Chương 662 mẹ chồng nàng dâu đại chiến
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 662 mẹ chồng nàng dâu đại chiến
Chương 662: Mẹ Chồng Nàng Dâu Đại Chiến
Sau khi Bách Thảo rời đi, Dư Thời Vũ thu hồi trường kiếm, đứng thẳng người, liếc xéo Dư Sinh một cái, chanh chua nói: “Bản lĩnh khác thì chẳng học được, cái thói tham tiền của mẹ hắn ngược lại học được nhanh đấy.”
Trong mắt nàng, người mẹ chưa từng gặp mặt kia luôn được ưu tiên hơn cả. Với nàng, Đông Hoang Vương chẳng khác nào một người mẹ kế, vậy nên nàng vốn chẳng ưa gì Đông Hoang Vương.
Thanh dì đang thu dọn tàn cuộc do Dư Sinh gây ra, nghe vậy liền ngẩng đầu, mờ mịt nói với Dư Thời Vũ: “Ngươi không thấy mẹ ngươi với mẹ Dư Sinh đều đoản mệnh hay sao?”
Dư Thời Vũ khẽ giật mình, nhìn Thanh dì, một lúc sau bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Thanh dì còn tưởng Dư Thời Vũ đã đoán ra điều gì, ai ngờ nàng lại nói: “Ý dì là lão Dư khắc vợ?”
Thanh dì im lặng nhìn trời, chẳng lẽ mạch não của hai mẹ con nhà này đều kỳ lạ như vậy sao?
Nàng ném cho Dư Thời Vũ một trang sách của Dư Sinh, “Ít nhất thì hắn cũng di truyền được không ít sở trường của lão Dư.”
Dư Thời Vũ tuy không có thiên phú trong thư pháp, nhưng nhãn lực thì vẫn có.
Nàng nhận lấy xem qua một chút, thấy chữ trên trang sách phiêu dật xuất trần, phóng khoáng ngông nghênh, không chỉ là tốt bình thường, mà là cực kỳ tốt.
Cái gọi là tốt bình thường, chính là những người theo đuổi thư pháp, chỉ cần chịu khổ luyện, lại có danh sư chỉ đạo và danh thiếp giúp đỡ, thư pháp dần dần sẽ tốt lên.
Nhưng thư pháp như vậy, dù tốt cũng mang dấu vết của người xưa, trong từng nét ngang dọc vẫn luôn đi theo quỹ tích của tiền nhân, thậm chí gặp phải ràng buộc cũng vậy.
Thư pháp của Dư Sinh thì khác, khắp nơi đều có thể thấy phong cảnh khác lạ, kỳ phong xuất hiện liên tục, diệu kỳ vô cùng, một tờ tài hoa đập thẳng vào mặt.
Bôn ba ở đại hoang nhiều năm, Dư Thời Vũ đã gặp qua không biết bao nhiêu thư pháp gia.
Thậm chí nàng cũng từng luyện thư pháp một thời gian, kỳ vọng kế thừa y bát của tổ tiên, đem bản sự này truyền lại.
Trong những thư pháp kia, thư pháp của mọi người đều có dấu vết “tuyết nê trảo” mà các bậc thánh nhân tạo chữ để lại.
Duy chỉ có thư pháp của Dư Sinh, không tìm thấy nửa điểm vết tích, thiên phú tràn đầy trên trang giấy, không cần phải gò bó.
Dư Thời Vũ im lặng. Xem ra, lão Dư đã dành nhiều tâm huyết cho Dư Sinh hơn nàng, chính là bởi vì thiên phú này.
Xem xong, Dư Thời Vũ tiện tay ném trang sách lên bàn, “Tạm được, chí ít không làm Dư gia mất mặt.”
Dư Sinh ngẩng đầu, nhìn Dư Thời Vũ nghiêm trang nói: “Mất mặt? Ai mất mặt? Có phải Tiểu dì làm mất rồi không?”
“Vợ ngươi làm mất.” Dư Thời Vũ không vui nói.
“Đừng nói bậy, vợ ta chẳng phải là Tiểu dì sao?” Dư Sinh dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Dư Thời Vũ, không quên xác nhận với người bên cạnh, “Đúng không, Tiểu dì?”
“Tiểu dì!” Dư Sinh tỉnh ngộ lại, “Ngươi không có làm mất mà.”
“Yên tâm đi, ngươi làm mất thì ta cũng không làm mất được.” Thanh dì nắm lấy lỗ tai Dư Sinh, để hắn ăn nói bậy bạ trước mặt Dư Thời Vũ.
“Hai người các ngươi chờ chút nữa lại liếc mắt đưa tình.” Dư Thời Vũ nâng bầu rượu lên, tự rót cho mình một chén, “Ừng ực” uống một ngụm.
“Rượu ngon, lại còn giải khát.” Dư Thời Vũ ngẩng đầu, cảm thán với Thanh dì, dứt lời bưng bát uống một hơi cạn sạch.
“100 xâu, đa tạ chiếu cố.” Dư Thời Vũ vừa đặt bát xuống thì thấy Dư Sinh đã chìa tay ra.
Dư Thời Vũ không để ý tới hắn, vừa định rót thêm cho mình một bát nữa thì bị Thanh dì gạt tay đánh rớt.
“Hai vợ chồng các ngươi không cần phải đồng lòng như thế chứ?” Dư Thời Vũ bất đắc dĩ nhìn hai người.
“Đi!” Thanh dì xấu hổ giật lấy bầu rượu từ tay Dư Thời Vũ, “Không biết lớn nhỏ, dám ăn nói với Tiểu dì như thế hả?”
Dư Thời Vũ nháy mắt mấy cái, “Nói cho rõ ràng, ngươi đâu phải Tiểu dì của ta.”
“Ngươi nói không phải thì không phải à?” Thanh dì không vui nói, “Muốn uống rượu thì tự đi mà tìm.”
“Tìm thì tìm, bộ ta không tìm được chắc.” Dư Thời Vũ liếc mắt, hỏi Dư Sinh: “Tiểu Ngư Nhi, ngươi giấu rượu ở đâu rồi?”
“Làm gì?” Dư Sinh cảnh giác nhìn nàng, “Không được trộm rượu của ta, ta còn để dành kiếm tiền cưới vợ đấy.”
“Yên tâm đi, ta không trộm rượu của ngươi đâu.”
Dư Thời Vũ chắp tay, giọng điệu thô lỗ nói: “Uống rượu xong, ngươi cứ ngồi đó, ta đi lấy rượu, đêm nay huynh đệ ta không say không về, huynh đệ, rượu ở đâu?”
“Tốt, không say không về!” Dư Sinh xúc động đồng ý, “Rượu ở ngay bếp sau.”
“Được thôi, ngài cứ chờ đấy.” Dư Thời Vũ đắc ý nháy mắt với Thanh dì, quay người xuống lầu.
Quả nhiên, người say rượu thường thích tỏ ra hào khí, cổ nhân nói chẳng sai.
Đi được nửa đường, nàng lại quay trở lại, “Sao lại không biết lớn nhỏ rồi? Bây giờ thì coi như ngươi lớn, sau này chẳng phải vẫn phải gọi ta là tỷ sao?”
Không đợi Thanh dì kịp phản ứng, Dư Thời Vũ ba chân bốn cẳng chạy mất.
Chỉ là Dư Thời Vũ không ngờ rằng, sau khi bóng lưng nàng khuất dạng, Dư Sinh đang ngồi nghiêm chỉnh liền nói: “Lúc nào cũng có kẻ nhớ thương rượu ngon của trẫm, ngươi diễn kịch cũng muốn gạt ta à?”
Thanh dì đứng bên cạnh nghe vậy liền hỏi: “Vậy ngươi giấu rượu ở đâu rồi?”
Dư Sinh ngẩng đầu liếc nhìn Thanh dì, “Đây là bí mật.”
“Tiểu tử, giấu kỹ ghê.” Nàng nhấc tai Dư Sinh lên, “Nhìn ta, nói cho ta biết rượu ở đâu?”
“Đau, đau.”
Dư Sinh đứng lên, cố gắng giảm bớt đau đớn ở tai, “Mơ tưởng dùng mỹ nhân kế, ta là con trai của Đông Hoang Vương, ta sẽ không khuất phục.”
“Thật sao?” Thanh dì ngữ khí không tốt.
Lúc này, Dư Sinh nghiêng đầu nhìn Thanh dì, đôi mắt say lờ đờ bỗng nổi lên một tia gợn sóng, “A… hóa ra là Tiểu dì.”
Mặt hắn lập tức nở một nụ cười tươi rói, “Vậy thì cứ để mỹ nhân kế đến mãnh liệt hơn một chút đi.”
“Mãnh liệt cái đầu quỷ nhà ngươi.” Thanh dì vặn tai Dư Sinh gần nửa vòng.
“A, ta vừa rồi hình như thấy một cái đầu quỷ rất to.” Dư Sinh nói, sau khi say rượu ký ức đứt quãng, mơ hồ, khiến hắn không thể xác định.
“Ta còn hình như mời hắn uống rượu nữa.” Dư Sinh nghiêm túc nói với Tiểu dì.
“Đừng có giở trò, ta hỏi ngươi, rượu giấu ở đâu rồi?” Thanh dì ghé sát tai Dư Sinh, nhẹ nhàng hỏi.
Hơi thở thơm tho phả vào tai Dư Sinh, khiến thân thể hắn mềm nhũn đi một nửa, “Ở hầm rượu.” Dư Sinh lập tức khai báo hết.
Thanh dì nhẹ gật đầu, cũng không vội, buông Dư Sinh ra, tự rót cho mình một chén rượu, trước ngửi hương, thanh nhã mà mát lạnh, lộ ra một cỗ hơi lạnh.
Lại nếm một ngụm, sảng khoái vô cùng, dư vị kéo dài, khiến người tinh thần sảng khoái.
Dư Sinh bị Thanh dì buông ra, cả người đứng lung lay như con lật đật, đảo qua đổ lại.
Thanh dì đang uống rượu sợ hắn ngã, đỡ lấy hắn, khen: “Không tệ, mấy ngày không gặp, ngươi lại ủ được một vò rượu ngon.”
“Đương nhiên rồi, ngươi xem ta là ai chứ, ta mà sinh ra sớm mấy vạn năm thì Tửu Thần cũng phải xếp sau ta.” Dư Sinh vỗ ngực khoe khoang không biết ngượng.
Thấy hắn đang say khướt, Thanh dì lười vạch trần.
Rượu đã tồn tại trước khi nhân tộc xuất hiện, thậm chí còn xa xưa hơn cả cự nhân Khoa Phụ, Tửu Thần chính là một trong những người nổi bật nhất.
Tương truyền rượu do Tửu Thần ủ là quỳnh tương ngọc dịch, mỹ vị vô song, phàm nhân uống một chén rượu ngon có thể thành tiên.
Tửu Thần cất rượu không cố định một chỗ, mà lại lấy nguyên liệu ở khắp nơi để sản xuất, hương vị mỗi loại đều khác nhau.
Chỉ là Tửu Thần đã sớm vẫn lạc, trước khi Đông Hoang Vương đặt chân lên đại hoang, Tửu Thần đã biến mất.
Thời gian trôi qua, số rượu do Tửu Thần sản xuất còn sót lại không nhiều.
Nếu có thì cũng được giấu trong những khu rừng sâu núi thẳm, phần lớn vì bị phong kín nên không thể uống được.
Nhưng chỉ cần có một vò xuất hiện, liền có thể gây nên oanh động và tranh đoạt.
Đông Hoang Vương trong việc cướp đoạt này, chư thần ở đại hoang khó ai sánh bằng, vậy nên hiện tại trong tay Đông Hoang Vương có nhiều rượu do Tửu Thần cất giấu nhất.
Thanh dì âm thầm hạ quyết tâm, đợi sau này lên Tiên Sơn, nhất định phải bảo Dư Sinh tìm mọi cách lấy hết rượu của mẹ hắn về.
Trong ngực Thanh dì, Dư Sinh vẫn lắc lư, tìm một góc độ và lỗ hổng thích hợp, nhào vào lòng Thanh dì, sau đó lộ ra nụ cười hài lòng.
Hắn không biết rằng, ngay trong khoảnh khắc này, hạt giống của cuộc đại chiến mẹ chồng nàng dâu đã được chôn xuống.
Hắn, sắp gặp xui xẻo rồi.