Chương 615 gà bay chó chạy
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 615 gà bay chó chạy
Chương 615 gà bay chó chạy
Tên ăn mày kia cũng không hề kén chọn, tỏ vẻ cảm kích rồi vội vàng ăn.
Phượng Nhi vừa hay từ trên lầu đi xuống, không thấy Dư Sinh, chẳng có ai để trò chuyện nên nàng có chút cô đơn. Nàng định quay người đi tìm Trành Quỷ thì khựng lại khi thấy một bóng người.
Nàng thấy sau lưng tên ăn mày có một nữ quỷ.
Nữ quỷ này mặc bộ quần áo đã bạc phếch, sắc mặt xám xịt, tay cầm ô giấy dầu. Ả đứng một lúc rồi chậm rãi ngồi xuống đối diện tên ăn mày, hai mắt nhìn chằm chằm hắn.
Một nữ quỷ mới đến!
Phượng Nhi thấy thú vị, rụt chân lại, rón rén xuống lầu.
Đương nhiên, nàng có rón rén thì người khác cũng chẳng nghe thấy tiếng bước chân của nàng.
Chỉ có nữ quỷ kia là thấy được nàng, nhưng từ đầu đến cuối ả không hề chú ý tới nàng, khiến Phượng Nhi suýt chút nữa cho là mình nhìn nhầm.
Nhưng khi thấy ả cứ nhìn chằm chằm vào tên ăn mày, mắt cũng không chớp lấy một cái, nàng mới xác nhận đó đúng là nữ quỷ thật.
Phượng Nhi lượn lờ quanh bàn, sửa soạn đủ kiểu nhưng nữ quỷ vẫn không thèm nhìn nàng, khiến nàng càng thêm hiếu kỳ.
Nàng ngồi xổm xuống một bên, muốn xem xem nữ quỷ này định giở trò gì.
Hồ Mẫu Viễn vừa pha cho tên ăn mày một bình trà, vừa đặt xuống thì nữ quỷ rốt cục có động tác.
Ả đưa tay lấy một chén trà, chậm rãi kéo về phía mình.
Lúc đầu, tên ăn mày cúi đầu uống trà, không hề để ý. Đến khi cái chén trên bàn tự dưng trượt về phía đối diện, phát ra tiếng động thì hắn mới giật mình tỉnh lại.
“A…” Sắc mặt tên ăn mày biến đổi, hắn định rời đi thì Hồ Mẫu Viễn nhìn lại, cũng thấy cái chén trà kia.
Hồ Mẫu Viễn vội vàng tiến lên một bước, đè lại chén trà.
“Không, không có gì, mời ngươi dùng trà.” Hồ Mẫu Viễn cười với tên ăn mày, hạ giọng nói: “Phượng cô nương, đừng quấy rối.”
Khách sạn có một nữ quỷ, thỉnh thoảng còn có ba nữ quỷ nước đến làm khách, ban đêm lại có một con quỷ đến uống rượu.
Dư Sinh không có ở đây, Quái Tai thường chuẩn bị thịt rượu cho bọn họ, dần dà, Hồ Mẫu Viễn cũng biết sự tồn tại của bọn họ.
Phượng Nhi đang ngồi xổm bên cạnh liền liếc xéo, nhảy dựng lên chạy về phía sau trù tìm Quái Tai.
Phượng đại tỷ đói rồi, muốn đi kiếm ăn.
Hồ Mẫu Viễn thấy trên chén trà không có lực lượng gì, bèn đặt chén trà trở lại mặt bàn, cười với tên ăn mày: “Mời dùng trà.”
Bị đoạt lại chén trà, nữ quỷ kia không có động tác gì khác. Đến khi Phượng Nhi bưng một phần cơm trứng chiên đi ra, vẫn thấy ả ngồi im ở đó.
Rất nhanh, Phượng Nhi bị Quái Tai kéo đĩa túm trở lại bếp sau, trước khi bị tên ăn mày kia nhìn thấy.
“Nếu hù dọa khách nhân, coi chừng chưởng quỹ trở về tính sổ.” Quái Tai nói vọng vào không khí.
Phượng Nhi thấy Quái Tai không nói trực tiếp với mình, vội vàng tiến sát mặt vào.
Quái Tai tiếp tục nói: “Chưởng quỹ đi hái đồ ăn, sau khi trở về muốn làm món mới, ngươi mà quấy rối thì đừng hòng được ăn.”
Phượng Nhi nghe xong, lập tức không để tâm đến nữ quỷ kia nữa, bưng bát ngoan ngoãn ngồi ở phía sau trù ăn ngấu nghiến.
Hồ Mẫu Viễn mang cơm trứng chiên sang cho tên ăn mày, hắn liếc nhìn, hơi có chút thất vọng, đây không phải món Dương Châu cơm chiên mà hắn đã từng ăn.
Nhưng vẻ mặt này chỉ thoáng qua trong đáy mắt hắn.
Nhận lấy cơm, cảm ơn Hồ Mẫu Viễn xong, tên ăn mày dù cố gắng nhẫn nại tỏ ra có tu dưỡng, nhưng khi cơm chạm vào môi vẫn không nhịn được mà ngốn từng ngụm lớn.
“Chậm một chút, đừng nghẹn.” Hồ Mẫu Viễn đưa cho tên ăn mày một ly trà.
“Ừm, ân,” tên ăn mày khẽ gật đầu, lúc này hắn đã chẳng còn tâm trí đâu mà nói chuyện, chỉ vùi đầu vào trong chén.
Hồ Mẫu Viễn thấy hắn ăn ngon lành như vậy, cũng có chút đói bụng, bèn xoay người đi vào bếp sau tìm đồ ăn. Có nàng dâu làm đầu bếp chính thì thật là tùy hứng.
Bên ngoài, bầu trời đã hoàn toàn mất đi ánh nắng, mây đen ùn ùn kéo đến, che khuất cả những đỉnh núi xa xa, khiến cho cả đại địa sau giờ ngọ trở nên ảm đạm vô cùng.
Gió càng lúc càng mạnh, thổi quần áo Dư Sinh bay phất phới, tóc tai cũng bị thổi rối tung.
“Nhanh lên một chút, mưa sắp đến rồi.” Thảo Nhi ở phía dưới hô, mưa to sắp tới, về sớm một chút thì tốt hơn.
Mấy con chó con vừa nãy còn chạy tới chạy lui dưới tàng cây, thỉnh thoảng lại nhào tới Tiểu Bạch Hồ rồi bị nó vả cho một móng, giờ cũng ngoan ngoãn hơn nhiều.
Nó ngồi xổm trên mặt đất “Uông uông” kêu thúc giục Dư Sinh.
“Sắp xong rồi.” Dư Sinh đáp.
Hắn đang hái đến cây cuối cùng. Những mầm cây hương thung tươi non đã lấp đầy cái sọt sau lưng, khiến Dư Sinh tràn đầy cảm giác hạnh phúc và thành tựu.
Đợi hái xong chút cuối cùng, Dư Sinh nhìn xuống sọt, những cây hương thung trong sọt hiện lên trong mắt hắn đều là mỹ thực.
“Được rồi, về thôi.” Dư Sinh hài lòng dẫn mọi người trở về. Trên đường gặp tiểu tôn tử, hắn đạp cho một cái rồi đuổi nó về luôn.
Mưa to nói đến là đến, bọn họ vừa ra khỏi đầu ngõ thì những hạt mưa lớn như hạt đậu đã “lốp bốp” rơi xuống.
“Chạy mau.” Phú Nan hô to một tiếng, dẫn đầu chạy về phía khách sạn, Thảo Nhi và Tiểu Bạch Hồ theo sát phía sau.
Chỉ còn lại cẩu tử ngốc nghếch đi theo Dư Sinh.
Dư Sinh nhàn nhã đi dạo trên đường, mặc cho hạt mưa ào ào rơi xuống, làm ướt sũng mặt đất, mang đến cơn mưa rào cho đại địa đã khát khô từ lâu.
“Ngươi ngốc hay không vậy?” Dư Sinh thấy cẩu tử bị mưa làm ướt hết cả người cũng không thèm để ý, cảm thấy không chỉ nuôi phải con chó xấu, mà còn nuôi phải con chó ngốc.
Hắn vung tay lên, những hạt mưa trên người cẩu tử bỗng dưng dừng lại, như thể đụng phải một cái ô, tách ra rồi trượt xuống hai bên.
Trở lại cửa khách sạn, Dư Sinh ngẩng đầu thấy một nữ quỷ cầm ô giấy dầu đứng dưới mái hiên, đưa tay hứng mưa.
Mặt ả không biểu cảm, hai mắt màu tro tàn.
Phượng Nhi ngồi xổm bên cạnh ả, vẻ mặt bất lực.
“Mới tới à?” Dư Sinh đứng trước mặt ả hỏi một câu. Nữ quỷ không thèm nhìn Dư Sinh, quay người trở lại khách sạn, ngồi đối diện tên ăn mày.
“Đúng là mới tới, chẳng hiểu quy củ gì cả.” Phượng Nhi đứng lên, vui vẻ nói với Dư Sinh: “Chắc chắn không phải quỷ tốt.”
Nàng ghé sát vào Dư Sinh, chỉ vào tên ăn mày: “Vừa vào đã nhìn chằm chằm vào tên ăn mày kia, trong lòng không chừng đang ấp ủ âm mưu gì đó.”
“Ngươi ngược lại rất thích bát quái về ả.” Dư Sinh nói. Hắn vẫn đứng trong mưa, thân là Đông Hoang Vương chi tử, Dư Sinh có một loại thân thiết trời sinh với nước mưa.
Cậy vào việc mưa không thể làm ướt mình, cẩu tử cũng vui đùa trong mưa, còn đuổi theo mấy con gà vịt vừa bơi từ hồ về, đem những ấm ức nhận được ở chỗ Tiểu Bạch Hồ trút hết ra.
Nghe Dư Sinh nói vậy, Phượng Nhi lắc đầu: “Đâu có.”
“Ngươi đã lãng phí bao nhiêu chữ vì con nữ quỷ đó rồi, còn không bát quái?” Dư Sinh nói.
Phượng Nhi nghe xong, “Ba” một tiếng che miệng lại.
Quả thật có chút không đáng, chỉ vì một phút cao hứng mà đã tiêu hết số chữ tiết kiệm được hơn một tháng.
Lại phải làm người câm điếc tiết kiệm chữ rồi. Nhưng mà trước khi tiết kiệm tiền, Phượng Nhi hỏi: “Ngươi hái được món gì?”
“Cây hương thung, lát nữa có lộc ăn rồi.” Dư Sinh vừa nói vừa nhấc chân bước vào khách sạn.
Nhưng trước khi vào, thấy cẩu tử đang quậy tưng bừng ở chỗ chuồng chim, Dư Sinh tiện tay thu hồi trận pháp, khiến cẩu tử thành chó rơi xuống nước, kêu thảm thiết rồi chui về khách sạn.
Bước vào khách sạn, Dư Sinh liếc nhìn tên ăn mày đang cúi gằm mặt, rồi đặt giỏ trúc xuống, lấy một tấm vải bảo cẩu tử lại lau cho nó.
Quái Tai từ bếp sau đi ra, hỏi: “Chưởng quỹ, ngươi có biết làm món Dương Châu cơm chiên không?”
“Dương Châu cơm chiên?” Dư Sinh dừng động tác trong tay, tên ăn mày cũng dừng lại, ngẩng đầu nhìn Dư Sinh, nhất thời kinh ngạc đứng lên.
“Ngươi, ngươi…” Hắn chỉ vào Dư Sinh.
“Ngươi biết ta?” Dư Sinh kinh ngạc liếc hắn một cái.
Tên ăn mày hơi bình tĩnh lại rồi lắc đầu: “Không, không biết.” Hắn ngồi xuống, lại vùi đầu vào trong mâm.
Dư Sinh không để ý, quay đầu nói với Quái Tai: “Ta từng làm một lần ở Yêu Thành.”
“Vậy thì tốt quá, vừa vặn vị khách kia muốn một phần Dương Châu cơm chiên.” Quái Tai chỉ vào tên ăn mày.
Lúc này Dư Sinh đã biết thân phận của tên ăn mày này, rất có thể là một trong những người đã từng nếm món Dương Châu cơm chiên trong khu ổ chuột ở Yêu Thành.
Trốn thoát khỏi sự truy sát của yêu thú dưới trướng Áp Dũ, sống đến bây giờ thật không dễ dàng. Có lẽ chén Dương Châu cơm chiên này chính là phần thưởng cho sự kiên trì hy vọng và mong đợi của họ trong những ngày tháng trốn chạy tăm tối.
Dư Sinh không ngại làm cho hắn một bát.
Hắn tiếp tục lau cho cẩu tử, rồi nói với Quái Tai: “Vậy thì tốt, ngươi chuẩn bị đồ vật đi, ta sẽ dạy ngươi làm món Dương Châu cơm chiên.”