Chương 705 một cây cầu
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 705 một cây cầu
Chương 705: Một Cây Cầu
Dư Sinh đá con chó ra, ngồi xổm xuống trước mặt Bạch Chén, “Thua rồi, thương lượng chút đi, giúp ta một việc, thế nào?”
Không còn bị chó dọa, Bạch Chén thở phào, cũng cứng cỏi hơn nhiều, “Ta là người sắp chết, giúp công tử được việc gì chứ.”
“Ai da, ai bảo ngươi sắp chết rồi, chỉ cần ngươi giúp ta việc này, ngươi sẽ không chết được đâu.” Dư Sinh mỉm cười, đem tính toán của mình nói cho Bạch Chén nghe.
“Ngươi trở về chiêu cáo thiên hạ, nói là đã giết ta rồi, như vậy ngươi có thể ăn nói với Thổ Lâu, các thần khác cũng không tìm ngươi nữa.”
“Không được, không được.”
Bạch Chén liên tục lắc đầu, “Đừng nói dối Thổ Lâu mà bị phát hiện thì cả thành bị diệt, ngay cả mẹ ngươi biết chuyện, ta cũng chẳng được miếng lợi nào.”
“Mẹ ngươi…”
“Mẹ ngươi.” Dư Sinh ngắt lời Bạch Chén, cho hắn một cước.
Bạch Chén chỉ đành nuốt chữ “mẹ” vào bụng, “Ai mà chẳng biết mẹ ngươi bao che khuyết điểm, ta không muốn tự tìm đường chết đâu.”
“Ấy, khoan đã, chẳng phải ngươi đến giết ta sao?” Dư Sinh hỏi.
Bạch Chén thê lương nằm vật ra đất, “Không giết ngươi thì Thổ Lâu diệt cả thành, giết ngươi thì mẹ ngươi diệt cả thành, mẹ kiếp, đời trước ta đào mả tổ nhà ai rồi?”
Hắn nghiêng đầu nhìn Dư Sinh, “Dư công tử, hay là ngươi thương xót, giết ta luôn đi.”
Như vậy, bên Thổ Lâu có thể ăn nói, bên Đông Hoang Vương cũng không đắc tội, mà trăm họ trong thành của hắn cũng được bảo toàn.
“Được thôi, cẩu tử.” Dư Sinh vẫy tay gọi chó.
Bạch Chén lập tức lăn một vòng trên đất, tránh xa con chó, “Dư công tử, chúng ta không cần tuyệt tình vậy chứ, ta đến giết ngươi, ngươi giết ta chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?”
“Ngươi đúng là người kỳ lạ, ngươi đến giết ta, chẳng phải là đến để bị giết sao? Ngươi giết ta rồi yên tâm trở về đi, ta tuyệt đối không để mẹ ta báo thù đâu.” Dư Sinh nói.
Bạch Chén suy nghĩ một chút, “Vậy cũng không được, ngài chỉ cần sống một ngày, sớm muộn gì cũng lộ tẩy thôi.”
Thổ Lâu đã phát điên rồi, biết Bạch Chén lừa gạt hắn, không biết sẽ tra tấn cả thành người ra sao, huống chi chư thần đều đang tìm Dư Sinh, không gạt được đâu.
“Coi như nói với chư thần là ngươi chết rồi, cũng có thần hận không thể tìm thấy ngươi để nghiền xương thành tro.” Bạch Chén nói.
Dư Sinh đáp, “Chuyện này cũng cả vạn năm rồi, còn hận thế cơ à? Lão Dư đã làm gì người ta vậy?”
“Ừm, theo ghi chép ở Thái Sử Thành, những kẻ thí thần bị thiến sạch cũng phải đến cả chục vị.” Dư Thi Vũ bên cạnh kính nể nói.
“Ách…” Dư Sinh cạn lời, làm con trai của lão Dư, vậy hắn đúng là đáng bị nghiền xương thành tro thật.
Phú Nan và Diệp Tử Cao không hẹn mà cùng quan sát Dư Sinh, hóa ra cái nết tuyệt hậu này còn có thể di truyền.
“Vậy nên, ngươi cứ giết ta đi, đương nhiên, đừng dùng chó.” Bạch Chén nói.
Hắn giờ chỉ còn con đường này thôi, với lại chết quen rồi, cũng chẳng còn sợ nữa.
“Ta bị các ngươi làm cho hồ đồ rồi.” Phú Nan đứng bên cạnh Dư Sinh nói, “Rốt cuộc ngươi đến để giết người, hay là để bị giết vậy?”
“Có gì khác nhau sao? Đằng nào cũng chết.”
Bạch Chén nằm thẳng cẳng, nhắm mắt chờ chết, “Thần là dao thớt, người là thịt cá, chưởng quỹ, ra tay đi, cho nó gọn.”
Hành động này, vẻ mặt này, khiến Diệp Tử Cao không khỏi hiểu lầm.
“Thôi được rồi, bỏ đi.” Dư Sinh không thèm để ý, đứng lên nói với mọi người xung quanh, “Chư thần muốn đến thì cứ đến thôi, có gì to tát đâu.”
Dù sao hắn, Dư Sinh, cũng coi như là một hảo hán, trước giờ lo trước lo sau, chỉ là lo lắng cuộc sống yên bình bị phá vỡ thôi.
Trong dự tính của hắn, cuộc đời hắn sẽ cùng Thanh dì trải qua, trông coi khách sạn này, chẳng màng xuân thu, chẳng hỏi ngày về.
Cả ngày ngồi dưới ánh tà dương, ngắm người đến người đi, cười đón khách qua đường; hoặc cùng bạn bè uống rượu, ngắm hoa nở hoa tàn, mây cuốn mây bay.
Hoặc là, nắm tay Thanh dì, đi qua nhân sinh cầu đá.
Trên cầu là lá xanh hoa hồng, dưới cầu là nước chảy người ta, đầu cầu kia là tóc xanh, đầu cầu này là tóc trắng.
Hiện tại tất cả những điều đó bị phá vỡ, Dư Sinh tiếc nuối vô cùng, nhưng cũng sẽ không sợ hãi.
“Vậy ta thì sao?” Bạch Chén nhắm mắt chờ chết, mở mắt ra hỏi Dư Sinh.
“Ngươi?” Dư Sinh nhất thời không biết phải làm gì với Bạch Chén, giết hắn ngược lại là thuận theo ý hắn.
“Dù sao ta không giết ngươi, nếu ngươi thực sự muốn chết, thì tự tìm chỗ nào đó mà tự sát đi.” Dư Sinh khoát tay.
Hắn thấy, Bạch Chén này thân là đứng đầu một thành, vì tính mạng của bách tính mà bỏ được cả tính mạng của mình, vẫn rất đáng kính nể.
“Đừng mà.” Bạch Chén đứng lên, “Ngươi nhất định phải giết ta, ta làm quan lâu như vậy mới biết ta là chiến tử, chứ không phải lâm trận bỏ chạy.”
Dư Sinh không để ý đến hắn, hắn đuổi theo Dư Sinh, Dư Sinh vào bếp, hắn cũng vào bếp; Dư Sinh lên lầu, hắn cũng phải đi theo lên lầu.
Cuối cùng Dư Sinh mất kiên nhẫn, “Thế này đi, ngươi về tìm người lấy một bộ độc dược, mang về ta đút cho ngươi.”
“Thành giao.” Bạch Chén vui vẻ chạy về phía hậu viện.
Dư Sinh nhìn theo bóng dáng nhảy nhót của hắn, trong lòng tự nhủ đây mẹ nó là cái quái gì vậy, một thằng điên thần bức điên một thành chủ.
Hắn quay người muốn lên lầu, thấy đạo sĩ vịn Mộc Thê, vô cùng suy yếu bước xuống.
“Ồ, đạo sĩ xuống rồi à, thân thể ngươi thế nào rồi?” Dư Sinh hỏi.
Sau một ngày bị tiêu chảy, hôm nay đạo sĩ mới lộ diện, đồ ăn ban ngày đều do Diệp Tử Cao bưng đến tận phòng.
“Ta giờ eo còn không thẳng lên được đây này.” Đạo sĩ căm hận nói.
“Chưởng quỹ, ta nghe nói kẻ hạ độc đã bị bắt rồi à? Ngươi nhất định phải báo thù cho ta đấy.” Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.
“Yên tâm đi, bọn chúng đang ở đằng sau bị Thảo Nhi uy độc dược đấy.” Dư Sinh nói.
“Vậy thì tốt.” Lưng đạo sĩ lập tức thẳng lên rất nhiều.
“À phải rồi,” Dư Sinh đang định nhấc chân lên lầu, chợt nhớ ra một chuyện, “Hôm qua ngươi không phải nói muốn kể cho ta một bí mật động trời gì đó sao?”
“Ha ha, ngươi không nhắc ta còn quên, đây đúng là một bí mật động trời đấy.” Đạo sĩ phấn chấn hẳn lên.
Diệp Tử Cao ở phía dưới bĩu môi, quên cái con khỉ, hôm nay còn ỷ có bí mật động trời, chuẩn bị sai hắn hầu hạ đi ngoài đấy.
Hắn vịn Mộc Thê nhanh chân bước xuống, tiện thể lại lẽ thẳng khí hùng sai khiến Diệp Tử Cao, “Nhanh, pha cho ta một bình trà, phải là trà ngon đấy.”
Diệp Tử Cao không thèm để ý, trực tiếp xách một bình trà thô trên bàn đặt trước mặt hắn.
“Bí mật của ta không tầm thường đâu nhé,” đạo sĩ nói, “Ngươi muốn đuổi ta đi đấy à?”
“Có bí mật ghê gớm lắm à, ta cũng có một bí mật động trời đây này.” Diệp Tử Cao nói.
“Chuyện của ta liên quan đến sự tồn vong của Dương Châu đấy.”
“Chuyện của ta liên quan đến sự tồn vong của nhân tộc đấy.” Diệp Tử Cao nói.
“Tướng chuột có da, nói dối sau này sinh con ra sẽ bị nhét đậu nành vào đấy.” Đạo sĩ nói.
Diệp Tử Cao gật đầu, “Không tin ngươi hỏi chưởng quỹ xem.”
Đạo sĩ nhìn Dư Sinh để xác nhận, nhưng Dư Sinh lười xen vào chuyện này.
Hắn mất kiên nhẫn nói, “Được rồi, ngươi đi hâm nóng cao mạt cho hắn đi, đạo sĩ, ngươi mau nói đi, bí mật động trời gì?”
Cao mạt cũng được, trà sơn ở chỗ Dư Sinh rất ngon, đạo sĩ không chê.
Hắn hạ giọng nói: “Ta có một bạn chuột, nó có chút đạo hạnh, mở được linh trí, lúc đi qua phố vô tình nghe được…”
“Đi qua phố?”
“Đó là tiếng lóng của bọn ta, ra đường tìm ăn gọi là lên phố, tìm ăn trong nhà gọi là lên cửa, cho nên chuột chạy ngoài đường đều là chuột tốt, còn những con…”
“Lạc đề rồi.” Dư Sinh kéo hắn trở lại.
“À à,” đạo sĩ nói tiếp, “Nó nghe được một đám người tụ tập lại nói thầm gì đó về nội ứng ngoại hợp, mưu đồ bí mật công hãm Dương Châu thành.”
Dư Sinh kinh ngạc, “Ai, ai đang mưu đồ bí mật vậy?”
“Ta cũng không biết, nhưng chắc chắn không phải người tốt lành gì.”
Đạo sĩ thấy Diệp Tử Cao mang trà đến, vội vàng lật ngược bát trà trên bàn để tự rót cho mình một chén, “Ha ha, bí mật động trời của ngươi là gì?”
“Ngươi nghiêng tai lại đây, ta nói cho ngươi biết.” Diệp Tử Cao cười thần bí.
Đạo sĩ vội vàng ghé tai lại, nghe Diệp Tử Cao nhẹ nhàng nói bên tai: “Là một bí mật động trời.”
“Ta biết là bí mật động trời rồi, bí mật gì?” Đạo sĩ sốt ruột hỏi.
“Bí mật là bí mật, không thể nói cho người ngoài.”
“Vậy ngươi nói cho ta đi.” Đạo sĩ nói, “Ta đâu phải người ngoài.”
“Ồ, ngươi thành nhân bánh ngọt quả dừa rồi à?” Dư Sinh trêu ghẹo.
“Bốp!” Đạo sĩ vỗ bàn một cái, “Ta không phải là người.”