Chương 581 làm ấm giường
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 581 làm ấm giường
Chương 581: Làm Ấm Giường
Dư Sinh vung nhạn linh đao, chỉ thấy bóng lửa chứ chẳng thấy đao đâu, “vù vù” chém xuống, biến đám Áp Dũ dưới chân thành từng khối vụn tròn.
Chưa kịp Dư Sinh chém tiếp, nửa thân dưới của Áp Dũ đã lăn lộn sang một bên, nghênh gió một trướng, nửa thân trên lại chui ra ngoài.
“Hừ, hôm nay gia gia ta ngược lại muốn xem xem ngươi có thể mọc ra được mấy lần.” Dư Sinh vác đao lên vai, lười biếng bước chân đuổi theo Áp Dũ.
“Cẩn thận sau lưng!” Thanh dì lên tiếng nhắc nhở.
Dư Sinh nghe được tiếng gió sau ót, cũng nhanh chóng phản ứng kịp. Đầu hắn không ngoảnh lại, nhạn linh đao từ dưới sườn đâm ra một góc độ xảo trá.
“Phốc” một tiếng, đao cắm vào da thịt. Lúc này Dư Sinh mới quay người nhìn lướt qua, kinh hãi lùi lại hai, ba bước: “Sao… Sao lại có một cái nữa?”
Nửa đoạn thân dưới của Áp Dũ từ đằng sau chui ra cũng lao về phía Dư Sinh. Thân thể Dư Sinh bị tay phải dẫn dắt, khom lưng đồng thời vung đao lên trên.
“Xoẹt xoẹt!” Áp Dũ vừa vọt lên đã bị Dư Sinh mở ngực mổ bụng, rơi xuống ngay trước mặt hắn.
Lần này trước mặt Dư Sinh xuất hiện hai đầu Áp Dũ. Một đầu là nửa thân trên chui ra từ tám mảnh vụn, một đầu là nửa thân dưới mọc ra.
Dư Sinh thu đao, ngồi xổm xuống nhìn Áp Dũ một cách chân thành: “Này, ngươi không suy tính chút sao? Chọn cho mình cái đầu heo, vuốt gấu, thân bò, đuôi hổ…”
Tiện tay chém rụng cái móng vuốt đang đưa tới, Dư Sinh tiếp tục nói: “Với tài nấu nướng của ta, chúng ta sẽ phú giáp thiên hạ trong tầm tay nha.”
Thuận tay lại chém thêm một cái nữa, “Đến lúc đó đừng nói chuyển sạch kho tiền của Nam Hoang Vương, thậm chí còn có thể mua cả Nam Hoang Vương về cho ngươi làm ấm giường.”
“Ngươi đánh giá thấp bản lãnh của ta rồi.” Hai cái đầu trên thân thể Áp Dũ đồng thời mở miệng: “Ngươi và ta liên thủ, chúa tể thiên hạ không thành vấn đề.”
“Chỉ có điều, ngươi phải giao hồn ấn của ngươi ra.” Tiếng vừa dứt, hai nửa thân thể Áp Dũ khép lại, đồng thời nhảy lên.
Nhạn linh đao vút qua, nhanh đến mức không thấy cả bóng dáng. Đến khi tay Dư Sinh hạ xuống, hỏa diễm vẫn còn bay lượn trên không trung. Còn hai đầu Áp Dũ vừa vọt lên đã bị Dư Sinh chém lìa đầu.
“Tiểu tử, kiếm pháp của ngươi rốt cuộc học từ ai?” Đầu Áp Dũ rơi trên mặt đất hỏi.
Hắn muốn khóc. Hắn là viễn cổ thần, tốc độ và kỹ xảo đều có thừa, đâu phải hạng tay trói gà không chặt.
Nhưng từ khi Dư Sinh dùng kiếm, hắn liền rơi vào thế hạ phong.
Kiếm chiêu của Dư Sinh không chỉ nhanh, mà theo Áp Dũ thấy, lợi hại hơn ở chỗ đơn giản, hữu hiệu, lại còn xảo trá.
Thời cơ ra chiêu luôn nhằm vào lúc hắn lực sắp phát mà chưa phát, thân sắp đến mà chưa đến, khiến hắn thu không được, tránh cũng không xong.
Có khi góc độ còn rất hiểm, bịt kín mọi đường tiến lui, trông như Áp Dũ cố ý đâm vào vậy.
Dư Sinh cũng thầm khen tay phải của mình không thôi. Bản lãnh này mà dùng ở kiếp trước, thì đám người giả vờ bị đụng kia căn bản không có đường sống, xe đụng vào cũng y như người thật bị đụng.
Điều khiến Dư Sinh vui sướng hơn nữa là những nhát đâm tùy tiện, không mang bất kỳ hoa chiêu nào, lại có uy lực vô cùng trong tay hắn, hữu dụng hơn nhiều so với cái đồ bỏ đi “Kiếm pháp chín chương” của Chu gia.
“Tổ truyền.” Dư Sinh đắc ý nói: “Khuyên ngươi nên bó tay chịu trói đi thì hơn.”
Áp Dũ cười khẩy: “Không sợ, dù sao ta giết không chết, sinh sôi không ngừng vô cùng tận. Cứ xem ai kiên trì được đến cuối cùng.”
Hai cái đầu Áp Dũ lại mọc ra, nhào về phía Dư Sinh. Càng làm Dư Sinh khó giải quyết hơn là hai con Áp Dũ vi hình vẫy cánh bay lên, bắn những quả cầu lửa nhỏ về phía hắn.
Hai đầu Áp Dũ nhỏ này là do hai cái móng vuốt bị Dư Sinh chém đứt biến thành. Hai cái đầu bị chém đứt cũng đang sinh trưởng, chậm rãi mọc ra thân thể.
Dư Sinh vung đao, chém đứt cuống họng một đầu Áp Dũ, dùng thân thể nó chắn hỏa cầu. Tay hắn ném mạnh nhạn linh đao, đánh rụng hai con Áp Dũ nhỏ xuống đất.
“Đại gia ngươi, cái này không khoa học! Đã nói là bảo toàn chất lượng đâu?” Dư Sinh lúc này đã nói năng lộn xộn.
“Không khoa học cái đầu ngươi! Giờ còn là lúc giảng khoa học à?” Hệ thống nhả rãnh Dư Sinh trong đầu: “Cháu trai ngươi tồn tại đã là phi khoa học rồi.”
“Cút xéo! Đừng có chiếm tiện nghi bối phận, coi chừng cha mẹ ta đánh ngươi.” Dư Sinh nói.
“Có bản lĩnh ngươi bảo họ ló mặt ra xem.” Hệ thống không hề sợ hãi. Trong lúc Dư Sinh nói chuyện, Áp Dũ lại nhào tới.
“Đao tới!” Dư Sinh nắm tay phải, nhạn linh đao tự động bay về tay hắn.
Dư Sinh chém Áp Dũ ra, quét mắt nhìn một vòng, thấy hai con Áp Dũ nhỏ trên đao đã bị lửa nướng chín, đen thui mà không tan, nhưng vẫn không ngừng nhúc nhích.
Hỏa diễm vừa lui, thịt lại lập tức mọc ra hình dáng Áp Dũ nhỏ.
Dư Sinh thật muốn khóc. Hắn nói với Áp Dũ: “Huynh đệ, ngươi đổi tên đi, đừng gọi Áp Dũ, tặc khó tả, để người ta nhìn còn phải đánh vần, hay là đổi thành Tiểu Cường đi.”
Áp Dũ không biết đánh vần với Tiểu Cường là cái gì. Hắn lại đứng lên: “Ngươi kiếm pháp lợi hại thì sao? Ta mệt mỏi cũng phải mệt chết ngươi.”
Dư Sinh im lặng nhìn trời, rồi cúi xuống nói với Áp Dũ: “Ta hối hận rồi.”
“Cái gì?”
“Lúc trước không nên giết Thao Thiết. Hai người các ngươi quá hợp nhau, còn hơn cả cấu kết với nhau làm việc xấu.”
“Ít lải nhải, lại đến!” Năm cái đầu Áp Dũ lớn nhỏ không đều lại lao về phía Dư Sinh.
Dư Sinh rưng rưng đâm xuống. Đây là trận đánh ức chế nhất của hắn. Đã vậy còn phải dùng đâm, không phải bổ, thì còn hơn được một nửa đối thủ đâu.
Bên kia, Thanh dì thấy Dư Sinh cứ chém mãi cũng không có biện pháp, tay nắm kiếm quyết, mấy đạo kiếm ảnh đâm về phía Áp Dũ.
Một đầu Áp Dũ đột ngột quay đầu, vung móng vuốt khô khốc, tạo thành một bức tường khí ngăn trở hết kiếm ảnh.
Đầu Áp Dũ này quát về phía Thanh dì: “Ta là Áp Dũ, viễn cổ thần! Ngươi chỉ là một kiếm tiên xoàng xĩnh cũng dám làm tổn thương ta, quá không coi viễn cổ thần ra gì!”
Đang nói chuyện, Áp Dũ nổi giận lao về phía Thanh dì.
Đường đường là viễn cổ thần, thế mà phải dùng cách mệt chết đối phương để giành chiến thắng, hắn cũng thấy uất ức. Hiện tại vừa vặn có kiếm tiên để trút giận.
Đầu Áp Dũ này còn chưa đến trước mặt Thanh dì đã bị đao của Dư Sinh đuổi kịp, xuyên qua ngực đóng trên mặt đất.
“Oa!”, Áp Dũ ngửa đầu tru lên, nhịn đau tiếp tục lao về phía trước, mặc cho hỏa diễm đao xẻ thân thể hắn thành hai nửa.
Dư Sinh đi tới, thừa dịp thân thể Áp Dũ phân liệt không giãy giụa được, cúi xuống dùng nắm đấm đấm tới tấp: “Nói cho ngươi, đừng đụng vào nàng! Đừng đụng vào nàng!”
Hắn xoa xoa nắm đấm hơi đau vì đánh người: “Ngươi tưởng ta không có cách nào bắt ngươi đúng không? Có tin ta trực tiếp bắt ngươi về bán thịt không?”
Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu Dư Sinh. Chỉ là thịt nướng chín còn có thể biến thành hình dáng Áp Dũ, Dư Sinh cảm thấy khách chắc không có gan ăn.
“Được thôi, có bản lĩnh ngươi bắt ta về đi.” Áp Dũ đầy bụi đất lật người nhìn Dư Sinh.
Hắn khiêu khích cười với Dư Sinh, móng vuốt túm lấy nhạn linh đao, cắn răng nhẫn nhịn đau nhức, “phốc” một tiếng, xé đầu ra, trực tiếp chia mình làm hai nửa.
Dư Sinh nhìn Thanh dì, ánh mắt bất lực không cần nói cũng biết: “Giờ làm sao?” Dư Sinh nói: “Cái con Áp Dũ này thuộc loại cá chạch, càng chặt càng nhiều.”
“Vì kế hoạch hôm nay, chỉ có mời người Vu Viện hỗ trợ.” Thanh dì nói.
Đã không thể làm gì được thân thể Áp Dũ, vậy chỉ có thể bắt đầu từ hồn phách. Mà trên đời này am hiểu pháp thuật về hồn phách, chỉ có Vu Viện.
“Hóa ra bọn chúng tạo ra một con quái vật chỉ có mình khống chế được.” Dư Sinh có chút không thích Linh Sơn thập vu.
Nhưng ngược lại hắn lại có việc muốn nhờ bọn họ: “Hôm nào đến Linh Sơn, nhất định phải học được cái bản lĩnh nhanh chóng khép lại này, tiện thể bắt đầu cả phong…”
Nghĩ vậy, Dư Sinh không khỏi thèm thịt đầu heo.
Đuổi một ngày đường, lại đánh hơn nửa ngày, chỉ ăn một bát cơm chiên Dương Châu, Dư Sinh đói meo.