Chương 566 hãm hại
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 566 hãm hại
Chương 566: Hãm hại
“Mông hãn dược?” Lý Chính và Thạch Đại Gia liếc nhìn nhau, rồi quan sát đại sảnh khách sạn.
Trong đại sảnh, bách tính ai nấy đều mặt mày ủ rũ, trông như chưa tỉnh ngủ, nếu thật sự bị hạ dược thì rất có thể.
Nhưng khi thấy Thảo Nhi mơ mơ màng màng xuống lầu, trong ngực Cầu Cầu thì chổng vó, chẳng hề cố kỵ mà lộ cả chỗ kín, ngủ say sưa, mọi người liền phủ định ngay đáp án này.
Đừng thấy Thảo Nhi cô nương dáng người nhỏ bé, y thuật của nàng không hề tầm thường, chỉ cần ngửi sơ qua các loại thảo dược là nàng có thể phân biệt được ngay.
Huống chi còn có Cầu Cầu trong ngực nàng, con vật này từ xa đã biết trong thức ăn có độc hay không, muốn hạ độc nó, quả thực còn khó hơn cả đoạt tiền của Dư Sinh.
Loại trừ khả năng này, mọi người lại càng thêm hoang mang, hôm nay thực sự quá quỷ dị.
Không chỉ vậy, sau khi phụ thân của Bát Đấu, thợ rèn Cao Tứ, vào khách sạn phàn nàn về cái nóng, bọn họ nhanh chóng phát hiện ra sự tình càng thêm cổ quái.
“Thật đúng là.” Khách sạn dường như tự điều chỉnh nhiệt độ, nên khi ngồi yên, bọn họ không nhận ra, giờ đưa đầu ra ngoài xem xét, lập tức phát hiện ra điểm dị thường này.
Lý Chính đứng lên, cố ý đi ra ngoài dạo một vòng, đứng dưới ánh mặt trời chưa đến 1 khắc, hắn đã phải cởi áo khoác ra.
Hắn đi đến chỗ đất trống, khom lưng sờ soạng mặt đất, rồi đưa tay đào bới, sau đó phủi tay, vẻ mặt như gặp quỷ mà đi vào.
“Kỳ quái, đất đóng băng cả một đêm đã tan hết.” Lý Chính nói, phải biết rằng, mấy ngày trước còn có tuyết rơi.
Sau một mùa đông giá rét, lớp đất cạn sẽ bị đóng băng, mãi đến khi thời tiết ấm áp mới dần tan ra, mà bây giờ mới có một ngày mà đã tan hết.
“Ngoài kia chẳng khác gì đầu hạ.” Lý Chính xoa xoa mồ hôi trên trán.
Thạch Đại Gia lo lắng, trời có dị tượng, ắt có đại họa, nhưng lần này không phải là do yêu thú mang theo nguyền rủa gây ra hạn hán.
Khi ông trời biến đổi, chư thần cũng bất lực, chúng sinh lại càng nhỏ bé.
Lần này, mọi người không còn tâm trí đi làm ruộng, bắt đầu vắt óc suy đoán xem rốt cuộc có đại sự gì sắp xảy ra.
Người ta thường nói ba cái đầu chụm lại thành Gia Cát Lượng, nhưng đó chỉ là nói vậy thôi, nếu không thì trên đời này đã có đầy Gia Cát Lượng rồi.
Sau một hồi suy nghĩ mãi không ra, mọi người chợt nhớ đến một người, “Ai, thành chủ đâu?” Lý Chính quay lại hỏi Bạch Cao Hưng đang gà gật trên bàn.
Bạch Cao Hưng ngẩng đầu, mơ màng nói: “Thành chủ? Vẫn chưa xuống lầu.”
Hiện tại đã gần trưa, bị Lý Chính nhắc nhở, Bạch Cao Hưng cảm thấy thành chủ ngủ trễ như vậy vẫn chưa xuống lầu có chút khác thường, thế là gọi Thảo Nhi lên lầu xem sao.
“Ta không đi.” Thảo Nhi tuy mơ màng, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo, đánh thức thành chủ đang ngủ thì kết quả vô cùng thê thảm, dù là Dư Sinh cũng không ngoại lệ.
Vừa lúc Hắc Nữu đang lắc lư đi trên cầu thang gỗ, nàng vặn eo bẻ cổ, lầu bầu nói: “Ngủ một giấc mà không thoải mái gì cả, a, a, a.”
Nàng phát tiết, giọng the thé khiến người trong đại sảnh không khỏi bịt tai lại.
May mắn khách nhân ở khách sạn đều là khách quen, biết nàng là đầu rồng không thể trêu vào, nếu không đã mắng nàng không ngớt rồi.
Nhưng tiếng hô của nàng lại khiến Thảo Nhi nảy ra một ý, nàng ngửa đầu lên nói với Hắc Nữu trên cầu thang: “Độc Cô đại tỷ, thành chủ bảo tỷ đi lĩnh tiền công kìa.”
“Hô ai là đại tỷ đấy, không biết lớn nhỏ, ngươi cái cỏ tinh kia, tuổi tác so với ta không nhỏ hơn bao nhiêu, phải gọi Độc Cô nhỏ…”
Hắc Nữu đang lẩm bẩm thì khựng lại, cả người giật mình run lên, tỉnh hẳn, “Tiền, ngươi nói gì, tiền công?”
Thảo Nhi trợn to mắt, giả vờ vô tội gật đầu, “Thành chủ…”
Thảo Nhi vừa mở miệng, thì “Đăng đăng”, bóng dáng Hắc Nữu đã biến mất ở khúc quanh cầu thang, “Tiền công, a ha, thành chủ, ta đến đây!”
Thảo Nhi thành công thực hiện kế hoạch, quay đầu nháy mắt với Bạch Cao Hưng đang há hốc mồm, rồi nhảy chân sáo về phía sau trù lấy điểm tâm.
Sau khi bóng dáng biến mất sau trù, nàng lại vén màn lên thò đầu ra, “Ta ra ngoài đào thảo dược đây, có chuyện gì đừng tìm ta.”
Chọc giận rồng không phải chuyện dễ, nàng vẫn nên thừa cơ trốn đi thì hơn.
Hắc Nữu không biết mình bị Thảo Nhi hãm hại, trời đã cao thế này, nàng lại cho rằng thành chủ đã tỉnh.
Nàng hăm hở đi đến trước lầu các, thấy cửa đóng chặt cũng không để ý, cứ thế đập cửa “Ba ba” vang.
“Thành chủ, thành chủ.” Hắc Nữu la lớn.
Trong lầu các im lặng một lát, đến khi nàng gõ cửa lần nữa, bên trong mới truyền ra giọng nói âm trầm, thiếu kiên nhẫn của Thanh dì, “Chuyện gì!”
Trong lời nói ẩn chứa nộ khí, nếu là Dư Sinh nghe thấy, chắc chắn đã chạy xa rồi.
Chỉ là Hắc Nữu đang hưng phấn vì sắp được nhận tiền công, khiến nàng không nghe ra sự giận dữ của thành chủ.
“Ta đến lĩnh tiền công, đúng rồi, còn có phần của Diệp Tử Cao nữa, ngươi hứa cho ta lĩnh thay hắn mà.” Hắc Nữu dán sát cửa đắc ý nói.
Nàng đã bắt đầu tính toán xem sau khi nhận được tiền công thì nên làm gì cho đáng.
Còn tiết kiệm ư? Đó là cái gì?
“Tiền công? A.” Trong lầu các, Thanh dì cười lạnh một tiếng, khiến Hắc Nữu rốt cuộc nhận ra có gì đó không ổn, bản năng sinh tồn khiến nàng lùi lại một bước, chuẩn bị lặng lẽ chuồn đi.
Nhưng một câu của Thanh dì lại kéo nàng trở lại, “Được, vào lĩnh tiền công đi.”
Biết rõ bên trong có lẽ có bẫy, biết rõ ngữ khí của Thanh dì có gì đó không đúng, nhưng trước sự dụ hoặc của tiền bạc, Hắc Nữu vẫn đẩy cửa bước vào.
Biết đâu? Vốn tính tham tiền, cơ hội dù nhỏ cũng không thể bỏ qua.
Lầu các có chút tối, Dư Sinh đã dùng vải che hết các cửa sổ, như vậy bất kỳ ánh sáng nào cũng không lọt vào được, cũng không làm phiền giấc ngủ của Tiểu dì.
Trong lầu các tràn ngập một mùi hương thơm ngát, Hắc Nữu tham lam hít một hơi.
Từ thế giới ánh nắng tươi sáng bên ngoài bước vào lầu các, Hắc Nữu nhất thời có chút không quen, một lát sau hai mắt mới nhìn rõ hoàn cảnh trong lầu các.
Vừa nhìn thì thôi, thấy thành chủ đang nằm trên giường với vẻ mặt thiếu kiên nhẫn, hai mắt bắn ra ánh nhìn đủ để giết người, Hắc Nữu sợ hãi.
Nàng quay người muốn đẩy cửa bỏ chạy, nhưng đã không kịp, “Đứng lại, ngươi mà dám bước ra khỏi đây, tháng này đừng hòng lĩnh tiền công.”
Hắc Nữu lập tức dừng lại, thấp giọng chửi rủa: “Thảo Nhi, con nha đầu chết tiệt kia, sau này ta không ăn thịt nữa, ta chuyển sang ăn chay, ăn cỏ!”
Dứt lời, Hắc Nữu chậm rãi xoay người, cười bồi với Thanh dì, “Ha ha, thành chủ, cái đó, ta, ta bị lừa, chỉ tại con bé Thảo Nhi kia thôi.”
Thanh dì không để ý đến nàng, tiện tay hất chiếc bình hoa trên bàn cạnh giường, bay thẳng về phía Hắc Nữu.
Hắc Nữu vội vàng đỡ lấy, nghe Thanh dì nói: “Đội trên đầu nửa canh giờ, thiếu một khắc, trừ một phần tư tiền công.”
Vì tiền công, Hắc Nữu chỉ có thể thành thật đội bình hoa trên đầu, có oán trách cũng chỉ dám oán thầm trong lòng vài câu.
Thấy nàng ngoan ngoãn, Thanh dì đang bị quấy rầy liền xoay người, “Ta ngủ bù một giấc, sáng sớm ra các ngươi làm cái gì mà ồn ào vậy.”
Sáng sớm? Hắc Nữu đảo mắt, cảm thấy thành chủ hiểu lầm gì đó.
“Bây giờ đã là buổi trưa rồi.” Hắc Nữu lắc đầu nói, chiếc bình hoa trên đầu cũng lắc lư theo.
“Cái gì?” Thành chủ vừa tỉnh dậy còn mơ màng lại bực bội, nên không để ý xem xét hoàn cảnh bên ngoài lầu các.
“Thật mà, nặc, ngươi nhìn xem.” Hắc Nữu thừa cơ lấy bình hoa xuống, đi đến bên cửa sổ kéo rèm ra.
Ánh nắng tươi đẹp nhất thời tràn vào, khiến thành chủ nheo mắt lại.
Thành chủ nhìn ánh nắng, ban đầu không để ý, nàng thường ngủ đến khi mặt trời lên cao, rồi chợt nhận ra điều bất thường, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng.
“Không đúng, không đúng.” Thanh dì ngồi dậy, ba chân bốn cẳng đi đến bên cửa sổ, mở cửa sổ ra.
Thấy mặt trời treo cao, mặt hồ biến đổi lớn, sắc mặt Thanh dì tái mét, phát ra khí thế khiến không khí cũng ngưng trệ, khiến Hắc Nữu thấp thỏm không yên.
“Không đúng, mặt trời mọc sớm, sớm ít nhất nửa ngày.” Trong lúc Hắc Nữu đang sợ hãi, Thanh dì quay đầu nói.