Chương 618 nếu như có kiếp sau
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 618 nếu như có kiếp sau
Chương 618: Nếu Như Có Kiếp Sau
Thút thít không biết bao lâu, nước mắt cũng đã cạn, chung quanh lặng yên không một tiếng động, thậm chí đến mức yên tĩnh đến đáng sợ, tên ăn mày mới lảo đảo từ chỗ tối chui ra.
Có lẽ sự hy sinh của phu nhân đã mang đến vận may cho hắn. Trên đường xuyên qua khu rừng núi đen kịt, tên ăn mày cuối cùng không gặp phải yêu thú hay dã thú nào.
Nhưng cũng bởi vì bóng tối, hắn lạc mất phương hướng trong rừng, mãi đến tận hai ngày sau, khi mặt trời lên cao, hắn mới tìm lại được lối đi.
Đứng trên sườn núi, tắm mình trong ánh nắng ban mai, tên ăn mày đờ đẫn nhìn về phía đông. Trong đầu hắn chỉ toàn là hình ảnh tươi đẹp của phu nhân, nhờ vậy mà thân thể suy nhược của hắn bỗng tràn đầy sinh lực.
Thế nhưng, khi hắn thất tha thất thểu trở lại Yêu Thành, cảnh tượng nghênh đón hắn lại là một vùng đổ nát, khắp nơi là vết tích chiến tranh, cùng với mùi khét lẹt của lò thiêu xác xộc vào mũi. Nước mắt hối hận nhất thời tuôn trào trên khuôn mặt hắn.
Hắn tìm trong đống đổ nát những bộ quần áo cũ nát, làm một cái mộ chôn y phục và di vật của nàng. Cả ngày lẫn đêm, hắn thủ hộ ở nơi đó, ngơ ngơ ngác ngác không biết đã bao lâu.
Hắn muốn đi theo phu nhân, nhưng khi nhặt lên đao, hắn lại không đủ nhẫn tâm để tự kết liễu đời mình.
Cứ như vậy, sự áy náy cùng với nỗi chế giễu bản thân nhu nhược cứ giằng xé, giày vò hắn không ngừng. Hắn mong chờ có ai đó đến giải cứu, để hắn được giải thoát.
Cuối cùng, trong một lần ăn no bụng, nhìn những hạt cơm trộn lẫn cát đá, tên ăn mày nhớ lại món Dương Châu cơm chiên mà cả hai người hằng mong ước.
“Mang một bát Dương Châu cơm chiên đến trước mộ nàng!” Điều này đã trở thành con đường giải thoát mà tên ăn mày tự tìm cho mình.
Thế là, hắn rời khỏi Yêu Thành đang xây dựng lại, từ những đống đổ nát, men theo đại lộ một mạch hướng nam, đi vào một trấn nhỏ.
May mắn thay, sự hoành hành của đám yêu thú do Áp Dũ dẫn đầu đã khiến yêu thú trên núi non ven đường không còn dám bén mảng tới, nếu không, có lẽ tên ăn mày đã sớm trở thành món mồi ngon trong bụng kẻ khác.
Nghe xong câu chuyện của tên ăn mày, tiểu mập mạp không khỏi chậm lại tốc độ nhai nuốt, cẩn thận cảm nhận hương vị của bát Dương Châu cơm chiên vô cùng quý giá này.
Mạc phu nhân cũng ở bên cạnh dạy dỗ hắn: “Người khác chết cũng không được nếm một miếng Dương Châu cơm chiên, con không cảm động sao? Không nên trân quý nó hơn sao?”
Tiểu mập mạp gật đầu lia lịa, nhưng khi thấy mẹ hắn bắt đầu ăn ngồm ngoàm, cậu mới hiểu ra những lời kia chỉ là sáo rỗng.
Cậu vừa định xông lên, Mạc phu nhân liền chỉ tay vào cậu, uy hiếp: “Cảm động!”
Tiểu mập mạp nhìn thấy trong mắt mẹ hắn ánh lên ngọn lửa “nghiện đánh con” mới xuất hiện gần đây, vội vàng lắc đầu, không dám nhúc nhích.
Dư Sinh nghe xong câu chuyện của tên ăn mày, lại có cảm ngộ khác, bởi vì giọng nói băng lãnh của hệ thống vang lên bên tai hắn:
“Chúc mừng túc chủ lợi dụng mỹ thực thành công kích phát sự hối hận và oán hận của thực khách, sơ bộ lĩnh ngộ trù chi đạo, con đường Trù Thần đã mở ra, tiến độ hiện tại là 1/10.”
Hệ thống còn ban cho Dư Sinh một phần thưởng, đại khái là nâng cao trù nghệ món Dương Châu cơm chiên, nhưng không phải tăng mỹ vị mà là tăng cường khả năng biểu đạt tình cảm.
Đối với Dư Sinh mà nói, đây chỉ là một niềm vui bất ngờ. Hiện tại, ánh mắt hắn đang đặt lên người nữ quỷ ngồi đối diện tên ăn mày.
Trong lúc tên ăn mày kể lại câu chuyện của họ, nữ quỷ nhìn chằm chằm vào hắn, thần sắc từ thờ ơ ban đầu dần lộ vẻ xúc động khi tên ăn mày đập đầu xuống bàn.
Càng về sau, vẻ mặt nàng đã phức tạp đến mức Dư Sinh không thể đoán được.
Lúc này, mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, ào ào trút xuống, trước cửa đã thành sông, ngập cả bậc thềm khách sạn, không ai dám lội qua.
Trong khách sạn trở nên tĩnh lặng.
Có người thấy tên ăn mày đáng thương, có người cảm thấy tình cảnh của hắn có thể hiểu được. Trước lằn ranh sinh tử, rất nhiều lời thề non hẹn biển đều trở thành hư vô. Tên ăn mày, xét cho cùng, cũng chỉ là một phàm nhân.
Tên ăn mày ăn được nửa bát cơm thì ruột gan đứt từng khúc, không ngừng thấp giọng thút thít, thở than. Nữ quỷ nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt không rời.
Không biết bao lâu trôi qua, khi trời tối hẳn, Dư Sinh nghe thấy nữ quỷ khẽ thở dài một hơi.
Hắn ngẩng đầu nhìn lại, thấy nữ quỷ đưa tay định cầm chén trà trước mặt. Dư Sinh vội vàng giúp nàng dời chén trà đến gần, chấm một ngụm trà.
Người khác cảm thấy hành động này của Dư Sinh có chút khó hiểu, cho đến khi họ nhìn thấy trên mặt bàn sạch sẽ, từng nét từng nét chậm rãi hiện lên một hàng chữ.
Nhất thời, mọi người xúm lại vây quanh. Tên ăn mày nhìn thấy hàng chữ kia càng thêm ngơ ngẩn: “Đây, đây là…”
Đó là hàng chữ mà nữ quỷ viết bằng nước trà: “Hãy sống thật tốt.”
Tên ăn mày nước mắt tuôn rơi, gào khóc nức nở, nằm sấp trên bàn vươn tay về phía đối diện, nhưng chỉ bắt được không khí.
Trong mắt Dư Sinh, tay tên ăn mày trực tiếp xuyên qua người nữ quỷ.
“Mai Nhi, là em sao?! Anh có lỗi với em, anh nhát gan, anh nhu nhược, anh đáng chết, anh thật có lỗi với em!” Tên ăn mày kêu khóc như điên.
“Anh phụ lòng em, em đánh anh, em giết anh đi, có được không? Anh cầu xin em, hãy để anh được giải thoát đi!” Tên ăn mày chìm sâu trong hối hận, khát khao được giải thoát.
Nhưng đây chẳng phải là một loại nhu nhược khác sao?
“Leng keng”, tên ăn mày chợt nhớ ra điều gì, vội vàng đẩy đĩa cơm về phía trước: “Đây, đây là món Dương Châu cơm chiên em hằng mong ước, anh tìm được rồi, anh cho em ăn, có được không?”
Hắn hạ mình, trong giọng nói tràn đầy khát khao.
Dư Sinh thấy nữ quỷ đứng lên, lại viết lên bàn một hàng chữ: “Em chưa bao giờ trách anh, hãy sống thật tốt.”
Tên ăn mày nghẹn ngào khóc rống, cảm thấy một chút giải thoát. Với hắn mà nói, câu nói “Em chưa bao giờ trách anh” là sự an ủi lớn nhất.
Chẳng qua, Dư Sinh nhìn thần sắc nữ quỷ, thế nào cũng không giống như chưa từng trách hắn.
Nữ quỷ lúc này chạy ra ngoài cửa, bước xuống bậc thềm, hòa vào màn mưa.
“Chờ một chút!” Phượng Nhi đột nhiên hô lên, đuổi theo.
Nàng chặn trước mặt nữ quỷ, chấm chữ hỏi: “Ngươi, thật, tha thứ?”
Không hổ là đồng loại, nữ quỷ thế mà hiểu được Phượng Nhi muốn hỏi gì.
Nàng khẽ mở đôi môi đỏ mọng: “Thật sự tha thứ thì sao, không thật sự tha thứ thì sao? Sự việc đã đến nước này, chỉ hy vọng hắn sau này sống vui vẻ.”
“Ngươi, vẫn yêu hắn?” Phượng Nhi trợn to hai mắt, khó tin nhìn nữ quỷ.
Theo nàng thấy, tên ăn mày đã làm những chuyện quá đáng với nữ quỷ, nàng đáng lẽ phải buông bỏ từ lâu rồi mới phải.
“Đã vì hắn mà chết, đương nhiên là yêu hắn.” Nữ quỷ nhìn mưa, chậm rãi nói.
Đối với việc tên ăn mày tham sống sợ chết, có lẽ thất vọng, có lẽ đau lòng, có lẽ cảm thấy kiếp này yêu không đáng, nhưng yêu chính là yêu, không bị bất kỳ yếu tố nào chi phối.
“Chẳng lẽ yêu người không đủ yêu ngươi, ngươi liền không yêu sao?” Nữ quỷ hỏi ngược lại.
Phượng Nhi lắc đầu. Trên đời này có rất nhiều kẻ ngốc, biết rõ đối phương không yêu mình, nhưng vẫn yêu đến chết đi sống lại, cam nguyện vì hắn mà máu chảy đầu rơi.
Nghĩ như vậy, việc nữ quỷ vẫn còn yêu cũng có thể chấp nhận được.
Chỉ là Phượng Nhi không biết, chính bởi vì yêu, nữ quỷ mới bị tổn thương sâu sắc nhất.
Bởi vậy, cuối cùng nữ quỷ thở dài nói: “Nếu như có kiếp sau, ta hy vọng không muốn gặp lại hắn.”
Một khi gặp lại, không biết kiếp này mình có lẽ sẽ vẫn còn yêu hắn. Hiện tại, thân là kiếp trước của nàng, chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đã thấy đau lòng.
Nữ quỷ biến mất trong màn mưa, không biết đi về đâu, để lại Phượng Nhi ngốc tại chỗ nhìn theo hướng nàng biến mất, cố gắng thấu hiểu nàng.
“Ngươi tốn bao nhiêu ngày để dành chữ, chỉ để hỏi mấy chuyện này thôi sao?” Dư Sinh đứng trong mưa, khó hiểu hỏi.
Phượng Nhi quay đầu lại, thấy Dư Sinh đứng trong mưa mà không bị hạt mưa nào chạm vào: “Ta chỉ…”
“Ngươi nói gì?” Dư Sinh thấy Phượng Nhi mở miệng, nhưng chỉ nghe được hai chữ.
Phượng Nhi nói thêm một lần nữa, nhưng miệng đã không phát ra được âm thanh. Sững sờ một chút, Phượng Nhi ảo não giậm chân, chữ dành dụm được đã dùng hết rồi!
“Bảo ngươi tùy ý tiêu xài, giờ hối hận chưa?” Dư Sinh cười trên nỗi đau của người khác, bỗng nhiên nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng “Cạc cạc”.
Hắn quay đầu nhìn lại, đám vịt ngỗng trong khách sạn thế mà lại ở bên ngoài, theo dòng nước mưa trên đường tụ tập thành sông, vui sướng bơi lội đến trước khách sạn.
“Sao không nhốt đám vịt ngỗng vào chuồng đi?” Dư Sinh vào khách sạn hỏi mọi người.
“Chuyện này là Hồ Mẫu Viễn quản.” Mọi người đồng loạt chỉ tay về phía Hồ Mẫu Viễn. Quái Tai cũng ở trong số đó.
“Ta tưởng Tiểu Bạch về sẽ đi quản bọn chúng chứ.” Hồ Mẫu Viễn thấy bị mọi người chỉ trích, vội vàng kiếm cớ: “Tiểu Bạch quản bọn chúng đỡ việc hơn nhiều, chỉ cần kêu một tiếng là chúng ngoan ngoãn trở về. Ta đi quản bọn chúng mệt mỏi lắm, phải đấu trí đấu dũng, còn phải đề phòng chúng phá hoại đồ đạc của ta, quả thực là việc mệt mỏi nhất trên đời.”
“Quản gà vịt ngỗng còn mệt hơn người?” Mạc phu nhân ngẩng đầu nhìn hắn, khinh thường nói: “Đó là vì ngươi chưa có vợ thôi.”
Đó mới là việc mệt mỏi nhất.