Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 586 chợ đen

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 586 chợ đen
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 586 chợ đen

Chương 586: Chợ Đen

Trước kia, trong Thần Thánh chi chiến, bên trong Hoang bị coi là cấm địa của nhân tộc, hiếm khi có ai lui tới.

Sau Thần Thánh chi chiến, chư thần tàn bạo thống trị người Trung Nguyên, dẫn đến sự phản kháng kịch liệt của nhân tộc.

Khổ nỗi lực lượng của họ quá yếu ớt, phần lớn đều thất bại.

Để tránh né sự truy sát của chư thần, những người thất bại này đã tiến vào khu vực gần Trung Nguyên, từ đó bên trong Hoang bắt đầu có dấu vết hoạt động của nhân tộc.

Ban đầu, nhân tộc ở Trung Nguyên bị yêu thú quỷ quái săn giết làm thức ăn, đi vào thì ít mà ra thì không.

Về sau, theo thời gian trôi qua, nhân tộc dần tìm được chỗ đứng trong khe hẹp ở bên trong Hoang, khai phá ra một con đường chợ đen.

Yêu thú quỷ quái sau khi quen với việc ăn lông ở lỗ cũng hiểu được hưởng thụ cuộc sống. Nếm được vị ngọt của chợ đen, chúng dần ngầm đồng ý cho nhân tộc khai thác chợ đen.

Có điều, điều khiến Nam Hoang Vương thống hận chính là phương thức giao dịch ở bên trong Hoang là lấy vật đổi vật, tiền tệ ở đó chẳng đáng một xu.

Đây cũng là quy luật sinh tồn ở bên trong Hoang: kẻ mạnh sống, kẻ yếu chết. Kẻ yếu không bảo vệ được hàng hóa thì tự nhiên chẳng có gì.

Trong suốt 1 vạn năm, chợ đen bên trong Hoang dần trở thành một nơi nổi danh khắp đại Hoang.

Bất cứ thứ gì hiếm thấy, trân quý, giành được, cướp được, không dám lưu thông ở tứ đại Hoang, bất kỳ thứ gì người ta muốn có, đều có thể tìm thấy ở chợ đen bên trong Hoang.

Đừng nói là nô lệ loài người, nô lệ cự nhân, ngay cả tiên nhân, thần cũng có thể trở thành nô lệ, chỉ cần có vật phẩm giá trị tương đương để đổi.

Thậm chí, đồ vật của tôn thần ở bốn bề giáp giới cũng có thể thấy ở bên trong Hoang, ví dụ như bất tử dược của Tây Vương Mẫu, chậu rửa chân của Đông Hoang Vương.

Đương nhiên, về cái sau, ai cũng có chung một nhận định: Đông Hoang Vương lại thiếu tiền, bắt đầu lừa gạt tiền rồi.

Hiện tại, biết được giao nhân Thất muội muốn đem giao nhân và long ngư bắt được đưa đến cái nơi không ai quản lý này, giao nhân đại tỷ vô cùng lo lắng cũng là điều dễ hiểu.

Khổ nỗi Dư Sinh lại không có ở đây. Thảo Nhi lắc đầu khiến lòng đại tỷ chùng xuống, càng khiến nàng thêm lo lắng là những lời Thảo Nhi nói sau đó:

“Chưởng quỹ dù có về cũng không giúp được tỷ đâu. Hiện tại không chỉ Áp Dũ truy sát tới, trên trời còn xuất hiện hai mặt trời!”

“Cái gì? Hai mặt trời?!” Đại tỷ kinh ngạc quên cả vết thương đau đớn.

Là người Hải tộc, nàng biết cây Phù Tang luôn do Đông Hoang Vương thống lĩnh. Việc hai mặt trời cùng xuất hiện chắc chắn là Đông Hoang Vương gặp phải phiền toái lớn.

Trong lúc đại tỷ lo lắng, Chu Đại Phú cũng đầy tâm sự, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn lên trên, mong đại tỷ bình an vô sự.

Đúng lúc này, từ phía đại lộ phía bắc truyền đến tiếng vó ngựa phi nước đại “Cộc cộc”. Ngẩng đầu nhìn lên, Dư Sinh và thành chủ đang ngồi trên lưng trâu trở về khách sạn.

Chu Đại Phú mừng rỡ đứng lên nghênh đón Dư Sinh. Vừa thấy trâu đến trên cầu đá, thành chủ đột ngột từ dưới đất phóng lên, giẫm lên phi kiếm bay về phía Dương Châu thành.

Dư Sinh xuống lưng trâu, hỏi Chu Đại Phú đang chạy tới: “Ngươi là người hay là yêu?”

Chu Đại Phú khựng lại, giơ chân lên kêu: “Ta 10 tuổi đã thôi đái dầm, 13 tuổi trao lần đầu cho Trùng Trùng, trên đùi có một vết sẹo, chỗ ấy có ba nốt ruồi, ta là thật, ta thật sự là thật!”

“Đến mức đó sao? Ta chỉ đùa một chút thôi mà, ngươi đem hết bí mật ra rồi à?” Dư Sinh giật mình nói, “Còn nữa, thời thiếu niên của ngươi đúng là đủ ngắn.”

“Ách…” Chu Đại Phú ngớ người, oán trách Dư Sinh: “Ngươi nói sớm đi, hại ta đem hết chuyện riêng tư ra kể.”

Hắn tiếp tục kể khổ với Dư Sinh: “Dư chưởng quỹ, ngươi không biết đâu, bây giờ mỗi lần ta lên thanh lâu đều phải đem chuyện này kể cho các tỷ muội một phen.”

Chẳng là vừa rồi Dư Sinh hỏi một câu, Chu Đại Phú vô ý thức nói hết ra.

“Đừng để ta bắt được con hồ ly tinh kia, nếu không ta nhất định phải rút gân lột da nó!” Chu Đại Phú nắm chặt nắm đấm, thề son sắt.

Dư Sinh để trâu nước tự rời đi, cau mày hỏi Chu Đại Phú: “Ngươi không phải là có người trong lòng rồi sao, sao còn đi thanh lâu?”

“Người ta đi xa, không biết năm nào tháng nào mới gặp lại, ta đây chẳng phải là giải sầu hạ tịch mịch thôi sao.” Chu Đại Phú có chút xấu hổ nói.

Dư Sinh lắc đầu, xem ra, chuyện hắn giúp Chu Đại Phú theo đuổi giao nhân đại tỷ đầu vẫn là nên hạn chế thôi.

Hắn vừa nghĩ vậy thì Chu Đại Phú đã nịnh nọt dính sát lại gần.

“Dư chưởng quỹ, ngài từ trước đến nay lấy trạch tâm nhân hậu, hiệp can nghĩa đảm, giúp người làm niềm vui nổi tiếng, ở Dương Châu lại càng là phong lưu tiêu sái, anh tuấn thần võ đệ nhất nhân…”

Dư Sinh nghe mà tâm hoa nộ phóng, không nhịn được ngắt lời Chu Đại Phú: “Thật là ta sao?”

“Vâng, ngài quá là!” Chu Đại Phú thấy nịnh hót có hiệu quả, vội nói: “Ngài xem, hiện tại bằng hữu gặp nạn, ngài có phải là nên không tiếc mạng sống không?”

“Đúng, đúng, ai gặp nạn rồi?” Dư Sinh vừa hỏi vừa dẫn Chu Đại Phú vào khách sạn, lấy bức da ảnh của thành chủ Yến Đình đang treo trên tường xuống.

“Ta a, ta gặp nạn, ta sắp chết rồi!” Chu Đại Phú chắn trước mặt Dư Sinh, nói nhỏ: “Dư chưởng quỹ, đại tỷ đầu trở về, cái mạng này của ta giao cho ngài đó!”

“Cái gì? Đại tỷ đầu trở về rồi?” Dư Sinh khẽ giật mình, dừng động tác trong tay.

Vừa lúc Quái Tai từ trên Mộc Thê đi xuống, Dư Sinh hỏi nàng: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Khi Quái Tai chuẩn bị mở miệng, Dư Sinh không quên nói với Chu Đại Phú: “Ngươi cái loại chân trong chân ngoài này, ta không cắm hai đao vào sườn ngươi đã là may rồi, còn muốn ta giúp?”

“Chúng ta chữ bát còn thiếu một nét, ta cũng đâu cần vì nàng thủ tiết.” Chu Đại Phú nhỏ giọng biện bạch.

Dư Sinh không để ý tới hắn, cẩn thận nghe Quái Tai kể lại tai họa xảy ra sau khi giao nhân đại tỷ đầu rời đi.

“Bên trong Hoang?” Dư Sinh nhíu mày. Với sự phát đạt của chợ đen bên trong Hoang, một khi đám giao nhân và long châu kia lọt vào đó thì sẽ rất khó tìm.

“Đúng vậy, bọn họ chạy về hướng nam tới bên trong Hoang, hiện tại chắc vẫn còn đang trên đường. Đại tỷ đầu muốn mời chưởng quỹ ngài ra tay cản bọn họ lại.” Quái Tai nói.

Dư Sinh lắc đầu, nhéo nhéo bức da ảnh trong tay, ra hiệu Chu Đại Phú lấy cây châm lửa trên quầy ra.

“Nếu là ngày thường, ta cản bọn họ lại không khó, nhưng bây giờ ta tuyệt đối không thể rời đi.” Dư Sinh tiếp nhận cây châm lửa, “Áp Dũ chẳng mấy ngày nữa sẽ tới.”

“Ta hiện tại muốn triệu tập chư vị thành chủ, cùng bàn đối phó chuyện của Áp Dũ.” Dư Sinh nói rồi dùng cây châm lửa đốt bức da ảnh, sau đó thả lên không trung.

Da ảnh bùng lên ngọn lửa, Hỏa Diễm bao quanh da ảnh hừng hực thiêu đốt trên không trung, mãi mà không thấy rơi xuống, cũng không làm tổn hại đến da ảnh chút nào.

Ngọn lửa càng đốt càng cao, đến khi cao bằng một người thì Chu Đại Phú kinh ngạc thấy một bóng người xuất hiện trong ngọn lửa. Tiếp theo, ngọn lửa tắt, Yến Đình rơi xuống đất.

“Thiếu chủ, ta đang cần ngài đây. Hiện tại trên trời hai ngày cùng xuất hiện…” Ảnh thành thành chủ thấy Dư Sinh thì không kịp hành lễ, vội vàng hỏi.

“Cái này ta cũng không biết.” Dư Sinh ngắt lời hắn, “Việc cấp bách bây giờ là đối phó với tên điên thần Áp Dũ.”

“Áp Dũ?” Yến Đình khẽ giật mình, “Nó đã đến Dương Châu rồi sao?”

“Không quá 3 ngày nữa sẽ tới. Hiện tại yêu thành đã sắp bị đại quân yêu thú của nó công chiếm.” Dư Sinh nói.

Yến Đình nghe vậy nhíu mày. Yêu thành ở gần Dương Châu thành, hơn nữa từng tôn Dư Sinh làm minh chủ, hắn biết Thiếu chủ sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

“Ngài đã giao thủ với Áp Dũ rồi sao?” Yến Đình hỏi.

“Ừm, nó không phải là đối thủ của ta.” Dư Sinh nói.

Yến Đình không thở phào nhẹ nhõm, bởi vì hắn không thấy vẻ vui mừng trên mặt Dư Sinh.

“Nhưng cái thằng này quá mẹ nó tà môn.” Dư Sinh tiếp tục kể lại trải nghiệm giao thủ với Áp Dũ.

Dư Sinh nói vội vàng, nhưng Yến Đình và Chu Đại Phú vẫn nghe được rất nhiều điều.

Bọn họ liếc nhìn Dư Sinh, không ngờ hắn lại có thể dựa vào một cây đao đánh bại tên điên thần Áp Dũ trong tình huống thần lực suy yếu.

Có điều, cái thiên phú bất tử của Áp Dũ quả thực nghịch thiên. Yến Đình cũng cho rằng nên mời Vu Viện Vu Chúc đến thương lượng đối sách.

Còn hắn thì sẽ triệu tập Tửu Kiếm Tiên và các vị thành chủ khác, đêm tối lên đường đến trợ giúp Dư Sinh.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 586 chợ đen

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-noi-bua-cong-phap-do-nhi-nguoi-that-tu-luyen-thanh
Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
Chương 603 Phiên ngoại Đại Hoang vũ trụ (4) 30/04/2025
Chương 603 Phiên ngoại Đại Hoang vũ trụ (3) 30/04/2025
bìa
Vạn Cốt Yêu Tổ (Dịch)
Chương 584 Chung Chương Mục Lục 26/10/2025
Chương 583 Mục Lục 26/10/2025
bia-vo-dich-thien-menh
Vô Địch Thiên Mệnh (Bản dịch)
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (2) 30/04/2025
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (1) 30/04/2025
Gemini_Generated_Image_fv1q02fv1q02fv1q
Mùa Hè Chưa Đặt Tên
Chương 11 15/02/2026
Chương 10 15/02/2026
bìa cuốn bệnh án viết riêng cho em
Cuốn Bệnh Án Viết Riêng Cho Em
Chương 12: Hạ Trạch lương duyên, Y Họa đồng tâm 13/02/2026
Chương 11: Hóa ra thầm mến của anh đã bắt đầu từ thuở nhỏ 13/02/2026
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz