Chương 664 trên trời rơi xuống chính nghĩa
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 664 trên trời rơi xuống chính nghĩa
Chương 664: Trên trời rơi xuống chính nghĩa
“Dừng lại!” Thấy hai người cãi nhau không ngớt, Diệp Tử Cao sợ chuyện chẳng lành nên vội hô lớn.
“Có cần thiết không vậy? Tiền còn chưa kiếm được mà hai người đã định nội chiến rồi.” Diệp Tử Cao bực bội nói, “Còn muốn phát tài, muốn lên đỉnh cao nhân sinh nữa không?”
Nghe có lý, Phú Nan và Thảo Nhi liếc nhau, hậm hực im lặng.
Thảo Nhi ôm chặt số tiền vừa gom được vào ngực, xoa tay nói: “Nghe ngươi đó, ngươi nói đi, chúng ta lấy nước kiểu gì, làm ăn ra sao?”
Chắc chắn không thể để Dư Sinh biết chuyện này, với cái tính c·ông kê cũng có thể nhổ ba cân lông của Dư chưởng quỹ, bọn họ tuyệt đối chẳng kiếm chác được gì.
“Không phải chúng ta lấy nước, mà là ba người chúng ta.” Diệp Tử Cao nói, Phú Nan đứng bên cạnh gật đầu lia lịa.
“Đúng thế, ba người chúng ta.” Thảo Nhi nhìn hai người họ, trong lòng lẩm bẩm: “Ta đã kém đến mức này rồi sao?”
“Không phải ngươi, là ba người chúng ta đi lấy nước.” Diệp Tử Cao uốn nắn Thảo Nhi.
“Ba người các ngươi?” Thảo Nhi chỉ tay vào Diệp Tử Cao và Phú Nan đếm, “Một, hai…”
Thảo Nhi muốn khóc đến nơi, nàng vốn tự hào là người giỏi toán nhất trong tộc, ai ngờ giờ đếm trong phạm vi 5 thôi cũng đếm không xong.
“Còn có Bạch Cao Hưng.” Thấy Thảo Nhi sắp khóc, Phú Nan kịp thời nhắc nhở.
Thảo Nhi lập tức tươi tỉnh hẳn lên, “Trời ạ, nói sớm đi chứ, ta cứ tưởng mình dốt toán rồi chứ, hóa ra tên Cao Hứng kia cũng tham gia.”
“Nếu không có ta nhắc nhở thì giờ này ngươi còn đang hoài nghi nhân sinh đấy.” Phú Nan đắc ý nói, “Còn bảo ta trí thông minh không cao nữa không?”
“Không cao cái đầu ngươi.” Thảo Nhi buột miệng.
Sắc mặt Phú Nan cứng đờ, “Cao cũng không phải, không cao cũng không phải, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”
Thảo Nhi lúng túng xua tay, vừa rồi Phú Nan cũng có ý tốt nhắc nhở nàng, giờ đúng là nàng sai, “Xin lỗi, lỡ lời thôi, đầu óc không theo kịp.”
Nàng hỏi Diệp Tử Cao: “Nếu ba người các ngươi đi lấy nước, vậy ta làm gì, ngồi đếm tiền à?”
“Có chuyện tốt đó thì đến lượt ngươi chắc?”
Diệp Tử Cao xoa xoa hai bàn tay, bắt chước dáng vẻ của Dư Sinh khi đếm tiền, “Giờ vạn sự đã sẵn sàng, chỉ thiếu tiền thôi, hay là mỗi người chúng ta góp một ít vốn đi, không cần nhiều, 10 xâu là vừa.”
Nghe đến đây, Thảo Nhi cảnh giác ôm chặt túi tiền của mình, “Thiếu tiền á? Chẳng phải các ngươi muốn kiếm tiền sao?”
“Có bỏ ra mới có thu vào.” Diệp Tử Cao nhìn quanh, thấy Hắc Nữu không nằm trên bàn nữa, bèn nhỏ giọng nói: “Nếu không phải Hắc Nữu c·ướp hết tiền của ta, lại không thể để nàng biết chuyện này, chuyện tốt như vậy còn lâu mới đến lượt ngươi.”
“Đúng đó, nếu không phải ta nghèo rớt mồng tơi…” Phú Nan cũng nhỏ giọng nói, nhưng bị Diệp Tử Cao và Thảo Nhi đồng loạt khinh bỉ.
“Nghèo cái đầu ngươi, đừng tưởng bọn ta không biết, chưởng quỹ vẫn trả lương Cẩm Y Vệ cho ngươi đầy đủ đúng hạn đấy thôi.” Diệp Tử Cao nói.
Phú Nan “Hắc hắc” cười một tiếng, “Vậy ta không thể lấy tiền ra được, ta còn phải để dành cưới vợ nữa chứ.”
“Thấy chưa, chuyện tốt đến lượt ngươi rồi đấy.” Diệp Tử Cao quay sang nói với Thảo Nhi, “Vụ này chỉ có lời chứ không lỗ, lại còn kiếm được tiền, bọn ta tuyệt đối không bạc đãi ngươi đâu.”
Thảo Nhi lắc đầu, “Ba người các ngươi lén lút xách chút nước thì đương nhiên chỉ có lời chứ không lỗ rồi, còn ta thì phải ném vàng thật bạc thật vào đấy.”
“Ngươi cứ yên tâm, nếu thật sự lỗ thì ba bọn ta kiếm tiền trả lại cho ngươi.” Diệp Tử Cao thề thốt.
“Thật á?” Thảo Nhi nghi hoặc nhìn bọn họ.
“Ngươi không tin bọn ta thì cũng phải tin Cao Hứng chứ?” Diệp Tử Cao nói, đây là lý do lớn nhất để họ kéo Bạch Cao Hưng vào cuộc.
Bạch Cao Hưng trông bề ngoài trung h·ậu thật thà, Dư Sinh và Thảo Nhi đều tin tưởng hắn, có hắn làm bình phong thì quá hợp lý.
Thảo Nhi đồng ý, lấy 10 quan tiền trong túi ra, thương tiếc vuốt ve rồi mới miễn cưỡng giao cho Diệp Tử Cao, nhưng khi Diệp Tử Cao sắp cầm được thì nàng lại rụt tay về.
“Không được, các ngươi còn chưa nói đến chuyện chia tiền thế nào mà.” Thảo Nhi suýt chút nữa quên mất chuyện quan trọng này, may mà nàng còn nhanh trí.
“Đúng đó, ngươi còn chưa nói kiếm được tiền thì chia thế nào?” Phú Nan hễ bị dụ dỗ là tham gia ngay, giờ mới nhớ ra chuyện chia tiền.
“Trí thông minh của ngươi đúng là không cao thật.” Diệp Tử Cao nói với Phú Nan.
“Cái đầu ngươi mới không cao!” Hai người đồng thanh, khiến Diệp Tử Cao giật mình.
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi, coi chừng chưởng quỹ nghe thấy.” Diệp Tử Cao bảo họ im lặng, “Dưới sự áp bức của Dư chưởng quỹ, mọi người kiếm được chút tiền đâu có dễ dàng gì, thế này đi, chúng ta chia năm năm với Mạc Vấn, số tiền còn lại chia làm bốn phần, mỗi người một phần.”
“Dựa vào cái gì mà phải chia năm năm với Mạc Vấn?” Phú Nan phản đối đầu tiên.
“Đúng đó.” Thảo Nhi hùa theo, không quên hỏi một câu, “Ai năm?”
“Khi buôn nước đi xa, trên đường phải tốn không ít tiền, Mạc Vấn sẽ lo hết những khoản đó, chia năm năm thì chúng ta mới có lời chứ.” Diệp Tử Cao không để ý đến Thảo Nhi, nói với Phú Nan.
Cũng có lý, còn phải thuê võ sư, lúc nào cũng phải đề phòng dã thú và yêu quái, thế là Phú Nan không có ý kiến gì nữa.
Lúc này Thảo Nhi lại có thắc mắc, “Chia năm năm với Mạc Vấn thì cứ chia năm năm đi, còn lại chúng ta chia làm bốn phần, vậy còn một phần kia đâu? Ai lấy?”
Nàng nhìn chằm chằm Diệp Tử Cao, “Ngươi định kiếm chác riêng à?”
Diệp Tử Cao vỗ trán một cái, trời ơi đất ơi, có con sấm nào bổ chết ta đi, đầu óc ta làm sao mà lại nghĩ đến chuyện rủ cả Thảo Nhi vào thế này.
“Ầm ầm…” Bỗng một tia sét đánh xuống giữa trời mưa phùn, nổ vang trên nóc khách sạn, khiến Diệp Tử Cao kêu to một tiếng.
“Ta chỉ nói đùa thôi mà, ngươi không cần chuẩn vậy chứ?” Hắn ngước nhìn trời nói.
Phú Nan kiên nhẫn giải thích cho Thảo Nhi, “Ngươi tính như vậy là sai rồi.”
“Thật á?” Thảo Nhi đếm đi đếm lại trên đầu ngón tay, ngẩng đầu lên nói: “Các ngươi đừng hòng lừa ta, 5 trừ 4 còn 1, phép tính này ta vẫn biết.”
“Thật sự không phải vậy mà.” Diệp Tử Cao cảm thấy nếu còn nói chuyện với Thảo Nhi nữa thì hắn sẽ không nhịn được mà xin sét đánh mình thêm lần nữa mất.
Hắn giật lấy 10 quan tiền trong tay Thảo Nhi, “Thôi được rồi, tự ngươi nghĩ đi, ta đi tìm Mạc Vấn làm ăn đây.”
Phú Nan cũng rời đi, chỉ còn lại Thảo Nhi ngồi đếm ngón tay, “Năm cái trừ bốn cái, đúng là còn một cái mà, hay là bọn họ không coi ngón cái là ngón tay?”
Trong lúc Thảo Nhi vẫn còn đang rối rắm thì trên người Dư Sinh lại bốc lên một làn khói đen.
Hắn ngước nhìn trời, “Ta có thật là con ruột không vậy?”
Thanh dì sửa sang lại quần áo, “Là con ruột đó, nếu không nhờ ngươi không che đậy miệng thì giờ này đã bị sét đánh thành tro rồi.”
Dư Sinh không che đậy miệng là nhắc đến chuyện sau khi Dư Thi Vũ rời đi, lúc Dư Sinh say rượu ngã vào lòng Thanh dì.
Thanh dì vốn ham rượu, ôm lấy Dư Sinh say khướt, không ngừng rót hết chén này đến chén khác cho mình.
Dư Sinh mới đầu còn mơ màng vì say, sau đó cảm nhận được nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, dần dần nảy sinh ý đồ xấu, tay tự nhiên mà mò vào trong ngực Thanh dì.
Trên lầu các vắng lặng không một bóng người, gần đó là mặt hồ mênh mông sương khói, nhìn không rõ; xa xa là núi non chìm trong mưa phùn, xanh tươi mà nên thơ.
Từ sau khi trở về từ dãy Đông Sơn, Dư Sinh thường xuyên triền miên với Thanh dì, Thanh dì dần dà cũng quen.
Từ chỗ ban đầu gạt tay Dư Sinh, đến khi Dư Sinh không buông tha, Thanh dì ham rượu cũng mặc kệ, để mặc tay Dư Sinh chạy khắp nơi trên eo mình.
Vòng eo thon thả mềm mại, không chút mỡ thừa trên bụng khiến Dư Sinh mê mẩn, lưu luyến, như đang ở trên mây, cả người đều lâng lâng.
Một lúc sau, tay Dư Sinh dần dần tiến lên, vượt qua bình nguyên rồi leo lên sơn phong, rồi lại luẩn quẩn giữa những ngọn núi, lạc lối.
Cuối cùng, Dư Sinh hoàn toàn mất trí.
Đến mức hắn thốt ra một câu say khướt như vậy: “Ngươi nói với quan hệ của ngươi và Đông Hoang Vương, lại thêm quan hệ của hai ta, Đông Hoang Vương có phải là thành tỷ ta không?”
“Ầm ầm…” Một tia sét từ trên trời giáng xuống, chính xác đánh trúng Dư Sinh mà không làm Thanh dì bị thương chút nào.