Chương 59 狪 châu
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 59 狪 châu
Chương 59 Thông châu
Hôm sau, vào khoảng canh năm sáng sớm.
Dư Sinh hất vội bộ quần áo rồi lảo đảo, mắt còn díu lại chậm rãi bước xuống lầu.
Chú chó nhỏ cứ quanh quẩn bên chân hắn, mừng rỡ chạy tới chạy lui.
Dưới chân cầu thang, mèo đen cảnh sát trưởng cũng chui ra, không biết đêm qua chúng đã đi đâu chơi bời, nhưng cũng nhờ phúc của bọn nó mà dạo gần đây khách sạn không thấy bóng dáng con chuột nào.
Dư Sinh vừa định xuống bếp thì nghe thấy tiếng người nói chuyện ngoài sân, bèn tò mò ngó ra, hóa ra là vị khách hôm qua đang tán gẫu với con rùa ba chân.
Dư Sinh nghe người kia hỏi: “Ngươi thật sự nghe được khí tức của lão tổ tông ngươi?”
“Đương nhiên rồi, tuyệt đối không sai được.” Rùa ba chân thề thốt.
“Vậy có lẽ là do lão tổ tông không muốn gặp ngươi thôi.” Người kia thở dài, “Vốn định đến bái kiến Sư Vũ cô nương, ai ngờ nàng đã đi rồi, thật là tính sai nước cờ.”
Rùa ba chân khinh khỉnh: “Ngươi mang ô đội nón, vẽ vời thêm chuyện còn ít à?”
Có lẽ là buổi sáng tâm tình tốt, người kia không so đo với rùa ba chân, lẩm bẩm: “Chúng ta phải đi nhanh lên mới được, không thể để cho kẻ chậm chân đến trước.”
“Vừa vặn chưởng quỹ đã dậy, đỡ phải cáo từ.” Hắn đứng lên, nhìn Dư Sinh đang thăm dò nói: “Dù sao thì Sư Vũ cũng là vãn bối của ta.”
Người kia móc từ trong ngực ra một viên hạt châu to bằng trứng chim bồ câu ném cho Dư Sinh: “Hôm qua đến vội quá nên không kịp chuẩn bị lễ vật, tạm coi như là lễ gặp mặt cùng tiền rượu.”
Dư Sinh đón lấy, cẩn thận ngắm nghía, thấy hạt châu tinh tế mượt mà, có phần giống trân châu nhưng lại trong suốt hơn, chắc hẳn là đáng giá không ít tiền.
“Đây là châu.” Thấy Dư Sinh không biết, người kia nói khi đang bò lên mai rùa, “Lúc đến gặp một con , ta lấy được nó.”
Nói xong, người kia cáo từ.
Dư Sinh chỉ thấy rùa ba chân đạp chân xuống đất một tiếng “Oanh”, rồi phóng thẳng lên trời, hóa thành một cái bóng nhỏ như hạt đậu biến mất vào trong mây.
” châu là châu gì?” Dư Sinh ngồi ở cửa vuốt ve hạt châu, thấy Bạch Cao Hưng xuống lầu thì hỏi.
” châu?” Bạch Cao Hưng khựng lại, thấy hạt châu trong tay Dư Sinh thì xán lại gần, “Đây là vật hiếm có đấy, ngươi kiếm đâu ra vậy?”
“Hôm qua cái gã quái nhân kia cho tiền thưởng.” Dư Sinh đáp.
Bạch Cao Hưng cầm lấy, cẩn thận cất vào trong áo, thấy bộ dạng nâng niu của hắn, Dư Sinh thầm cảm thấy thứ này chắc chắn rất đáng tiền.
“Chậc chậc,” khen ngợi một hồi, Bạch Cao Hưng đưa lại cho Dư Sinh, “Chỉ có điều hơi yếu, ngươi đợi lát nữa đem phơi dưới nắng mặt trời.”
“Phơi nắng?” Dư Sinh không hiểu, chẳng lẽ phơi nắng thì càng đáng tiền hơn sao?
Bạch Cao Hưng nhanh chóng dập tắt ảo tưởng của hắn: “Sau này khách sạn không cần đốt đèn nữa, có nó là đủ rồi.”
“Ngươi nói cái gì?” Dư Sinh ngớ người, “Nó… đốt đèn?”
Bạch Cao Hưng gật đầu: “Đúng vậy, chỉ cần phơi nắng một lúc, ban đêm châu có thể chiếu sáng rất lâu, tiết kiệm được khối tiền dầu thắp.”
Trời ạ, hóa ra là cái đèn tia tử ngoại cỡ nhỏ, nhưng Dư Sinh vẫn không hết hy vọng: “Có phải ngươi nhớ nhầm rồi không? Cái này vừa to vừa sáng, hẳn là đáng giá hơn trân châu chứ.”
“Trân châu đáng giá bao nhiêu tiền chứ.” Bạch Cao Hưng chỉ về phía đông, “Ở mấy trấn ven biển phía đông Dương Châu thành đầy ra đấy, hôm nào ta bảo người mua hộ cho ngươi một bao.”
Bạch Cao Hưng chỉ vào châu: “Có điều nó ngược lại đáng tiền hơn trân châu, miễn cưỡng được một xâu tiền, nhưng cũng phải xem có thằng ngốc nào mua không thôi.”
“Vì sao?” Dư Sinh không hiểu, cho dù là đèn tia tử ngoại thì cũng hơn đèn dầu chứ, dùng nó tiết kiệm được bao nhiêu dầu cải.
Bạch Cao Hưng giải thích: “Thứ này tuy hiếm nhưng không dùng được lâu, chỉ được khoảng một năm là cùng, mà một xâu tiền đủ mua dầu thắp dùng ba bốn năm.”
“Nếu là một con mới thật sự đáng tiền.” Bạch Cao Hưng nói với Dư Sinh, tương tự như lợn sữa, trong cơ thể có giấu châu, thường xuyên phun ra châu báu.
Nếu người ta nuôi nấng nó, đối xử tốt với nó, nó sẽ hiến châu cho chủ nhân, đương nhiên, nếu bị đe dọa, nó cũng sẽ dâng châu ra.
“Cái thằng này vô sỉ quá.” Kỳ vọng càng lớn, thất vọng càng lớn, Dư Sinh đau lòng mắng, “Một vò rượu của ta đáng giá một xâu tiền, còn chưa tính tiền thuê nhà, tiền ăn, lỗ nặng rồi.”
Bạch Cao Hưng xuống bếp lấy chút đồ ăn, vừa vặn Diệp Tử Cao cũng xuống lầu. Bọn họ ngồi đối diện Dư Sinh, nhìn hắn hối hận.
“Nếu ta có cái di, tuyệt đối không để tên kia đắc thủ.” Dư Sinh kiên quyết nói.
Hắn quay sang nói với Bạch Cao Hưng: “Lát nữa mua cho ta quyển « Dị Thú Chí », lần này chúng ta vấp ngã, nhất định phải nằm một lát nghiền ngẫm lại mới được.”
Dư Sinh còn đang định nói thêm thì Diệp Tử Cao nhai một miếng bánh bao thang, dầu mỡ bắn cả lên bàn, hắn vội vàng tránh về phía sau, suýt chút nữa thì ngã.
“Ngươi thật sự muốn để ta nằm một lát à?” Dư Sinh tức giận nói.
“Nhầm rồi, nhầm rồi.” Diệp Tử Cao lau miệng nói.
“Ơ, cái đầu heo của ngươi xẹp xuống rồi à?” Lúc này Dư Sinh mới để ý đến Diệp Tử Cao, “Trông cũng không tệ đấy chứ.”
Diệp Tử Cao cười: “Đó là đương nhiên, hôm qua chỉ là minh châu bị vùi lấp thôi.”
“Ta vừa rồi chỉ khách khí một chút thôi.” Dư Sinh nhắc nhở hắn, “Ngươi đừng có mà kiêu ngạo quá, trong khách sạn này còn có người phong lưu hơn ngươi đấy.”
Diệp Tử Cao không phục: “Ai? Lôi ra đây xem nào.”
“Ngươi muốn bị trừ tiền công à?” Dư Sinh nhắc nhở, Diệp Tử Cao lập tức sợ xanh mặt.
Bọn họ tán gẫu mãi đến khi mặt trời lên cao, đang định dọn dẹp bát đũa thì trước cửa có một bóng đen vụt qua rồi dừng lại, thu hút ánh mắt của cả ba người.
“Là Mao Mao về rồi.” Dư Sinh mừng rỡ. Hắn vội vã đi ra ngoài, chưa kịp nhìn kỹ thì trong lòng bỗng hơi hồi hộp, cái túi trên lưng Mao Mao biến mất không thấy đâu nữa.
Dư Sinh sốt ruột hỏi: “Túi đâu?”
Mao Mao hất đầu về phía sau.
Sau lần giao tiếp hôm qua, Dư Sinh đoán mình đã hiểu được ý của Mao Mao, hắn mất gần nửa canh giờ mới hiểu ra Mao Mao hất đầu là có ý gì.
Hắn lật cái yên lên, thấy tờ giấy kẹp bên dưới vẫn còn đó.
“Đây là cái gì?” Diệp Tử Cao không biết từ lúc nào đã lén lút sờ soạng tới.
“Tránh ra.” Dư Sinh đẩy hắn ra, cất tờ giấy lên lầu.
“Chưởng quỹ chẳng lẽ thật sự có bí mật gì với thành chủ?” Diệp Tử Cao nghi hoặc nhìn theo bóng lưng Dư Sinh, “Vậy ta phải làm sao bây giờ, chuyện này liên quan đến cả tính mạng của Diệp công ta đấy.”
Không nói đến những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu Diệp Tử Cao, Dư Sinh lên lầu mở tờ giấy ra, thấy trên đó viết ba chữ to: Ta cao hứng.
“Cao hứng, vậy là xong à? Qua loa quá rồi đấy.”
Dư Sinh lắc đầu, nhìn xuống phía dưới có một hàng chữ nhỏ: Túi ta rất thích, dù ta cũng thích, chỉ là khách ở bên trong ta không thích.
Dư Sinh trầm tư, xem ra là thành chủ đã lấy đồ vật bên trong túi đi rồi.
Chẳng lẽ thành chủ coi trọng cái dù kia rồi? Dư Sinh nhanh chóng phủ định, Bạch Cao Hưng đã nói, Vu Chúc gần như ai cũng có một cái dù như vậy.
Vậy thì chỉ còn một lý do: Thành chủ giúp hắn xử lý cái thứ khó giải quyết kia.
“Đây chính là nguồn công đức ổn định của ta đấy, mà thỉnh thoảng trêu chọc mấy con Vu Chúc béo cũng vui mà.” Dư Sinh ngã xuống giường, tiếc nuối kêu lên.
Đúng lúc này, Diệp Tử Cao “Đăng đăng” chạy lên lầu: “Chưởng quỹ, mau xuống xem đi, có người đến đập phá quán kìa.”
“Đập phá quán?” Dư Sinh giật mình, “Mao Mao đâu? Mau bảo nó chặn cửa.”
“Đang chặn rồi đây.”
Bọn họ vội vàng xuống lầu, “Bảo chưởng quỹ của các ngươi ra đây.” Dư Sinh đã nghe thấy tiếng người gọi khi còn ở trên cầu thang.
Dư Sinh đứng chắn ngay cửa khách sạn, thấy Thái gia tiểu công tử dẫn theo mười tên gia đinh đứng ở bên ngoài.
“Thằng cháu nào đang tìm ta đấy?” Dư Sinh không hề khách khí.
Thái Minh vừa định đáp lời, may mà phản ứng nhanh nên nuốt kịp chữ “Ta” vào trong.
Hắn tức giận quát: “Chính là thằng nhãi này, cho ta hung hăng dạy dỗ hắn một trận, dám trêu vào Thái gia ta, sống chán rồi à.”