không nghe được Phượng Nhi nói gì, đại ca hỏi một mắt yêu quái: “Đây là ám hiệu?” Cố ý nói lớn tiếng.
“Xuỵt, đừng nói chuyện.” Một mắt yêu quái nói.
“Ta không nói chuyện.” Xuỵt ở phía sau nói.
“Ta bảo tất cả mọi người đừng nói chuyện!”
Một mắt yêu quái thầm mắng Xuỵt trong lòng, cái tên này đúng là kỳ quái, căn bản không thích hợp làm chuyện xấu ban đêm.
“Lốp bốp” một lúc sau, Phượng Nhi bị Trành Quỷ chế phục thành công, bịt miệng lại, phòng lại tối xuống.