Chương 699 bại lộ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 699 bại lộ
Chương 699: Bại Lộ
Huynh đệ bị đánh, đại ca tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.
Gần như không cần chào hỏi, đại ca búng tay một cái. Trong lúc nhạn linh đao vung lên, bổ về phía Dư Sinh, Tứ muội cùng Râu Cá Trê cũng đồng thời ra tay.
Tứ muội dùng chủy thủ, Râu Cá Trê trực tiếp giương cung.
Ba người phối hợp vô cùng ăn ý. Nhạn linh đao chém thẳng vào mặt Dư Sinh, Tứ muội đâm chủy thủ về phía yết hầu, còn Râu Cá Trê thì định dùng cung quấn chặt lấy hắn.
Ba người phối hợp trôi chảy, tốc độ nhanh đến cực hạn. Đại ca tin rằng, dù không giết được Dư Sinh thì bắt sống hắn cũng không thành vấn đề.
Dù sao, số lượng thần thú ngã gục dưới tay bọn họ cũng không phải là ít.
Về phần Dư Sinh, bọn sát thủ tạm thời không để vào mắt. Sát thủ là cái nghề đầu đao ɭϊếʍ ƈ máu, sống được giây nào hay giây đó mới là quan trọng nhất.
Thế nhưng, khi bọn chúng nhào về phía mục tiêu thì phát hiện, Dư Sinh đã biến mất dạng từ lúc nào.
“Tứ muội! Sau lưng…” Râu Cá Trê thấy một bóng người xuất hiện sau lưng Tứ muội, vội vàng lên tiếng nhắc nhở.
Nhưng đã muộn, Dư Sinh vung tay như đao, chém vào cổ Tứ muội. Hắn thậm chí chẳng thèm nhìn ả một cái, thân thể lại lần nữa biến mất.
Râu Cá Trê và đại ca còn chưa kịp quay đầu tìm kiếm thì Dư Sinh đã xuất hiện sau lưng Râu Cá Trê, lại một chiêu cổ tay chặt chém vào cổ hắn.
Sau đó, Dư Sinh cũng không nhìn Râu Cá Trê, ánh mắt chăm chú nhìn vào đại ca, thân thể lại biến mất.
Lúc này, đại ca đã thấy rõ thảm trạng của Tứ muội và nhị đệ. Trên mặt bọn chúng phủ một tầng sương, rồi toàn thân cứng đờ, không thể động đậy.
Hắn rất sợ Dư Sinh dùng lại chiêu cũ, vội vàng búng tay một cái, để nhạn linh đao chém về phía sau lưng mình.
Nhưng mà, tính toán của hắn đã sai lầm.
Dư Sinh xuất hiện ngay trước mặt đại ca, mỉm cười với hắn, rồi tung một cước vào bụng.
“Xấu!” Đại ca giật mình, nhớ lại chiêu tất trúng yếu điểm tà môn của Dư Sinh, chỉ cảm thấy dưới háng mát lạnh.
Nhưng ngay khi Dư Sinh sắp đá trúng thì hắn chợt nhớ ra, hiện tại hắn là nữ, làm gì có cái kia chứ.
Nghĩ đến đây, đại ca tự tin hẳn lên, mỉm cười với Dư Sinh, mang ý tứ “Ngươi mạnh mặc ngươi mạnh, thanh phong phủ núi đồi”.
Trong khoảnh khắc đó, hắn thậm chí còn đắc ý vì đã phá giải được chiêu tất trúng này của Dư Sinh, cho đến khi bị đạp bay thì mới tỉnh ngộ.
Hắn đụng vào ghế, bàn, rồi trượt dài trên mặt đất, lăn thẳng tới dưới chân Ti u Bách Thảo mới dừng lại.
“Ta thật ngốc, thật là ngốc.” Hắn nằm trên mặt đất nói với Bách Thảo.
Tuy rằng cái kia không còn, nhưng đau đớn thì vẫn còn. Hơn nữa, Dư Sinh đã dốc toàn lực trong cú đá này, khiến hắn cảm thấy thân thể như tan ra từng mảnh, không thể động đậy.
“Không thể không nói, chân của chưởng quỹ cùng phi đao của Tiểu Lục, cũng có thể xem là pháp tắc lực lượng.” Hắc Nữu nói khi thấy Dư Sinh đá người cũng chuẩn xác như vậy.
Dư Sinh phủi tay, bảo Diệp Tử Cao và những người khác trói đám sát thủ đã hoàn toàn mất sức chiến đấu lại.
“Đừng có ép ta phải làm thật, cũng không nhìn xem các ngươi có phải là đối thủ của ta không.”
Dư Sinh vừa nói vừa tiện tay phát Quỷ Hồn cho lão ăn mày trước mặt, “Nếu không phải nể mặt các ngươi là người Lạc Thành, ta đã sớm thu thập các ngươi rồi.”
“Thế nào, Dư chưởng quỹ còn có thân thích ở Lạc Thành à?” Ti u Bách Thảo cười hỏi, tiện thể giẫm lên ngực đại ca, khiến hắn nằm im trên mặt đất.
Dư Sinh sinh lòng cảnh giác, “Không, không có, ta chỉ là vô cùng kính nể thánh nhân Lạc Thành thôi.”
Hắn liên tục lắc đầu, tiện tay đuổi lão ăn mày đang giơ chân hô “Đem ta phục sinh, đem ta phục sinh” trước mặt đi.
“Cũng đúng, quên mất Dư chưởng quỹ rất có tạo nghệ trong thư pháp.” Ti u Bách Thảo nói.
“Hiện tại mọi người có thể an tâm dùng cơm, tuyệt đối không độc.” Dư Sinh nghiêng đầu chắp tay với mọi người. Hết cách rồi, lão ăn mày cứ liên tục hô “Phục sinh” trước mặt hắn.
“Cái này, Dư chưởng quỹ, không, Thiếu chủ,” Không Vận chỉ vào hai cỗ thi thể, “Bọn họ ở đây, chúng ta làm sao mà ăn ngon được?”
“Cũng đúng.” Dư Sinh quay đầu đi đến trước hai cỗ thi thể, dùng tấm gương phục sinh lão ăn mày đang ầm ĩ trước mặt trước.
Lão ăn mày lập tức đứng lên, xem xét khắp người, đặc biệt là cái trán. Thấy không có chút vết thương nào, lão mới thở phào nhẹ nhõm.
Lão nói với Dư Sinh: “Chưởng quỹ, ta đây là vì ngươi chịu tội, ngươi có phải nên đền bù cho ta ba ngày cơm không?”
Trước khi chết, điều duy nhất lão ăn mày tiếc nuối là chưa được ăn món do Dư Sinh nấu.
Hiện tại được phục sinh, đương nhiên phải thỏa mãn nguyện vọng này trước đã.
“Đi đi đi, còn muốn ăn ba ngày? Mặt dày vừa thôi.” Dư Sinh đuổi lão đi, chuẩn bị phục sinh hán tử kia.
Lão ăn mày dây dưa không chịu, “Dư chưởng quỹ, không thể nói như vậy được, ta là thay ngươi nhận vạ, ngươi không đền bù cho ta à?”
“Vậy ta còn cứu ngươi đấy, ngươi có phải báo đáp ta không?” Dư Sinh buông tấm gương xuống, bất đắc dĩ nói.
“Báo đáp thế nào? Chỉ cần không phải lấy thân báo đáp, làm trâu làm ngựa cũng được.” Lão ăn mày vỗ ngực, ở lại khách sạn làm khổ sai cũng không tệ, ít nhất còn có đồ ăn ngon.
“Cút, quỷ mới thèm ngươi lấy thân báo đáp.” Dư Sinh đẩy lão ăn mày ra, không thấy hán tử bên cạnh đã trợn mắt nhìn lão rồi à.
Chẳng qua, nghe Dư Sinh nói vậy, Phượng Nhi cũng trừng mắt, “Kỳ thị, chưởng quỹ, ngươi đây là kỳ thị quỷ trần trụi!”
Lão ăn mày lôi thôi thế này, đến quỷ còn chẳng ai thèm hắn lấy thân báo đáp. Không phải vì hắn biến thành quỷ rồi mà vẫn không ra gì nên Phượng Nhi mới phải nhượng bộ sao?
“Không đúng rồi.” Dư Sinh vừa định phục sinh hán tử thì lại dừng lại.
Hắn quay đầu hỏi lão ăn mày, “Ngươi không phải từng nói ‘Làm việc là không thể nào làm việc, đời này không thể làm việc’ à, phẩm hạnh nghề nghiệp của ngươi đâu?”
“A?” Lão ăn mày không ngờ Dư Sinh lại hỏi cái này.
Lão sững sờ một chút, lúng túng cười nói: “Chẳng phải tại Dư chưởng quỹ nấu ăn ngon quá sao.”
Để lão sau này chỉ có thể đứng ngoài khách sạn nhìn, ngửi mà không được ăn, vậy chẳng khác nào sống không bằng chết.
“Vậy ngươi sẽ làm gì? Cho heo ăn, nuôi bò?”
“Ngươi không sợ ta cho ăn chết là được.” Lão ăn mày ngượng ngùng cười một tiếng.
“Bưng trà rót nước?”
“Ta đi đứng không được lưu loát lắm.” Lão ăn mày cảm thấy vẫn hơi khó, cả đời lão chỉ ngồi một chỗ xin ăn thôi.
“Vậy ngươi phơi nắng được không?” Dư Sinh không vui nói.
Không ngờ lão ăn mày lại cao hứng gật đầu, “Cái đó thì ta làm được.”
“Mau cút đi, trừ khi ta chết rồi, chứ khách sạn tuyệt đối không cần loại người như ngươi.” Dư Sinh đẩy lão ăn mày ra, chuẩn bị phục sinh hán tử.
Bị Dư Sinh đẩy, lão ăn mày mất thăng bằng, lảo đảo mấy bước lùi về phía chân tường.
Lão vừa đỡ lấy tường thì “Cách” một tiếng, một cái bát sứ từ trên người lão rơi ra, vỡ tan tành.
Dư Sinh lại dừng lại, khiến hán tử nghiến răng, hai mắt trừng trừng nhìn lão ăn mày, hận không thể xé hắn thành tám mảnh.
“Đây là bát của khách sạn.” Dư Sinh liếc mắt nhận ra.
“Chưởng quỹ, mắt tinh thật.” Lão ăn mày giơ ngón tay cái lên với Dư Sinh.
“Đừng có nói nhảm với ta, cái bát này sao lại vỡ ở đây?” Dư Sinh tiến lên một bước túm chặt lão ăn mày, “Ngươi lại dám trộm bát của ta!”
Hệ thống đã trừ điểm c·ông đức vì làm vỡ bát trong đầu hắn rồi!
Tuy nói Dư Sinh hiện tại không thiếu điểm c·ông đức, nhưng ai bảo hắn hẹp hòi chứ.
“Không, không, không phải ta trộm.” Lão ăn mày khoát tay lắc đầu, bỗng nhiên lại như hiểu ra điều gì, gật đầu, “Đúng, là ta trộm.”
Lão gần như nịnh nọt cười nói: “Chưởng quỹ, ngươi xem, nó vỡ rồi, ta có phải làm trâu làm ngựa đền không?”
“Đền cái đầu quỷ nhà ngươi.” Dư Sinh buông lão ăn mày ra, “Cút nhanh ra khỏi khách sạn, tìm chỗ nào mà ở đi.”
Hắn tiện tay gọi Hắc Nữu tới ném lão ăn mày ra ngoài.
“Đừng đừng, Dư chưởng quỹ, coi như không được, ngươi đừng quên ngươi còn hứa cho ta ở lại khách sạn vài ngày đấy.” Bị Hắc Nữu túm cổ áo, lão ăn mày giãy dụa nói.
“Coi như ta đ·ánh rắm, không đúng, coi như ta chưa nói gì.” Dư Sinh kịp thời đổi giọng.
“Vậy còn ba ngày đồ ăn của ta?” Lão ăn mày khẩn trương hỏi ở cửa.
“Cho chó ăn.” Dư Sinh không thèm quay đầu lại, Hắc Nữu thì ném lão ăn mày ra ngoài.
“Các ngươi không thể không giữ chữ tín, uổng cho ngươi vẫn là…” Lão ăn mày không cam tâm chạy vào, vừa bước chân vào khách sạn thì bị mọi người đồng thanh quát: “Ra ngoài!”
Chân lão ăn mày khẽ run rẩy, ngoan ngoãn lùi ra ngoài.
Lúc này Dư Sinh mới rảnh tay phục sinh hán tử.
Hán tử vừa đứng lên đã nổi giận đùng đùng đi tìm lão ăn mày tính sổ.
Về phần tiền, nể tình lão tẩu tóc bạc đã đỡ mũi tên cho hắn, Dư Sinh liền không đi truy cứu số tiền mà hán tử đã giấu.
Khách sạn khôi phục lại bình tĩnh. Dư Sinh giao bốn tên sát thủ cho Thảo Nhi, bảo cô cho uống thuốc độc, tiện thể nghiên cứu độc lý.
Chẳng qua, trong lòng Dư Sinh vẫn còn một số nghi hoặc, không biết kẻ nào đã thuê sát thủ Lạc Thành đến ám sát hắn.
Một ngày thoáng chốc trôi qua. Lúc hoàng hôn, trời rốt cục tạnh mưa.
Ráng chiều rải đầy bầu trời, ánh tà dương chiếu vào bóng cây khắc trên tường khách sạn, rơi trên vai lão ăn mày.
Lão ăn mày tựa vào tường, xoa xoa cái bụng đói meo, trong lòng hận hán tử kia đến nghiến răng.
Lão không chỉ bị hán tử kia khi dễ đủ đường, mà thằng cháu của hắn còn bưng bát cơm ngon ngồi xổm trước mặt lão ăn, khiến cái bụng vốn đã đói của lão càng thêm cồn cào.
Lão ăn mày cảm thấy mình sắp chết đói đến nơi, đến mức một người cưỡi một con dê rừng đi đến trước mặt lão mà lão cũng không hay biết.
Con dê rừng có cặp sừng uốn lượn về hai bên, rồi vểnh lên trời. Râu ria của nó rất dài, gần như rủ xuống đất. Lông mày của nó cũng rất dài, che khuất cả hai mắt.
Người cưỡi dê cũng rất kỳ quái. Trong tay hắn nắm một cây gậy chống, hai mắt híp lại, thân thể hướng về phía trước dò xét, cố gắng nhìn con đường phía trước.
Lão ăn mày ngồi bệt trên bậc thang khách sạn. Con dê rừng đến trước mặt vẫn không ngừng bước, mắt thấy sắp đâm vào lão.
“Ê, ê, ngươi mù à, không thấy có người ở đây sao?” Lão ăn mày hô.
“Bốp.” Vừa dứt lời, má trái của lão ăn mày ăn một cái tát. Nhưng kỳ lạ là, không thấy ai ra tay, cũng không thấy bàn tay nào rơi xuống mặt lão.
Sờ sờ gò má nóng rát, lão ăn mày thống khổ vạn phần. Xong rồi, xong rồi, ta bị đói đến mức sinh ra ảo giác rồi.
“Xin hỏi, đây là trấn Kiếm Nang, có khách sạn Yêu Khí không?” Người cưỡi dê dò xét đầu, gạt mắt ra cố nhìn lão ăn mày.
“Phải, nhưng ta cho ngươi biết, tiệm này là hắc điếm, không cẩn thận mất mạng như chơi đấy, ngươi…”
Lão ăn mày đang bôi nhọ thanh danh khách sạn thì thấy người cưỡi dê gật đầu, “Là ở đây thì tốt rồi.” Hắn vỗ nhẹ đầu dê, để nó tiếp tục đi.
“Ha ha, nhìn xem, ngươi mù…” Lão ăn mày rụt chân lại, đứng lên để tránh bị đụng phải. Lão vừa định chỉ trích người cưỡi dê thì má phải lại ăn một cái tát.
Vẫn không ai ra tay, không thấy bàn tay, nhưng mặt thì đau rát.
“Xong rồi, ta đói quá hóa rồ rồi.” Lão ăn mày vẻ mặt cầu xin.
Tuy nhiên, nhờ lão chỉ đường, dê rừng đã tìm được bậc thang, chở người cưỡi tiến vào khách sạn.
Vừa vào khách sạn, người kia đã hô: “Có ai không? Nghe nói con trai của Kẻ Thí Thần ở đây, ta đến đây lĩnh giáo.”