Chương 667 chân dài bình rượu
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 667 chân dài bình rượu
Chương 667: Chân dài bình rượu
Người cao gầy gãi đầu, “Mẫu thân ta bảo, ở trong thành bất tiện, thấy Thiên Sư bắt yêu thì sợ.”
“Sợ gì chứ, cứ đường đường chính chính làm yêu… làm người, bắt yêu sư đâu dám làm gì chúng ta. Đông Hoang minh chủ còn nói, nhân yêu vốn là người một nhà mà.”
Khuôn mặt tươi cười cố gắng hạ giọng khi nói, nhưng Dư Sinh vẫn nghe rõ mồn một.
“Khụ khụ,” Dư Sinh đang uống trà thì bị sặc, Thanh dì đang đắm chìm trong việc thưởng tửu bèn mở mắt, vỗ nhẹ sau lưng hắn.
“Uống nước cũng sặc, lại làm chuyện gì xấu bại nhân phẩm rồi hả?” Thanh dì nói.
Dư Sinh khoát tay, cố gắng bình tĩnh lại.
Trời đất chứng giám, lúc ấy hắn nói là người, yêu quái một nhà thân, lược mất chữ “quái” đi, ý nghĩa liền thay đổi.
Khuôn mặt tươi cười vẫn tiếp tục, “Bọn ta hiện giờ tạm cư trong thành, ở nhà thiên phòng, chưa từng có bắt yêu sư nào tới quấy rầy. Hơn nữa trong thành phồn hoa, hơn hẳn chốn hoang sơn dã lĩnh.”
“Nhỡ đâu gặp phải bắt yêu sư thì…” Người cao gầy vẫn cố gắng kiếm cớ cho việc mình không mua nổi phòng trong thành.
Hai khuôn mặt tươi cười đồng thanh cắt ngang hắn, “Sợ cái gì, có gì phải sợ? Đúng là chưa thấy việc đời, bọn ta thấy bắt yêu sư còn chẳng sợ.”
Dẫn người cao gầy tiến vào, lão đầu đầu hói giống hệt ông Thọ vội nói: “Ta cũng chẳng sợ bắt yêu sư, ta thường xuyên lui tới trong thành, Cẩm Y Vệ thống lĩnh Điền Thập còn có giao tình với ta.”
“Chất tử ta vẫn luôn ở quê, nên chưa thấy việc đời.” Lão đầu sợ người khác nghĩ mình cũng là kẻ quê mùa.
Dư Sinh thầm nghĩ, thằng nhóc Điền Thập kia cả ngày bộ dạng ngái ngủ, ai ngờ cũng có chí lớn, lại là một tên gian xảo, mà hắn làm Thống lĩnh từ bao giờ vậy?
“Ngươi quen cả Cẩm Y Vệ?” Hai khuôn mặt tươi cười khẽ giật mình, nhìn lão đầu với ánh mắt khác hẳn, đúng là phải nhìn bằng con mắt khác.
“Quen, quen chứ, giao tình của chúng ta không hề cạn.” Lão đầu cười nói.
“Chưởng quỹ, súc sinh ở hậu viện có phải nên đuổi đi không?” Bạch Cao Hưng vén rèm từ hậu viện đi tới, “Cái viện sắp bị bọn chúng giày xéo không ra hình thù gì nữa rồi.”
“Bắt yêu sư!” Dư Sinh còn chưa kịp trả lời, ba yêu quái vừa nãy còn khoe khoang không sợ bắt yêu sư đã kêu lên thất thanh khi thấy cổ tiền đồng của Bạch Cao Hưng.
Chỉ có người cao gầy ngơ ngác, nhìn theo ánh mắt của bọn chúng về phía Bạch Cao Hưng, không biết thân phận của hắn.
Bắt yêu sư tự có cách nhận ra yêu quái, Bạch Cao Hưng liếc bọn chúng một cái, “Ăn cơm của người ta, kêu cái gì mà kêu, tìm đánh hả?”
Bạch Cao Hưng cảm thấy mất mặt vì thân là bắt yêu sư mà lại xuất hiện trước mặt yêu quái với thân phận dọn phân và nước tiểu gia súc, bởi vậy giọng điệu có chút không tốt.
Cũng may Dư chưởng quỹ xướng lên cái điệu “nhân yêu một nhà thân”, nếu không thân là bắt yêu sư, Bạch Cao Hưng thấy yêu quái đã sớm vác đao lên chém rồi.
“Không… không có.” Ba yêu quái vội vàng lắc đầu. Người cao gầy thấy Bạch Cao Hưng không khách khí, vừa định đứng lên đòi lẽ công bằng thì bị hai kẻ kia đè xuống ghế.
Bạch Cao Hưng cũng biết mình lỡ lời, không để ý đến ánh mắt trừng trừng của người cao gầy, tiến lên túm lấy Diệp Tử Cao lôi ra ngoài viện, “Ngươi đi dọn dẹp đi.”
“Ta còn phải tiếp khách chứ.” Diệp Tử Cao kiếm cớ, muốn trốn việc dọn phân và nước tiểu gia súc.
“Thôi đi, ta vào đã thấy ngươi ngồi rồi. Hơn nữa, viện bẩn thế này, hơn nửa là do cái Thạch Tín của ngươi đấy.” Bạch Cao Hưng nói.
Toàn bộ khách nhân trong quán đều dừng tay, hai khuôn mặt tươi cười nhìn món nhắm vừa định bỏ vào miệng, bỗng nhiên nôn thốc nôn tháo, chỉ cảm thấy trúng độc, bụng dạ cồn cào.
Tiểu nhị cũng dừng đũa, nghe trong quán có thạch tín, ai dám ăn cơm nữa chứ.
“Mọi người yên tâm, mọi người yên tâm.” Dư Sinh vội vàng đứng lên, “Thạch Tín là đầu heo.” Nói rồi, Dư Sinh đạp Diệp Tử Cao một cái, chỉ trách cháu trai đặt cái tên quái quỷ này cho đầu heo.
“Đúng, đúng, Thạch Tín là đầu heo.” Bạch Cao Hưng cũng giải thích với mọi người, đồng thời lôi Diệp Tử Cao ra đại đường.
“Ngươi xem ngươi nuôi súc sinh, cũng một giuộc với ngươi, toàn là lũ háo sắc, lăn lộn dưới đất một vòng rồi cả ngày đuổi theo heo nái, làm cho cái viện toàn bùn đất.”
“Giờ mấy con heo đực khác đều bị khí Thạch Tín làm cho gầy nhom. Còn heo nái thì bị Thạch Tín đuổi theo toàn thân toàn thịt.”
“Ta nói cho ngươi biết, ngươi còn không quản thúc chúng nó lại, đến lúc mổ heo, chưởng quỹ giết Thạch Tín đấy.” Bạch Cao Hưng từ bên ngoài vọng vào.
“Ha ha, chỉ cần cái tên Thạch Tín này của ta, chưởng quỹ dám giết, ai dám ăn?” Diệp Tử Cao còn rất đắc ý với cái tên mình đặt.
Bạch Cao Hưng nói: “Chưởng quỹ dám ăn, trước mặt thịt đầu heo, đừng nói Thạch Tín, ngươi có làm Hạc Đỉnh Hồng thị Thạch Tín, chưởng quỹ cũng ăn tuốt.”
Dư Sinh không vui, hai người này ở ngoài kia dám bêu riếu bản chưởng quỹ như thế, bản chưởng quỹ là cái gì cũng ăn sao?
Có điều nghe Bạch Cao Hưng nói vậy, Dư Sinh thật sự có chút thèm thịt đầu heo, hắn quyết định lát nữa đi chỗ bán thịt heo chín mua một ít về ăn cho đỡ thèm.
Bị bọn họ quấy rầy một hồi, hai khuôn mặt tươi cười vừa nãy còn ra vẻ từng trải giờ không dám khoác lác nữa, từng bước đi vào chính sự.
Lão đầu lại đẩy danh mục quà tặng qua, “Việc nhà, phải bàn bạc với người nhà, đây là danh mục quà tặng, các vị xem trước đi.”
Khuôn mặt tươi cười lại đẩy danh mục quà tặng đi, “Mấy thứ khác dễ nói, mấu chốt là lão gia nhà ta muốn bình rượu, các ngươi có mang đến không?”
Khuôn mặt tươi cười vừa dứt lời, giỏ trúc bên cạnh người cao gầy lại phát ra tiếng “lẩm bẩm”, rồi nắp giỏ bị nhô lên, chui ra một vật nhỏ màu xanh biếc.
Người cao gầy định bắt lấy, nhưng không kịp nữa, vật màu xanh biếc kia nhảy lên mặt bàn, nhắm thẳng bát rượu trước mặt người cao gầy mà đâm vào.
Lúc này Dư Sinh mới thấy rõ vật màu xanh biếc kia là gì.
Đó là một cái bình rượu, điểm khác biệt duy nhất so với bình rượu thông thường là nó có hai cái chân, trên vách bình còn có cái miệng.
Thứ này hiếm có. Lập tức, ánh mắt của tất cả khách trong quán đều bị thu hút.
Người cao gầy đưa tay bắt lấy bình rượu, rồi thuận tay đổ rượu vào chén mình, sau khi bị bình rượu nuốt vào thì rượu dịch trong chén hắn trướng lên, hắn nói với lão đầu đi cùng: “Đừng đổ, đừng đổ, để ta uống.”
Hắn bảo người cao gầy đổ vào chén mình, tràn đầy mong đợi uống cạn, nếm thử một chút rồi lộ ra vẻ mặt cổ quái.
Hai người mặt tươi cười không để ý, bọn họ nhìn chằm chằm vào cái bình rượu kia, “Đây chính là cái chén mà lão gia nhà ta muốn?”
“Vâng.” Người cao gầy nói.
“Không phải hai cái à, sao giờ chỉ có một cái?” Ánh mắt người mặt tươi cười không rời, nhìn chằm chằm cái bình rượu vừa uống một chén rượu cay rồi ợ một tiếng.
“Đây là hùng chén, thư chén ở nhà.” Lão đầu mở miệng, “Đại ca ta bảo, vào ngày thành thân, nhất định phải dâng thư chén lên.”
“Các ngươi đây là không có thành ý rồi.”
Người mặt tươi cười không vui, “Lão gia nhà ta vốn định không suốt ngày thành hôn, các ngươi đã không tin được, vậy hôn sự này thôi đi.”
Không suốt ngày? Lần này, những khách nhân vốn không biết thân phận của mấy người kia cũng bắt đầu đánh giá bọn họ.
Cái gọi là không suốt ngày, chính là thời gian yêu quái làm việc, hơn nữa còn dựa theo ngày hoàng đạo của nhân tộc để chọn, phàm là thời gian nhân tộc kiêng kỵ, đều là không suốt ngày.
Hai người mặt tươi cười muốn đứng lên, lão đầu vội vàng cản lại, “Hai vị hiểu lầm rồi, cái hùng chén này chính là thành ý của chúng ta.”
“Thư hùng hai chén từ trước đến nay là một thể, nếu tách rời, dù xa ngàn dặm, hai chén cũng sẽ hô ứng lẫn nhau, thư chén tự khắc sẽ đi tìm hùng chén.” Lão đầu nói.
Hai người mặt tươi cười không biết lão đầu nói thật hay giả.
Người cười một tiếng nói: “Đã nói là hai chén cùng nhau, vậy phải là hai chén cùng nhau. Nói cho ngươi biết, hôn sự này lão gia nhà ta vốn cũng không vui lòng, giờ thì càng không được.”
“Đúng.” Người còn lại cười một tiếng nói, “Còn có phòng ở, cùng nhau mua cho đủ, rồi chúng ta bàn chuyện hôn kỳ sau.”
Hai người dứt lời, không quay đầu lại đi ra ngoài, còn đụng ngã một tên ăn mày từ hướng Dương Châu đến, vừa định vào khách sạn.
“Không có mắt à?” Người cười một tiếng chửi một câu, rồi cả hai biến mất trong màn mưa phùn đen kịt.