Chương 597 táng ca
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 597 táng ca
Chương 597: Táng Ca
Hươu Trượng giờ mới biết Vương Lão Đại vừa nãy cố ý chúc phúc đối phương trước mặt mọi người.
Nhìn xuống gò núi ngổn ngang, Hươu Trượng sờ trán đổ mồ hôi, vừa vì uy lực của thuốc nổ, vừa vì cái miệng quạ đen của Vương Lão Đại.
Thật không ngờ cái thằng này há miệng lại có uy lực lớn đến thế. May mà vừa rồi Vương Lão Đại nói “Ngươi mới là phản đồ”, nếu không Hươu Trượng hắn đã toi mạng, bị cái thằng này giả heo ăn thịt hổ rồi.
Ai, không đúng, nghĩ như vậy thì… Hươu Trượng sờ ót, ta là hươu, đâu phải lão hổ, muốn ăn thì cũng phải là Vương Lão Hổ bị ăn mới đúng.
Miệng quạ đen của Vương Lão Đại cùng với uy lực to lớn của thuốc nổ Hỏa Yêu Nhi khiến mùi máu tươi và thịt cháy lan tỏa khắp hẻm núi.
Nhưng yêu thú vẫn không ngừng tuôn ra, vừa thấy Dư Sinh trên gò núi, chúng liền không chút do dự xông lên.
Chưa kịp để những người bên cạnh Dư Sinh mừng rỡ vì trận chiến mở màn thắng lợi, hai bên đã giáp lá cà, tiếng chém giết vang vọng phá tan sự tĩnh lặng của đêm dài.
Có điều Dư Sinh không ra tay, hắn đứng giữa đám tiên nhân, nhìn về phía miệng hẻm núi, nơi mấy bóng người vĩ ngạn xuất hiện.
Những cự nhân cao lớn gần bằng vách đá hai bên hẻm núi khiêng bổng tử từ trong hẻm núi đi ra, theo sát phía sau là Dũ.
Lần này Dũ không còn mặc đồ người nữa, mà hiện nguyên hình với đầu rồng, đuôi mèo, thân chim, móng vuốt khô xương, khóe miệng nở nụ cười đắc ý.
“Ôi, không ngờ cái giống thần viễn cổ này còn xấu hơn cả chó.” Diệp Tử Cao lần đầu thấy Dũ, không kìm được cảm khái.
“Gâu gâu.” Thấy xung quanh toàn đánh nhau, cẩu tử đành núp bên cạnh Dư Sinh, tán đồng kêu vài tiếng.
“Đầu ngốc cẩu này, còn tưởng khen nó đấy.” Dư Sinh thấy sốt ruột thay cho trí thông minh của cẩu tử.
Lúc này, mặc cho yêu thú sau lưng không ngừng xông lên, Dũ dừng lại, ngẩng đầu nhìn Dư Sinh, cười nói: “Ngô Vương, đã lâu không gặp.”
Theo ánh mắt của Dũ, tất cả cự nhân đứng sau hắn đều dồn ánh mắt về phía Dư Sinh, ánh mắt đầy tha thiết, đó chính là mục tiêu của bọn chúng trong chuyến này.
Chỉ cần bắt được Dư Sinh, đem hắn về, ăn ngon uống sướng ngủ ngon sẽ nằm trong tầm tay.
Dư Sinh không để ý đến ánh mắt của đám người khổng lồ kia, hắn liếc mắt, không khách khí nói: “Lâu cái rắm, ban ngày mới thấy.”
Dũ ngớ người, nhất thời không biết phải đáp lại Dư Sinh thế nào.
“Nhường một chút, nhường một chút, để ta đẹp trai ch.ết nó.” Hồ Mẫu Viễn đẩy người phía trước, chen đến bên cạnh Dư Sinh, giật mình kêu lên: “U a, thế mà còn xấu hơn cả chó.”
Cẩu tử lại phụ họa, lần này thu hút sự chú ý của Dũ.
Sĩ khả sát bất khả nhục, bọn chúng dám đem mình so sánh với con chó xấu xí này, Dũ lập tức nổi giận: “Mấy người mù hết rồi à, một lũ muốn ch.ết.”
Dũ phẫn nộ hét lớn một tiếng “Động thủ”, đám cự nhân phía sau sải bước xông về phía gò núi, gây nên chấn động đất rung núi chuyển.
Một tên cự nhân tiện tay cắm luôn một cây đao xuống đất trước khi đi.
Những người khổng lồ này cao ngang tầm mắt của Dư Sinh và đồng bọn trên gò núi, chỉ mấy bước đã vượt qua đám yêu thú đang liều mạng xông lên, vung đại bổng trong tay đập xuống gò núi.
Một gậy này đập xuống thì núi lở đất nứt là không thể, nhưng người đứng trên gò núi chắc chắn không dễ chịu, vì vậy Tửu Kiếm Tiên và những người khác ra tay.
Kiếm võng đan xen, kiếm khí hoành hành, ngươi tới ta đi, các vị tiên nhân ra tay giằng co với đám cự nhân.
Đúng lúc này, Dũ cũng động. Hắn cúi đầu, chân sau dùng lực, cả thân thể lao ra đâm đầu vào lưỡi đao mà cự nhân cắm trên mặt đất.
Trong nháy mắt, Dũ bị chính mình chém thành hai nửa.
Tình cảnh lập tức yên tĩnh hơn nhiều, Dư Sinh và mọi người trên gò núi nhìn hai nửa thân thể Dũ giãy giụa trên mặt đất, cằm suýt nữa rớt xuống.
“Ta đi.” Hồ Mẫu Viễn kinh hãi đứng không vững, suýt chút nữa lăn xuống gò núi, may mà Dư Sinh kịp thời kéo lại.
“Cái này, cái này, cái thằng này, là bị vẻ đẹp trai của ta ép từ hình tàm uế tự sát rồi?” Hồ Mẫu Viễn đứng vững, không khép được cằm, hỏi Dư Sinh.
Không ai trả lời hắn, Dũ rất nhanh tự cho hắn đáp án.
Hai nửa thân thể Dũ trong chớp mắt mọc lại thành thân, rồi phấn chấn đứng lên.
Hắn ngẩng đầu liếc nhìn gò núi, khinh thường nhìn Hồ Mẫu Viễn, sau đó hai đầu Dũ xếp hàng đâm vào chuôi đao.
“Phốc phốc” hai tiếng, Dũ biến thành bốn đầu.
“Ngay lúc này!” Dư Sinh biết không thể để Dũ tự phân cắt thêm nữa.
Hắn hét lớn một tiếng, phóng người lên, giẫm lên vai cự nhân, vung đao chém về phía Dũ.
Dũ lộ vẻ khinh thường, cố ý để thân thể đụng vào lưỡi đao của Dư Sinh.
“Thu hồi lưỡi đao.” Dư Sinh đã giao thủ với Dũ một lần, sao có thể để hắn toại nguyện.
Hỏa Diễm Đao tuân lệnh, lưỡi đao chuyển thành nghịch lưỡi đao, giấu ở sống đao, chỉ để lộ Hỏa Diễm.
Dũ lúc này muốn tránh né đã muộn, bị Dư Sinh một đao đánh trúng, giống như bóng chày đập vào vách đá, còn kèm theo mùi khét.
Ngã xuống vách đá, Dũ khẽ đảo người, lắc đầu nhìn Dư Sinh, biết chỉ với bốn phân thân thì không làm gì được Dư Sinh.
Thế là hắn chia binh hai đường, ba đầu Dũ quấn lấy Dư Sinh, đầu thứ tư quay người hướng về phía lưỡi đao cắm trên mặt đất mà lao tới, chuẩn bị phân ra nhiều thân thể hơn để đối phó Dư Sinh.
Dũ không hề hay biết, trên đầu hắn lúc này mây đen kéo đến, từng đoàn từng đoàn khói đen từ khắp nơi trên đỉnh gò núi hội tụ lại, tạo thành một đám mây đen đáng sợ.
Đám mây đen cuồn cuộn, ẩn chứa tiếng gầm thét, không ngừng hạ thấp xuống, như thể sắp ập xuống bất cứ lúc nào.
Dư Sinh cũng không nhìn thấy, hắn trái phải mỗi bên một đao đánh lui Dũ, đến khi thu thập con thứ ba thì đã không kịp ngăn cản đầu thứ tư đi phân thân.
Mắt thấy Dũ lại sắp thêm một đầu, đúng lúc đó một tràng ca vang lên: “Ngao, a, Thiên thương thương, dã mênh mông, gió thổi gà xác trứng lạnh lùng…”
Tiếng ca này khó nghe đến mức không ai tả nổi, Dũ chưa từng nghe thấy âm thanh nào khó nghe đến vậy, đến mức trượt chân, bỏ lỡ lưỡi đao.
Dư Sinh mừng rỡ khi đánh lui ba đầu Dũ, tiến lên một bước đạp bay cây đao, hô: “Hành Ca, tiếp tục hát!”
Không sai, người hát chính là Hành Ca, Cẩm Y Vệ mà Dư Sinh giới thiệu. Tiếng hát của hắn có thể lấy mạng người, hiện tại có danh xưng “Táng Ca”.
Lần đầu tiên nghe ngoại hiệu của Hành Ca, Dư Sinh còn vỗ vai hắn nói: “Kiếp trước hai ta là người một nhà, ta là gia tộc anh em Táng Ca.”
Ngay khi Hành Ca đang nghe lời cổ vũ của anh em gia tộc, lập tức phóng đại tiếng ca: “Xe lộc cộc, ngựa hí vang, ta vì ngươi nương cắm hai đao…”
Dũ khó chịu như ăn phải cứt, hoảng hốt bị Dư Sinh một đao đánh vào giữa trận, nhất thời bốn đầu Dũ bị bao phủ trong đao ảnh của Dư Sinh.
“Đừng hát nữa!”
Hành Ca thấy tiếng ca giúp Dư Sinh chiếm được thượng phong, đang muốn thêm chút sức thì một người cao giọng quát.
Người nói không ai khác, chính là Cẩm Y Vệ Chu Cửu Phượng.
Nàng một kiếm đâm ngã một yêu thú, hét lên với Hành Ca: “Hát nữa, lão nương tự sát!”
“Đúng, đúng, tự sát.” Đám Cẩm Y Vệ bên cạnh vẫn còn sợ hãi, đi theo phụ họa, càng khiến người ta dở khóc dở cười là đám yêu thú cũng ngừng tấn công, rất tán thành gật đầu.
Chu Cửu Phượng thấy vậy, thừa cơ chém ngã một yêu thú thống lĩnh tương đối khó giải quyết.
“Xem ra vẫn còn có chút tác dụng.” Chu Cửu Phượng cảm khái một câu, thấy Hành Ca có chút vui mừng, lập tức nói: “Vậy ngươi cũng phải dừng lại cho ta!”
“Lão nương thà chiến tử, cũng không muốn bị tiếng ca của ngươi làm buồn nôn ch.ết!”
Lần này đừng nói yêu thú và Cẩm Y Vệ, kiếm tiên và cự nhân cũng đi theo gật đầu.
Cứ như vậy, Hành Ca không thể không ngừng hát, để Dũ bị đao ảnh của Dư Sinh bao phủ dưới gò núi cũng thở phào nhẹ nhõm.