Chương 673 Đẹp thỏ tiên
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 673 Đẹp thỏ tiên
Chương 673 Đẹp tựa thỏ tiên
Phú Nan thâm tình nhìn cô nương đứng ở cửa, ánh mắt không rời, Dư Sinh đưa con thỏ tới, hắn cũng chẳng buồn liếc.
Trong khoảnh khắc, thời gian như ngừng trệ, không gian cách biệt, mọi người như bị ném vào một thế giới khác. Nơi đây, cảnh này, chỉ còn lại Phú Nan và cô nương.
Hắn nghe rõ ràng tiếng tim mình đập, Phú Nan chưa từng nghe rõ đến thế.
Phú Nan thậm chí quên cả hô hấp, như người chìm trong nước, liều mạng thở dốc, nhưng vẫn thấy nghẹt thở.
Dư Sinh nhận ra sự khác thường của Phú Nan, nhìn theo ánh mắt hắn về phía cô nương ở cổng, liền hiểu ra.
Hắn cảm thấy Phú Nan lúc này cần chút âm nhạc phụ trợ, bèn cất giọng: “Từ khi tại khách sạn gặp nàng, vừa vặn…”
“Câm miệng!” Mọi người đồng thanh quát, kể cả cô nương đứng ở cửa.
Lão ăn mày bịt tai rụt cổ, thấy Dư Sinh im bặt, liền nói: “Dư chưởng quỹ, tha mạng đi, ngươi hát thực sự muốn lấy mạng người.”
“Hứ, là ngươi chưa nghe ai hát còn tệ hơn thôi.” Dư Sinh ngậm miệng, bực bội nói với lão ăn mày, “Khó nghe hơn thì phải Cẩm Y Vệ ấy.”
“Các ngươi cũng xấp xỉ.” Diệp Tử Cao buông tay khỏi tai, thở dài, “Ngươi xem, con thỏ bị ngươi dọa ngất rồi kìa.”
Dư Sinh cúi đầu nhìn, quả nhiên thấy con thỏ rừng trong tay Phú Nan đã không còn giãy giụa.
“Tiểu Bạch Hồ đâu?” Cô nương ở cổng hỏi, mắt nhìn Phú Nan, giận dữ nói: “Sĩ khả sát bất khả nhục, mau thả con thỏ ra.”
Cô nương mặc toàn đồ trắng, dung mạo tú lệ, thân hình cân đối, tóc búi song nha, trên búi còn cài hai cục bông trắng xù, nhìn qua hệt như tai thỏ.
Nàng khí chất cao lãnh, đứng ở cổng đón gió, dải lụa trên áo và vài sợi tóc khẽ bay, quả là một mỹ nhân tư sắc thượng thừa.
Diệp Tử Cao có Hắc Nữu bên cạnh, không tiện lộ vẻ sắc tâm, còn Phú Nan thì hoàn toàn bị cô nương mê hoặc, đến nỗi nàng quát lớn cũng không nghe thấy.
“Có nghe không hả, mau thả nàng ra.” Thấy Phú Nan thờ ơ, cô nương nhíu mày, hùng hổ tiến về phía Phú Nan.
Tay nàng cũng không rảnh rỗi, tiện tay ném một vật.
“Ngươi làm gì đó, ném trúng người thì sao, không trúng người thì trúng hoa cỏ thì sao…” Dư Sinh thấy Phú Nan còn ngẩn người, sợ hắn bị trúng, liền vội chụp lấy.
Hắn vừa trách móc nửa câu, tay đã thấy sai sai, cúi đầu nhìn thì ra là một cọng cỏ, nhất thời cạn lời.
Phú Nan lúc này mới hoàn hồn, đẩy Dư Sinh ra, “Không được đường đột giai nhân.” Hắn đưa con thỏ trong tay tới, “Cô nương, ngươi tìm cái này?”
Cô nương ghét bỏ liếc Phú Nan, “Không được xách tai nàng.” Nói rồi, cẩn thận từng li từng tí nhận lấy con thỏ, ôm vào lòng.
“Dạ, dạ.” Bị cô nương liếc một cái, Phú Nan hồn vía lên mây, rồi thốt ra một câu khiến hắn hối hận cả đời: “Cô nương, ngươi cũng thích ăn thỏ à?”
Câu nói này như giọt nước tràn ly, hay vết nứt đê vỡ bờ, lũ quét ập đến.
Cô nương dựng mày liễu, “Thỏ đáng yêu như vậy, sao ngươi lại ăn thỏ! Ngươi còn lương tâm không, lương tâm ngươi chó tha rồi à!”
“Gâu gâu.” Cẩu tử bên cạnh tỏ vẻ bất mãn, dựa vào cái gì hở tí là lương tâm chó tha, người vô lương không thể đổ tội lên cẩu thân bọn nó chứ?
Cẩu tử vừa sủa, thân thể cô nương khẽ run, nhưng nộ khí vẫn tuôn trào, khiến Phú Nan ngây người, Dư Sinh cũng lặng lẽ lùi bước.
“Các ngươi đừng ức hiếp thỏ quá đáng, thỏ gấp còn cắn người đấy!” Cô nương tiếp tục: “Các ngươi bắt thỏ thì thôi đi, sao lại bắt cả nhà người ta?”
“Thỏ mẹ vừa sinh con chưa bao lâu đã bị các ngươi bắt, thỏ bố bị các ngươi bắt, giờ đến thỏ con các ngươi cũng không tha.”
Cô nương tức đến lời trước đá lời sau, “Thỏ còn không ăn cỏ gần hang, các ngươi có còn nhân tính không?”
“Có.” Phú Nan ngơ ngác đáp, thấy mắt cô nương trợn trừng, vội lắc đầu đổi giọng, “Không, không có.”
“Hứ.” Thảo Nhi nghe vậy không đồng ý, “Ăn thỏ thì sao, thỏ ăn cỏ có nghĩ đến cỏ lớn nhỏ không, cỏ nhỏ chẳng phải cũng khó thoát kiếp bị ăn sao?”
“Thỏ không ăn cỏ gần hang, nhưng ăn cỏ gần hang nhà khác mà.” Thảo Nhi đứng trên ghế nói, lúc trước nàng suýt nữa bị ăn sạch.
Cô nương bị Thảo Nhi chen ngang, nộ khí vơi đi ít nhiều, “Cỏ, cỏ với thỏ khác nhau, thỏ ăn cỏ là lẽ đương nhiên.”
“Người ăn thỏ cũng là lẽ đương nhiên, ta thề sống ch.ết bảo vệ quyền ăn th.ịt thỏ.” Thảo Nhi giơ tay hô.
“Đi đi, ngươi có phải người đâu, một cọng cỏ xen vào làm gì.” Dư Sinh kéo nàng ngồi xuống.
Hắn giờ đã hiểu, cô nương này cũng là thỏ, đến đây đòi công đạo cho đồng loại.
“Thỏ tinh?” Dư Sinh hỏi.
“Ta nói nhân tinh ngươi chịu không?” Cô nương giọng không vui, “Ta là đệ nhất mỹ thỏ tiên dưới trướng, ngươi gọi ta Thỏ gia cũng được.”
Cô nương ngày thường hay bênh vực kẻ yếu cho thỏ, dần dà, nàng có danh xưng này trong giới thỏ, và cô nương cũng lấy đó làm vinh.
“Khụ khụ, vẫn là gọi Thỏ tiên đi.” Dư Sinh nói, Thỏ gia nghe có hơi gượng gạo, “Chắc có hiểu lầm gì đó, chúng ta…”
Dư Sinh nói, thấy Thỏ tiên há miệng, dường như muốn nói gì, bèn dừng lại, “Ngươi nói đi.”
“Thỏ tiên không phải tên đầy đủ.” Thỏ tiên nói xong lại hơi xấu hổ, xua tay, “Thôi thôi, cứ gọi vậy đi.”
Nàng nói rồi, liếc nhìn bàn dài đang làm sủi cảo, nuốt nước miếng.
Dư Sinh khẽ giật mình, rồi hiểu ra dụng ý của Thỏ tiên, hắn nhìn nàng, thầm nghĩ thỏ tinh cũng tự luyến vậy sao?
Hắn tiếp tục: “Thỏ ở khách sạn chúng ta từ trước đến nay chỉ ăn lớn, không ăn nhỏ, chúng ta sẽ nuôi lớn rồi mới ăn, mấy con thỏ vừa sinh kia chắc chắn không phải chúng ta bắt.”
“Không phải các ngươi bắt?” Thỏ tiên hỏi, rồi giọng cao lên, “Dù sao cũng là người của các ngươi bắt, ta hỏi, có heo có dê, sao các ngươi cứ phải ăn thỏ?”
“Câu này hay.” Thảo Nhi nhảy xuống ghế, “Ta cũng muốn hỏi, sao thỏ không được ăn th.ịt, cứ phải ăn cỏ, cỏ đáng yêu như vậy.”
Thỏ tiên bị hỏi khó.
Lão ăn mày thò đầu vào, “Ta thấy, muốn ăn gì thì ăn, đó là quyền của chúng sinh, ai tước đoạt quyền ăn của người khác đều không phải đồ tốt.”
“Đúng.”
Dư Sinh gật đầu, liếc thấy lão ăn mày cười ám muội, liền hiểu ra, “Ha ha, thối ăn mày, ngươi đang mắng ai đấy hả, coi chừng ta thả cẩu tử cắn ngươi.”
Bị phát hiện chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, lão ăn mày vội chuồn.
“Vậy các ngươi cũng không thể ngày nào cũng ăn.” Bị Thảo Nhi trừng mắt, Thỏ tiên cuối cùng ngượng ngùng thỏa hiệp, “Thỏ còn không ăn cỏ gần hang đâu.”
“Chúng ta mỗi ngày chỉ nướng một con.” Dư Sinh chỉ vào biển hiệu.
Thấy Phú Nan hồn vía lên mây, hắn nói tiếp: “Ngươi có thể ngày nào cũng đến giám sát, đến lúc đó chúng ta miễn phí cho ngươi một bàn rau xanh.”
“Ha ha, bằng…” Thảo Nhi không vui.
“Lát nữa cho ngươi cái móng heo gặm.” Dư Sinh chặn miệng nàng.
“Vậy, vậy cũng được, nhưng thỏ con…” Thỏ tiên lại hỏi.
Dư Sinh vẫy tay gọi Diệp Tử Cao, “Đem Tiểu Bạch Hồ gọi vào đây, rốt cuộc ai bắt thỏ con.”