Chương 681 quay đầu tiễn
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 681 quay đầu tiễn
Chương 681: Quay Đầu Tiễn
Ba gã nam tử lại liếc nhìn nhau, mọi sự thương lượng đều nằm trong ánh mắt.
Cuối cùng, đại ca cầm đầu được đề cử ra mặt, hắn nhắm mắt nói: “Tứ muội, muội biết làm sủi cảo không?”
“Có gì mà không biết? Dù không biết làm, chưa ăn thịt heo, chẳng lẽ chưa thấy heo chạy?” Nữ tử xắn tay áo lên, bảo Diệp Tử Cao nhanh chóng mang nhân bánh sủi cảo ra.
Kinh nghiệm trước đây cho thấy, đồ ăn do nữ tử này làm ra thì không ai nuốt nổi.
“Tứ muội, Tử từng nói…” Bạch diện thư sinh vừa định khuyên nhủ thì bị đại ca ngăn lại.
Đại ca nói: “Tứ muội đã có hứng thú, cứ để muội ấy làm đi.”
Vừa hay giải tỏa chút phiền muộn vì không thể giết người của nữ tử, bọn hắn cũng tiện thể quan sát mục tiêu ám sát.
Bọn hắn vô cùng ăn ý, sau khi nhìn ngó xung quanh liền dồn ánh mắt về phía Dư Sinh, rồi lại liếc nhau, chậm rãi gật đầu.
Mục tiêu chính là hắn!
Tứ muội cũng nhận thấy ánh mắt của bọn hắn, không khỏi đánh giá Dư Sinh từ trên xuống dưới, rồi quay đầu trừng mắt nhìn ba người kia.
Ba người thấy vậy liền sờ mũi, nữ tử chớp mắt ra hiệu: “Rất tốt, ít nhất hiện tại người này còn chưa gặp chuyện gì ngoài ý muốn.”
Lúc này, Thanh dì đang thưởng thức sủi cảo thì phát giác ra sự ăn ý của bốn người, liền nhìn sang, lập tức thu hút sự chú ý của bọn hắn.
Sau khi ánh mắt của thành chủ rời đi, bọn hắn lại liếc nhau, đại ca chớp mắt: “Cô nương này xem ra không phải loại lương thiện, ít nhất cũng là tiên.”
Râu cá trê gật đầu, chớp mắt: “Chúng ta phải hành sự cẩn thận.”
Bạch diện thư sinh phụ họa, cũng chớp mắt: “Tử từng nói, cẩn thận đi được vạn năm thuyền.”
Ba người còn lại trợn mắt trừng hắn, thật khó cho tên thư sinh này, trong ám hiệu chớp mắt của bọn hắn mà hắn cũng lôi ra được một câu “Tử từng nói”.
“Nha, vị khách quan kia, mắt ngài không phải bị giật đấy chứ?”
Diệp Tử Cao vừa bưng nhân bánh sủi cảo lên, thấy hắn chớp mắt liên tục như vậy, liền quan tâm hỏi.
“Ngươi mới…” Bạch diện thư sinh không vui, nhưng bị đại ca giữ lại: “Đúng, huynh đệ ta đây hay bị giật mặt.”
“Giật là bệnh, phải chữa trị! Nếu cần thì có thể tìm lang trung ở đây khám xem, y thuật của nàng ấy nhất lưu đấy.” Diệp Tử Cao nói.
“Được, tái phát thì tìm.” Đại ca bảo râu cá trê nhận lấy mỳ vằn thắn, uyển chuyển đuổi Diệp Tử Cao đi.
Diệp Tử Cao trở lại bàn dài tiếp tục ăn cơm, không quên dặn Thảo Nhi một câu: “Nhớ kỹ, nếu thành công thì muội nợ ta 5 văn tiền đấy.”
Thảo Nhi đang nặn sủi cảo gật đầu: “Yên tâm, 5 văn tiền không thiếu được huynh đâu.”
Dư Sinh kinh ngạc: “Sao muội lại nợ hắn 5 văn tiền rồi?”
Có chuyện tốt thế này, sao không nghĩ đến hắn trước chứ?
“Huynh ấy giúp ta kéo một khách hàng, ta cho huynh ấy 5 văn tiền.” Thảo Nhi nói.
Dư Sinh nổi lòng tôn kính: “Được đấy, Diệp Tử Cao, may mà Thảo Nhi y thuật không tệ, nếu không ta thấy huynh phải đổi tên thành Diệp Baidu rồi.”
Bên này, tổ thích khách bốn người sau khi Diệp Tử Cao rời đi lại tiếp tục thương lượng.
“Trong phòng này, những kẻ dùng vu thuật cũng phải đề phòng một chút.” Đại ca chớp mắt nói.
“Không sai, ta thấy đợi lúc vắng người rồi ra tay cũng không muộn.” Râu cá trê cũng chớp mắt.
“Đúng, Tử từng nói, chuyện tốt không sợ muộn, thân là thích khách chuyên nghiệp, chúng ta nhất định phải kiên nhẫn.” Bạch diện thư sinh tiếp tục chớp mắt.
Tứ muội trông coi chậu nhân bánh cũng chớp mắt lia lịa: “Có muốn ta hạ chút độc không, dùng ‘tiểu thí ngưu đao’ ấy?”
“Tuyệt đối đừng!” Lần này không chớp mắt, ba người đồng thanh, khiến ánh mắt mọi người trong khách sạn đều đổ dồn về phía bọn hắn.
“Sao vậy?” Dư Sinh hiếu kỳ hỏi.
“Không, không có gì, chúng ta không dám phiền Tứ muội động thủ.” Đại ca gượng cười, gật đầu với mọi người trong khách sạn.
Râu cá trê và bạch diện thư sinh mỗi người một việc, người thì lấy mặt bánh, người thì lấy nhân, tước đoạt quyền làm sủi cảo của Tứ muội.
“Muội ngốc à, đây là phần của chúng ta.” Đại ca vừa nói vừa chớp mắt với Tứ muội.
“Ta không ngốc.” Tứ muội vừa chớp mắt vừa trợn mắt: “Ta nói là tranh thủ thời gian…”
“Không được.” Đại ca không chút do dự chớp mắt cắt ngang lời nàng: “Chúng ta phải chuyên nghiệp, chuyên nghiệp, biết chưa?”
Tứ muội từ bỏ chớp mắt, nhưng trong lòng đã chuẩn bị sẵn sàng để đầu độc.
Ba gã đàn ông học người ta gói sủi cảo, đồng thời không quên chớp mắt tiếp tục thương lượng đối sách.
Râu cá trê chớp mắt đề nghị: “Có muốn thử chút ‘quay đầu tiễn’ của ta không?”
Râu cá trê vác một cây cung trên lưng, cây cung này rất đặc biệt, chỉ cần định vị trí hoặc chỉ định người, rồi giương cung bắn lên trời hoặc bắn ngược hướng, cuối cùng đều có thể trúng mục tiêu.
Trong trận chiến thành danh ở Trung Nguyên, râu cá trê từng giương cung bắn ba mũi tên, ba mũi tên đều khác thường.
Một mũi tên, ngoài tầm mắt đoạt mạng người; một mũi tên, từ sau lưng bắn ra, vòng một vòng bắn trúng kẻ đứng trước mặt hắn.
Kẻ còn lại thì sợ đến vỡ mật, chật vật bỏ chạy, cuối cùng một mũi tên từ trên trời giáng xuống, trực tiếp xuyên thủng sọ não.
“Phi đao của ta cũng được.” Bạch diện thư sinh chớp mắt: “Tử từng nói…”
Chưa kịp nói xong, đại ca đã chớp mắt cắt ngang: “Không được, cách của ngươi là vạn bất đắc dĩ mới dùng, cứ theo lão Nhị đi.”
So với “quay đầu tiễn” của lão Nhị, phi đao của bạch diện thư sinh quá trực tiếp, vung tay phóng dao, không trượt phát nào, vòng vèo cũng có thể đoạt mạng người.
“Được.” Bạch diện thư sinh đồng ý, nữ tử cũng gật đầu, nhưng trong lòng đã quyết tâm phải nhanh chân đến trước.
Hiện tại đông người, không phải thời cơ tốt để ra tay, bốn người hẹn nhau đợi lúc vắng người rồi hành động, lúc này mới nghiêm túc gói sủi cảo.
Bọn hắn cúi đầu xem xét, sủi cảo thì méo mó, cái thì xẹp lép chỉ có hai lớp vỏ, cái thì nhân nhiều quá không khép lại được.
Nữ tử thực sự không chịu nổi nữa: “Thôi được rồi, cứ để ta làm cho.” Nàng xắn tay áo lên, giành lấy hết, bắt đầu gói.
Sau khi xác nhận trên tay nàng không có độc, ba người kinh ngạc nói: “Được đấy, không ngờ Tứ muội muội gói đẹp như vậy.”
“Tử từng nói, sĩ biệt tam nhật phải lau mắt mà nhìn, Tứ muội, muội học được chiêu này khi nào vậy?” Bạch diện thư sinh nói.
“Bản lĩnh của ta các ngươi biết được bao nhiêu đâu.” Nữ tử kiêu ngạo nói.
Tay nàng thoăn thoắt không ngừng: “Chẳng phải làm sủi cảo thôi sao, nói cho các ngươi biết, ta còn nhiều bản lĩnh lắm, cái này có là gì, cũng chỉ là ta thi độc…”
“Hả?” Đại ca luôn cảnh giác liền cắt ngang lời nàng.
Nữ tử tỉnh ngộ: “Thử độc cứu người, lúc đó học được một chút biện pháp dùng thuốc đơn giản.”
Nàng cẩn thận quay đầu, thấy không ai chú ý đến mình mới thở phào nhẹ nhõm.
Dư Sinh bọn hắn lúc này không chú ý đến bốn vị khách kia, mà dồn hết sự chú ý vào Phú Nan.
Diệp Tử Cao vừa ăn vừa phê bình: “Các ngươi xem, cái thằng Phú Nan kia trông đần độn thế kia, mà có được lòng của Thỏ Tiên thì đúng là gặp quỷ.”
“Chưởng quỹ, không phải ta nói đâu, huynh tác hợp Thỏ Tiên với Phú Nan thì chẳng khác nào lấy giỏ trúc múc nước, công dã tràng, huynh chi bằng tác hợp ta…”
“Khụ khụ.” Hắc Nữu dừng đũa, liếc nhìn hắn.
Diệp Tử Cao ứng biến rất nhanh: “Tác hợp ta với huynh đệ Bạch Cao Hưng ấy, ta thấy hai người họ rất xứng đôi.”
“Xứng cái đầu quỷ nhà ngươi.” Dư Sinh khinh bỉ nói: “Bắt một yêu Thiên Sư với yêu quái thành thân, sau này còn mặt mũi nào mà ở trong giới Thiên Sư nữa?”
“Tiểu Bạch giờ cũng có còn ở trong giới Thiên Sư đâu.” Diệp Tử Cao nhìn Bạch Cao Hưng vừa thu xếp ngựa cho khách xong nói: “Hắn đang ở trong giới tiểu nhị đấy.”
“Vậy sau này có con thì sao? Ngươi bảo nó là người hay là yêu, làm Thiên Sư bắt yêu hay là làm yêu quái?” Dư Sinh nói.
Làm Thiên Sư bắt yêu thì chẳng khác nào giết người nhà mẹ đẻ, còn làm yêu quái, thì Bạch Cao Hưng lấy việc làm Thiên Sư bắt yêu làm vinh lại bi ai đến mức nào?
“Nhân yêu?” Diệp Tử Cao nhanh mồm nhanh miệng: “Cũng không cần làm Thiên Sư bắt yêu gì cả, cứ làm tiểu nhị là được.”
Dư Sinh còn chưa kịp trách cứ hắn, Diệp Tử Cao đã lắc đầu: “Không ổn.”
Dư Sinh tưởng hắn biết nói con cháu là “Nhân yêu” thì không ổn, vạn lần không ngờ Diệp Tử Cao lại có ý khác.
“Tiểu Bạch là tiểu nhị, hắn lại làm tiểu nhị thì không ổn, hay là làm tiểu Tam đi.” Diệp Tử Cao nói.
“Đi tổ cha nhà ngươi, có ai làm thúc như ngươi không?” Dư Sinh thay Bạch Cao Hưng nhỏ tuổi giáo huấn Diệp Tử Cao.