Chương 569 Đêm dài làm khóc
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 569 Đêm dài làm khóc
Chương 569 Đêm Dài Làm Khóc
Sau khi rời khỏi khách sạn, Dư Sinh một mạch bay về hướng bắc.
Ban đầu mọi chuyện khá ổn, nhưng càng bay lâu, ánh nắng càng gay gắt, lại thêm ở trên cao, mặt trời dần lên đỉnh đầu khiến Dư Sinh có chút khó chịu.
Hắn cố gắng chịu đựng một hồi, cuối cùng vẫn quyết định hạ thấp độ cao, ghé qua giữa rừng núi, chỉ là như vậy tốc độ chậm đi rất nhiều.
Đến tận chạng vạng tối, khi mặt trời sắp xuống núi, hắn mới đi được nửa đường, vẫn còn một nửa nữa mới đến được Yêu Thành.
Trước khi trời tối hẳn, Dư Sinh hạ xuống bên cạnh một con sông lớn uốn lượn giữa rừng núi để nghỉ ngơi. Đang lo không biết kiếm đâu ra chút đồ ăn thì hắn nhìn thấy một con thú nhỏ ngốc nghếch, trông không khác gì hươu là mấy.
Cổ nó dài và nhỏ, mắt to, tai lớn, cái đầu ngẩng lên khỏi mặt nước, ngơ ngác nhìn Dư Sinh.
Khi Dư Sinh đối diện với nó, đôi mắt đen láy của nó chớp chớp, ngước lên nhìn trời, dường như thắc mắc sao người này lại từ trên trời rơi xuống?
Dư Sinh đứng im, cố gắng lục tìm trong trí nhớ cuốn “Đại Hoang Ăn Đơn” tên của con thú này, để xác nhận xem nó có ăn được không.
Từ sau khi bị côn trùng cắn, ba ngày sau Kim Thương không đổ, Dư Sinh luôn cẩn trọng với bất kỳ thứ gì ở Đại Hoang mà có thể ăn được.
Thấy Dư Sinh đứng bất động, con thú nhỏ do dự, ngó nghiêng trái phải rồi nghiêng đầu đánh giá Dư Sinh, cẩn thận từng li từng tí bước lên một bước.
Rồi nó lại dừng lại, tiếp tục ngắm nghía Dư Sinh.
Tay trái Dư Sinh thò vào túi, lặng lẽ lấy ra một con chủy thủ, giấu trong bóng cây lờ mờ.
Điều này càng khiến con thú nhỏ tò mò.
Để nhìn rõ vật trong tay Dư Sinh, nó vội vã tiến lên mấy bước, đợi đến khi thấy ánh sáng phản chiếu từ chủy thủ, nó trợn tròn mắt.
Chậm mất nửa nhịp, khoảng hai giây sau, con thú nhỏ cuối cùng cũng hiểu đó là thứ gì.
Nó như điện giật nhảy lùi về sau, lông trên mông xù lên, để lại cho Dư Sinh một đóa cúc trắng nở rộ, rồi nhanh chóng chạy dọc theo bờ sông về phía xa.
Dư Sinh bật cười trước vẻ ngốc nghếch của con thú nhỏ, vừa định cất chủy thủ đi thì dư quang thoáng thấy động tĩnh dưới sông, vội hô: “Này, cẩn thận!”
Ngoài dự đoán của Dư Sinh, con thú nhỏ lập tức dừng lại, quay đầu nhìn Dư Sinh, chớp đôi mắt to vô tội, như muốn hỏi: “Ngươi gọi ta à?”
Dưới nước, một con quái ngư đang chực chờ nhảy lên, lộ ra hàm răng dữ tợn, chắn ngay con đường con thú nhỏ phải đi.
Nhờ cú dừng lại đó, con thú nhỏ tạm thời giữ được mạng, nhưng quái ngư không từ bỏ ý định, thân thể vặn vẹo trên không trung, cái đầu lớn ngoạm về phía con thú nhỏ.
Con thú nhỏ vội vàng quay đầu, nhưng không né tránh, trừng đôi mắt to tò mò nhìn quái ngư, chuẩn bị xem rõ thứ gì đang lao về phía mình rồi mới bỏ chạy.
Thấy con thú nhỏ sắp mất mạng, Dư Sinh trong chớp mắt lao đến trước mặt nó, “Đi!”, hắn vung tay đập con quái ngư xuống nước.
Nhìn mặt sông bắn tung bọt nước, con thú nhỏ vẫn ngơ ngác, mãi đến khi Dư Sinh quay người giơ tay lên định vuốt ve nó, nó mới phản ứng lại.
Nó lại như điện giật xoay người, tặng cho Dư Sinh đóa bạch cúc nở rộ rồi một mạch chạy về phía khu rừng tối sầm, biến mất không thấy.
Dư Sinh nhìn theo bóng nó rời đi, cười khổ lắc đầu, tiện tay lấy từ trong hệ thống ra chút nguyên liệu nấu ăn, đơn giản nấu nướng bên bờ sông.
Trong lúc đó, con quái ngư vẫn không ngừng nhảy lên, bị Dư Sinh hết lần này đến lần khác đánh xuống nước. Mãi đến khi Dư Sinh mất kiên nhẫn, hắn trực tiếp đóng băng nó trên mặt nước.
Ăn xong bữa tối, Dư Sinh nằm trên tảng đá ngước nhìn trời, thấy quần tinh ảm đạm, song nguyệt cũng chẳng biết vì sao biến mất, có lẽ bị mây che khuất.
Dư Sinh không để ý lắm, nghỉ ngơi một lát rồi quyết định mượn bóng đêm lên đường lần nữa, tranh thủ đến Yêu Thành trước khi bình minh.
Khi hắn lao vút lên trời hướng về phía bắc, con thú nhỏ lại từ trong rừng cây chui ra, ngẩng đầu quan sát bầu trời, kinh ngạc khi thấy cái quái vật hai chân kia lại biết bay!
Sau khi bóng dáng Dư Sinh biến mất, nó lại tiến đến bờ sông, hiếu kỳ ngắm nghía con cá bị đóng băng.
Nghe thấy tiếng băng nứt, nó còn tiến lên xem xét cẩn thận, trách móc cá sắp trốn thoát thì nó mới phản ứng lại, vội vã nện bước chân ngắn ngủi chạy về phía khu rừng núi phía bắc.
Dư Sinh đi đường càng nhanh trong đêm tối, gió từ bên người thổi qua, khiến quần áo bay phấp phới, cả mái tóc cũng rối tung.
Dư Sinh chuyên tâm đi đường, đến khi mệt mỏi thì dừng lại nghỉ ngơi trên một ngọn cây. Trong lòng đang tính toán còn bao lâu nữa thì đến Yêu Thành thì chợt thấy phía đông nổi lên màu ngân bạch.
Phát hiện này khiến Dư Sinh suýt ngã xuống đất, hắn lắc đầu, thậm chí tự cho mình một cái tát mới xác nhận không phải mình hoa mắt.
Mang theo một bụng nghi hoặc, bất an và kinh ngạc, Dư Sinh lại lên đường, thấy màu ngân bạch phía đông chuyển sang đỏ, ánh bình minh ló dạng, rồi nhuộm đỏ cả mây trời.
Dư Sinh cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra hôm qua, không phải mọi người đều ngủ quên, mà là mặt trời dậy sớm.
Đứng trên cao, Dư Sinh thấy mặt trời nhanh chóng nhô lên khỏi đỉnh núi, chiếu ánh sáng lên người hắn, mang đến chút ấm áp, nhưng lại khiến lòng Dư Sinh lạnh buốt.
Hắn cũng nhớ lại, Tam Túc Ô trên cây Phù Tang do Đông Hoang Vương quản hạt, hiện tại xảy ra những dị thường này, chứng tỏ Đông Hoang Vương gặp phiền phức.
“Thật đúng là họa vô đơn chí.” Dư Sinh dừng bước, nhất thời do dự không biết có nên đến Yêu Thành tranh vào vũng nước đục này không.
Dù sao đối mặt là viễn cổ thần, mà lại là viễn cổ thần đã phát điên. Áp Dũ hiện tại chưa chắc còn lý trí mà để Chí Cao Thần Đông Hoang Vương vào mắt.
Nếu không cẩn thận bị tên điên này bắt lại, lâm vào phiền phức, mà Đông Hoang Vương lại nhất thời không để ý tới hắn, Dư Sinh cảm thấy mình lành ít dữ nhiều.
Đứng tại chỗ bồi hồi hồi lâu, Dư Sinh cuối cùng vẫn quyết định đến Yêu Thành một chuyến.
Nếu chút dũng khí này cũng không có, sau này còn làm sao trở thành Đông Hoang minh chủ, thống lĩnh nhiều thành chủ như vậy?
Nhân lúc ánh nắng mới lên chưa quá gắt, Dư Sinh tăng tốc đi đường, và mặt bắc của Bắc Sơn cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt hắn.
Ban đầu chỉ là một bóng xanh vĩ ngạn, tựa như bức tường cao sừng sững ở chân trời, đỉnh núi bị mây che khuất, khiến người ta không thể nhìn thấy.
Sau đó, một đạo hào quang rơi xuống vách đá bóng loáng, khiến Dư Sinh nhìn rõ ràng — giữa các sơn phong có một đường, phảng phất như bị đao bổ ra, vô cùng chuẩn xác.
Đó chính là Nhất Tuyến Thiên.
Đi theo Nhất Tuyến Thiên về phía bắc là con đường nhanh nhất để đến trung bắc bộ Đông Hoang, các con đường khác đều phải vòng qua Bắc Sơn.
Bắc Sơn là dãy núi cao, nhìn ngọn núi cao chọc trời trước mặt là biết, không dễ gì leo lên vượt qua.
Nhìn núi chạy ch.ết ngựa, Dư Sinh mãi đến khi mặt trời lên cao mới xa xa nhìn thấy Yêu Thành. Lúc này hắn đã mệt mỏi rã rời, lại bị cái nắng gay gắt giày vò, không còn chút tinh thần nào.
Thế là, khi nhìn thấy tường thành Yêu Thành ở phía xa, hắn hạ xuống một con đường quan đạo, chuẩn bị lặng lẽ vào Yêu Thành nghỉ ngơi một lát rồi đến Nhất Tuyến Thiên tìm hiểu tình hình.
Đang đi trên đường, Dư Sinh nghe thấy tiếng chuông leng keng từ phía sau, quay lại thì thấy một phụ nữ đang đuổi xe bò, chở một cô bé từ phía sau một gốc cây già rẽ ra.
“Lúa mì nhẹ nhàng, ai làm lấy được người, phụ cùng ta, cha ở đâu? Tây sơn chôn bạch cốt; a niếp lẻ loi, ai đêm làm khóc, đệ cùng ta, mẹ ở đâu? Trong đất nói móc khoai…”
Cô bé nằm trên xe nhẹ nhàng hát, tiếng ca ngọt ngào giòn tan rõ ràng truyền đến tai Dư Sinh.
Dư Sinh dừng lại bên đường, khi xe bò đi qua thì chặn lại người phụ nữ, “Đại tẩu, tiểu đệ đi đường mệt, không biết có thể cho ta đi nhờ một đoạn vào thành được không?”
Lúc nói chuyện, Dư Sinh thấy cô bé từ sau lưng mẹ nàng thò đầu ra, hiếu kỳ đánh giá Dư Sinh.
Cô bé có dáng vẻ vô cùng đáng yêu, đôi mắt sáng có thần, hai bên má lúm đồng tiền nhỏ, cười một tiếng là hiện ra.