Chương 584 Đừng sóng
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 584 Đừng sóng
Chương 584: Đừng “sóng”
Phong Ly, thành chủ Yêu thành, đứng trên đỉnh núi cao nên rất dễ tìm.
Trong khi thành vệ phía sau truy đuổi, thành vệ phía trước chặn đường, trâu nước gây nên một trận náo loạn trên đường phố vốn đã đầy ắp thương nhân.
Phủ thành chủ có ba bốn tầng lầu cao trước cửa, tiếp đó là cung điện bao quanh vách núi, rồi men theo một con đường núi dẫn thẳng lên sườn núi, nơi phủ thành chủ tọa lạc.
Có điều, Phong Ly giờ không ở trên đó, vì trời quá nóng, ở trên cao chịu không nổi.
Khi trâu nước tiến đến trước cửa phủ thành chủ, đám thành vệ hốt hoảng đã sẵn sàng nghênh chiến, giơ cao mâu qua chỉ vào trâu nước.
Trâu nước dừng lại một nhịp dưới chân bậc thang, “Bò…ò…” rống lên một tiếng rồi nhảy phốc lên bậc cấp. Mâu qua còn chưa kịp chạm vào thân nó, đám người đã bị chân nó đá văng, đạp tan tác.
“Dừng tay, các ngươi… dừng tay cho ta, không được…” Phong Ly vội vã chạy ra, thấy Dư Sinh đã đến trước mặt, thành vệ thì hỗn loạn trên bậc thang.
Phong Ly khẽ giật mình, bèn cắm Phong Ly trượng bên hông, chắp tay với Dư Sinh: “Công tử lâu ngày không gặp, càng ngày càng anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, phóng đãng không bị trói buộc.”
Yêu thành chủ vừa nói vừa ngẩng đầu, đôi mắt nhỏ như hạt đậu cố gắng lộ vẻ chân thành.
“Ha ha,” Dư Sinh vốn không ưa kiểu nịnh nọt này, dù bị thương cũng thấy vui vẻ, “Thành chủ dạo này vóc dáng cũng phát tướng ra đấy.”
Dư Thời Vũ liếc xéo, nói với Phong Ly: “Khen hắn anh tuấn? Tai ngươi điếc hay mắt ngươi mù vậy? Lương tâm ngươi không thấy đau nhức à?”
Phong Ly nhìn Dư Thời Vũ, “Vị cô nương này là ai, thật biết nói đùa.”
“Đừng lãng phí thời gian hàn huyên.” Thanh dì cắt ngang, quay lưng về phía Phong Ly nói: “Áp Dũ cùng đàn yêu thú đã ra khỏi Nhất Tuyến Thiên, rất nhanh sẽ đánh tới đây.”
Nàng nhìn đám thành vệ tụ tập dưới đài, “Yêu thành không giữ được đâu, ngươi lập tức ra lệnh cho thủ hạ thu xếp dân chúng trong thành rút lui.”
“Cái gì?” Phong Ly sửng sốt, ánh mắt dời đến Dư Sinh vẫn còn ngồi trên lưng trâu, “Công tử cũng không phải là đối thủ của nó sao?”
“Sai rồi, nó mới không phải đối thủ của ta đâu.” Dư Sinh đứng thẳng người, rất không vui khi bị Phong Ly xem thường.
Nhưng động tác này vừa vặn chạm vào vết thương, khiến hắn nhăn mặt hít một hơi khí lạnh, ngắt lời phía sau.
“Công tử bị thương!” Phong Ly lúc này mới phát hiện, mắt hắn láo liên, “Đông Hoàng Vương chẳng lẽ không ra tay giúp đỡ?”
Trong lòng hắn thầm nghĩ, cái tên điên Áp Dũ này lợi hại vậy sao, vẫn là nên sớm cuốn gói chạy trốn thì hơn. Đầu hàng là hạ sách, dù sao Đông Hoàng Vương muốn đích thân đến giết thì thảm.
“Không cần đâu.” Dư Sinh khoát tay, “Tên kia không phải đối thủ của ta, chỉ là quá mẹ nó tà môn, chém thế nào cũng không chết, còn càng chém càng nhiều.”
“Vậy à.” Phong Ly không rảnh nghiên cứu Áp Dũ tà môn thế nào, chỉ cần không phải đối thủ của Minh chủ là được, như vậy cái mạng nhỏ của hắn mới giữ được.
Dư Sinh đoán ra tâm tư của hắn, “Ngươi có thể có chút tiền đồ không hả? Ngươi không phải chết không được sao?”
Trong cuốn sách về dị thú ở Đại Hoang mà hắn mua ở Bạch Cao Hưng có ghi, Phong Ly còn có tên Phong Sinh Thú, hỏa thiêu bất tử, đao chém không vào, đánh như đánh vào túi da.
Sách viết, dùng chùy đập vào đầu hắn mấy ngàn nhát mới chết, nhưng chỉ cần có gió lùa vào, trúng Phong Ly thì có thể lập tức phục sinh.
“Cũng không phải chết không được, đem xương…” Phong Ly kịp thời dừng lại, bí mật này càng ít người biết càng tốt.
“Vẫn có thể chết.” Hắn vội vàng cười ha hả.
Dư Sinh chưa từng có ý định giết Phong Ly, tự nhiên không hỏi thêm, “Được rồi, đừng nói chuyện này nữa, ngươi mau truyền lệnh xuống đi.”
Hắn đổi hướng đầu trâu, để Thanh dì lên lưng trâu, “Chúng ta còn phải mau chóng về Dương Châu thành, tìm Vu Viện bàn cách đối phó Áp Dũ.”
“Công tử xin dừng bước!” Thấy Dư Sinh muốn đi, Phong Ly vội vàng đứng trước đầu trâu ngăn lại.
“Còn chuyện gì?” Dư Sinh nhìn hắn.
Mắt Phong Ly láo liên, rồi cẩn thận nhìn Dư Sinh một chút, dè dặt nói: “Công tử, có một câu không biết có nên nói hay không.”
“Nói đi, tình thế nghiêm trọng thế này, ngươi có ý gì cứ nói.” Dư Sinh nói.
“Vậy ta nói nhé.” Phong Ly lại bổ sung một câu, “Nói sai, ngài ngàn vạn lần đừng trách ta.”
“Cứ nói đừng ngại.”
“Công tử, từ Nhất Tuyến Thiên đến đây chưa đến nửa ngày đường, cho dù Áp Dũ sau một ngày công tới, người bình thường sợ là chạy không được quá xa.” Phong Ly nói.
“Đúng vậy.” Dư Sinh thở dài, hối hận khi đuổi đến Yêu thành đã không dùng gương triệu hồi Côn Bằng từ biển về.
Hắn lại lấy gương ra thử, trên gương chỉ có sáu chữ: “Chớ đem trong hồ bóng ngược, sai làm bầu trời đầy sao.”
Hiện tại Dư Sinh vẫn chưa hiểu thấu đáo ý nghĩa câu này.
“Đã như vậy…” Đôi mắt Phong Ly càng thêm nhỏ, gần như không thấy, chỉ có một đường nhỏ lộ ra một tia hàn quang, “Bọn họ sớm muộn cũng ngã vào tay Áp Dũ, sao không giữ họ lại Yêu thành ngăn cản bước chân Áp Dũ, để chúng ta có thêm thời gian tìm cách chế phục Áp Dũ?”
Dư Sinh giật mình, đây là Yêu thành, là thành trì của chính Phong Ly.
Hắn đánh giá Phong Ly từ trên xuống dưới, mắt mũi nhọn hoắt, mặt nhọn như mặt chồn, dù hóa thành người, cuối cùng vẫn là yêu quái.
Đứng ở vị trí khác nhau, suy nghĩ, tính toán cũng khác nhau, Dư Sinh sẽ không lớn tiếng chỉ trích hắn.
Dư Sinh chỉ nói: “Nếu sau này còn lảng vảng trước mặt ta và Đông Hoàng, ta khuyên ngươi đừng làm vậy.”
“Minh bạch.” Phong Ly bước xuống mấy bậc thang, ra hiệu cho thủ hạ, phân phó họ nhanh chóng sắp xếp cho dân chúng rời thành, hướng Dương Châu chuyển đi.
“Đừng quên dân tộc Nhân bên ngoài thành.” Dư Sinh còn lo lắng cho Niếp Niếp và những người khác.
Phong Ly nghe vậy, chuyên môn chỉ định một đội thành vệ đi phụ trách việc rút lui của dân chúng ngoài thành.
Hắn đã sớm nghĩ đến việc lên thuyền hải tặc của Dư Sinh, sau này có Đông Hoàng Vương giúp đỡ, còn không phải muốn làm gì thì làm, vì…
Đang nghĩ thì Phong Ly thấy nữ tử phía sau Dư Sinh xoay người xuống lưng trâu, rồi nói với Dư Sinh: “Ta ở lại giám sát hắn, các ngươi mau về thương lượng đối sách.”
Dư Thời Vũ biết, việc triệu tập các thành chủ và Vu Viện không phải việc Dư Sinh và Thanh dì có thể làm, nàng là người ngoài, giúp cũng không được gì nhiều, chi bằng ở lại.
“Ai, giám sát?” Phong Ly khẽ giật mình, “Bày mưu tính kế ta cũng được, ta…”
“Bớt lải nhải, thân là thành chủ, không chiến đến phút cuối cùng, ngươi định trốn à? Hơn nữa Áp Dũ đâu dễ giết chết ngươi như vậy.”
Nói đến đây Dư Sinh có chút hiểu ra, “À, ngược lại có thể ném ngươi đến chỗ Áp Dũ, để nó đập ngươi mấy ngàn nhát, rồi hóng gió phục sinh, lại để nó đập.”
Cũng để Áp Dũ nếm mùi mệt chết.
“Ha ha, công tử thật biết nói đùa.” Phong Ly miễn cưỡng cười.
Thanh dì trừng Dư Sinh một cái, đại chiến sắp đến, còn có tâm trạng đùa giỡn?
Để phòng Phong Ly lâm trận bỏ chạy, bỏ mặc Dư Thời Vũ, nàng nói với Phong Ly: “Ngươi nhớ kỹ, nàng cũng họ Dư.”
“Ừm?” Phong Ly quay đầu kinh ngạc nhìn Dư Thời Vũ, cũng họ Dư? Chẳng lẽ là thân thích của công tử, như vậy thì không thể qua loa được.
Hắn còn định sau khi Dư Sinh đi sẽ ứng phó qua loa rồi trốn.
Dư Sinh có chút lo lắng cho Dư Thời Vũ, hắn ngồi trên lưng trâu nhìn nàng, dặn dò: “Thành còn người còn, thành mất người trốn, đừng ‘sóng’.”
Dư Sinh đưa tay kéo Thanh dì lên lưng trâu, Tiểu dì ngồi phía sau hắn.
Cuối cùng, hắn nói với Dư Thời Vũ: “Ngươi bình an trở về, ta gửi lời chào đến đại gia của ngươi.”
Nói xong, vỗ nhẹ đầu trâu, trâu nước nhảy xuống bậc thang, chạy thẳng về phía thành nam.
Đại gia ngươi không phải là đại gia của ta sao? Dư Thời Vũ lúc này mới tỉnh táo lại, hét với Dư Sinh: “Chào hỏi đại gia ngươi, không, chào hỏi cữu cữu ngươi.”
Phong Ly ở một bên mắt láo liên, xem ra đúng là thân thích, tổng cộng có một đại gia.
Dư Sinh ở phía xa khoát tay, rồi tỉnh ngộ hỏi Thanh dì: “Ngươi làm gì mà ngồi phía sau vậy?”
“Tránh ngươi không thành thật.”
“Lão phu lão thê còn ngại gì xấu hổ, hơn nữa ngồi phía sau thì chiếm được tiện nghi à?” Dư Sinh vừa nói vừa ngả người ra sau, rồi hét thảm lên.