Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 621 kim bàn tính

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 621 kim bàn tính
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 621 kim bàn tính

Chương 621: Kim Bàn Tính

Chủ ý của Chu Đại Phú không tệ, điều duy nhất cần cân nhắc là làm sao giấu diếm được thành chủ.

Dư Sinh hiện tại là đối tượng trọng điểm mà thành chủ để mắt tới, bất kỳ động tĩnh nào cũng khó mà qua mắt nàng, việc giấu giếm tiền riêng càng là không thể.

Nhắm vào nỗi lo này của Dư Sinh, Chu Đại Phú đã sớm có cách đối phó. Hắn nghe thấy giọng Dư Sinh có vẻ xuôi xuôi, vội nói: “Yên tâm đi, ta có biện pháp.”

Hắn kéo Dư Sinh ngồi xổm xuống, ghé sát nói: “Chúng ta có thể đem tiền kiếm được gửi vào tiền trang, như vậy thành chủ sẽ không phát hiện ra khoản tiền riêng này của ngươi.”

“Ngươi đây chẳng phải cởi quần đ.ái rắm, phí công vô ích à?” Dư Sinh thất vọng, bèn phát minh ra một từ ngữ mới.

Gửi tiền vào tiền trang thì sẽ có bằng chứng, khác gì tự thú đâu?

Huống hồ tiền riêng còn có thể “thỏ khôn ba hang”, bằng chứng mà bị cướp thì toàn bộ tiền riêng cũng đi tong.

“Chưởng quỹ, ngươi nghe ta nói đã.” Chu Đại Phú xua tay, nói: “Ta nói là gửi dưới danh nghĩa của ta, nhưng số tiền đó vẫn là của ngươi.”

“Đi đi!” Dư Sinh đẩy hắn ra, cảnh giác nói: “Ngươi coi ta là thằng ngốc chắc? Ngươi ôm tiền chuồn mất thì sao?”

“Ngươi là con trai của Đông Hoang Vương, ta dù có ăn gan hùm mật gấu cũng không dám lừa tiền của ngươi.” Chu Đại Phú ấm ức nói.

Dư Sinh bị Thanh dì lừa tiền quen rồi nên mới phản ứng vô thức như vậy, giờ nghĩ lại thì đúng là thế thật. “Phải nhỉ, ta là con trai Đông Hoang Vương, ta sợ ai chứ!”

“Đúng, ngươi là Đông Hoang Thiếu chủ, trên đời này dám chọc ngươi không nhiều đâu.” Thấy Dư Sinh ngày càng hiểu chuyện, Chu Đại Phú mừng rỡ phụ họa.

“Đã vậy thì ta lấy chín, ngươi lấy một.” Dư Sinh giơ mười ngón tay ra. “Ta chín, ngươi không.”

“Không phải…”

“Ta là con trai Đông Hoang Vương, ngươi dám cãi lời ta?” Dư Sinh nhướn mày, quát Chu Đại Phú.

Chu Đại Phú nghẹn họng, không ngờ nhanh vậy đã “gậy ông đập lưng ông”, cũng khiến hắn có cái nhìn mới về sự mặt dày vô sỉ của Dư chưởng quỹ.

Hắn giơ ngón tay cái lên, nói với Dư Sinh: “Dư chưởng quỹ, những cái khác ta không biết, nhưng khoản này thì ngươi đích thị được chân truyền từ Đông Hoang Vương rồi.”

Không kiếm được đồng nào thì Chu Đại Phú dĩ nhiên không làm. Hắn nói: “Dư chưởng quỹ, ta còn có vợ phải nuôi, không thể vô duyên vô cớ làm không công cho ngươi được.”

“Ngươi… có vợ?” Dư Sinh và Hồ Mẫu Viễn đang ngồi xổm bên cạnh cùng nhìn Chu Đại Phú.

“Đại tỷ à, đời này ta chỉ cưới mình nàng thôi, giờ phải cải tà quy chính, quyết chí tự cường, để nàng thấy được quyết tâm của ta.” Chu Đại Phú nắm chặt tay nói.

Dư Sinh khịt mũi coi thường, nhưng vẫn nhả ra một câu: “Tám hai.”

“Không được, chúng ta còn tốn công sức nữa, một thành không đủ.” Chu Đại Phú kiên quyết lắc đầu.

“Bảy ba, ngươi đừng được voi đòi tiên, trong thành Dương Châu này muốn làm ăn với ta còn nhiều.” Dư Sinh uy hϊế͙p͙.

“Thì cũng khác chứ, trong thành Dương Châu này dám cùng ngươi lừa thành chủ chắc chắn không có ai thứ hai đâu. Ta đây là gánh nguy cơ bị ném vào chuồng heo để làm ăn với ngươi đấy.” Chu Đại Phú nói, lần trước trưởng bối bị ném vào chuồng heo, đến giờ nhà họ Chu vẫn bị tứ đại gia tộc còn lại cười nhạo, hắn kiếm chút tiền đâu có dễ dàng gì.

“Vậy sáu bốn, đây là giới hạn của ta, ngươi còn đòi thêm thì ta cho ngươi biết thế nào là sự lợi hại của Đông Hoang Thiếu chủ.” Dư Sinh giơ nắm đấm lên.

“Bốn thành thì bốn thành, có điều việc vận chuyển ngươi phải ra sức đấy.” Chu Đại Phú thỏa hiệp.

Không phải vì nắm đấm của Dư Sinh, vì hắn biết cái đó chỉ để hù dọa thôi, mà là vì như vậy hắn vẫn có lời.

“Được!” Dư Sinh không chút do dự đáp ứng, chỉ cần không phải Dư chưởng quỹ bỏ tiền thì sao cũng được.

Huống hồ còn có cháu trai Mao Mao nữa.

Từ khi vợ Mao Mao có thai, mười ngày nửa tháng không về khách sạn cũng thôi đi, mấu chốt là mỗi lần về đều như ăn cướp ấy.

Đem đồ ăn ngon chuẩn bị cho tọa kỵ của khách nhân vác đi cũng thôi, đến cả rượu và rau xanh của Dư Sinh cũng vác nốt.

Phá của nhiều như vậy, Dư Sinh thấy cũng đến lúc để Mao Mao lao động chút, cũng là để đời sau tích lũy chút vốn liếng.

Nhỡ sau này Dương Châu thành dưới sự lãnh đạo anh minh thần võ của hắn mà giá phòng tăng vọt, một gian phòng đáng giá ngàn vàng, thì cũng không đến nỗi “lông gà không vặt được con lừa”.

“Các ngươi cứ thế này thì không qua mắt được thành chủ đâu.” Phú Nan lúc này đi tới, “Bọn toán bàn mà tra sổ sách thì tiền riêng của ngươi lộ hết.”

Là một thành trì chỉ thu thương thuế, tài lộ của phủ thành chủ rất ít, nên việc tính toán thương thuế rất chi li, đám toán bàn của thành chủ cũng vì vậy mà luyện được bản lĩnh cao cường.

Bọn toán bàn tính toán, không có khoản nào là không rõ ràng cả, đừng ai hòng chiếm được chút lợi lộc nào từ tay bọn họ.

“Cũng phải nhỉ.” Dư Sinh bừng tỉnh, sự lợi hại của toán bàn hắn đã thấm thía lắm rồi, sổ sách của Trích Tinh Lâu còn bị bọn họ quản lý đâu ra đấy kia mà.

“Đừng sợ.” Chu Đại Phú hạ giọng, “Ta có một tiểu nhị, từng được phủ thành chủ bồi dưỡng, có một thân bản lĩnh, đáng tiếc không được lên làm toán bàn. Hắn có cách lách luật của Thành Chủ, giúp rất nhiều thương nhân tiết kiệm không ít tiền, giờ người ta gọi hắn là Kim Bàn Tính.”

Dư Sinh nhướn cằm nhìn Chu Đại Phú, “Giờ thì ta hiểu vì sao hắn không được lên làm toán bàn rồi.”

Thu thuế là nguồn thu nhập chủ yếu của phủ thành chủ, cực kỳ quan trọng với Dương Châu thành, vì vậy trước khi trở thành toán bàn, tất cả mọi người phải thề giữ gìn Thành Chủ lệnh.

Vị chuẩn toán bàn này đã vi phạm lời thề, trách sao phủ thành chủ không chọn hắn.

“Đừng bận tâm cái đó, dù sao hắn có thể giúp chúng ta.” Chu Đại Phú nói.

“Cũng đúng.” Dư Sinh gật đầu, phàm là những ai giúp hắn giấu giếm tiền riêng đều là đồng chí tốt.

“Hắn có cách gì giấu giếm được toán bàn vậy?” Phú Nan hiếu kỳ hỏi.

“Cụ thể ta cũng không rõ lắm, đại khái là đi đường vòng, làm thành hai bộ sổ sách, một sáng một tối. Sổ sách công khai do vị Kim Bàn Tính này cầm trịch, đảm bảo đám toán bàn không tra ra được, từ đó nộp thiếu rất nhiều thuế.” Chu Đại Phú nói.

“Sổ sách sáng tối?” Dư Sinh trầm ngâm nói: “Hỏa kế của ngươi không phải họ Phạm đấy chứ?”

Chu Đại Phú giật mình, “Sao ngươi biết?”

“Khụ khụ, đoán mò thôi.” Dư Sinh lấp liếm cho qua, rồi cùng Chu Đại Phú bàn bạc nội dung làm ăn.

Đại khái là Mao Mao từ khách sạn kéo rượu Thiệu Hưng, Diễm Mộc và đậu hũ, rau xanh các loại nguyên liệu nấu ăn hoặc bán thành phẩm đến Dương Châu thành giao cho Chu Đại Phú.

Chu Đại Phú lại nghĩ trăm phương ngàn kế đem bán đi, hiện tại ở Dương Châu thành, những thứ này của khách sạn Dư Sinh rất quý hiếm.

“Ta nói, các ngươi cứ bàn bạc ngay trước mặt ta thế này, không sợ ta tố giác à?”

Phú Nan nãy giờ ngồi xổm bên cạnh lên tiếng, “Dù gì ta cũng là Cẩm Y Vệ, cho ta chút mặt mũi được không, đừng coi ta như không khí thế chứ.”

Dư Sinh xua tay, “Đến lúc đó cho ngươi chút phí bịt miệng.”

Phú Nan lập tức vui vẻ trở lại, “Được thôi, yên tâm đi, đến lúc đó ta giúp các ngươi che chắn.”

Mọi việc đã bàn xong, Diệp Tử Cao và Hắc Nữu cũng không biết đi đâu, Dư Sinh vừa định đứng lên thì chợt nghe thấy tiếng bước chân trong màn mưa.

Ba người đang ngồi xổm trên bậc thềm khựng lại, lát sau thấy hơn mười bóng người xuất hiện trong màn mưa.

Trong hơn mười bóng người đó, có ba bốn người hợp sức khiêng một chiếc dù lớn, gần giống như lọng che cho Hoàng Thượng xuất hành ở kiếp trước vậy.

Những người còn lại che ô giấy dầu, vây quanh một người hướng về khách sạn.

“Trận thế lớn thật.” Dư Sinh nói.

“Đúng đấy, Đông Hoang Thiếu chủ xuất hành còn không có phô trương thế này.” Phú Nan phụ họa, vừa được món hời nên phải ra sức biểu hiện.

Ba người không khỏi tò mò về người được vây quanh kia, trong đầu nghĩ tới đủ loại hình dáng, nhưng khi người đó đến trước mặt thì vẫn ngây người.

Một đám người vậy mà vây quanh một kẻ thân hình bề ngang vượt quá chiều cao, mặt phúc hậu, má thịt đủ để xắt ra nhắm rượu, để râu trê, dáng người lùn tịt.

Hắn giàu khí ngút trời, toàn thân mặc quần áo kim quang lóng lánh, trong trời mưa đen trắng suýt chút nữa chói mù mắt Dư Sinh.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 621 kim bàn tính

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
BÌA1
[Dịch] Những năm 1960: Rong ruổi trong con hẻm Nam La Cổ
Chương 1769 Lý Lai Phúc bị sặc khói 01/10/2025
Chương 1768 Vương Dũng cảm thán tổ tiên phù hộ 01/10/2025
bia-de-quoc-dai-phan-tac-ban-dich
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
Chương 2452 Tây tiến! (đại kết cục) 29/05/2025
Chương 2451 Đêm rét chém giết! 29/05/2025
bia-som-dang-luc-the-gioi-tro-choi-bat-dau-thong-gia-nu-de
[Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
Chương 407 Cha từ nữ hiếu! 12/05/2025
Chương 406 Trong hoàng cung! 12/05/2025
bìa
[Dịch] Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người
Chương 1826 Tranh đoạt thuật pháp! 28/09/2025
Chương 1825 Đạo Pháp Chi Tranh! 28/09/2025
bia-lan-kha-ky-duyen
[Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên
Chương 1075 30/05/2025
Chương 1074 30/05/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz