Chương 552 Đáy biển động
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 552 Đáy biển động
Chương 552 Đáy biển động
Hóa ra, vợ chồng Đục Răng dạo gần đây mới “tái hợp” là vì mấy tháng trước bận bịu “tạo em bé”.
Ấy vậy mà, đại kế sinh sôi vừa mới bắt đầu thì đã bị đám Thiên Sư bắt yêu kia phá đám, khiến cho tình thú của hai vợ chồng Đục Răng càng thêm nồng đậm, hắc hưu hôn thiên ám địa.
Về sau, khi gặp một con yêu thú xông nhầm vào lãnh địa, bọn chúng mới biết chuyện này, thế là xẻ th·ịt con yêu thú kia, khiêng lên hướng bắc núi mà tiến đến.
Liếc mắt ra hiệu với Răng Đục, Răng Mái “hắc hắc” cười một tiếng, “Đằng nào các ngươi cũng đang tìm thằng con ngốc của Đông Hoang Vương kia gây phiền phức, sao không theo bọn ta đi gặp Điên Thần?”
Đục Răng tuy là yêu thú có chút danh tiếng, nhưng ở trước mặt Điên Thần thì mặt mũi vẫn chưa đủ lớn. Nếu bọn chúng mang theo một đám cự nhân đi qua, thì Điên Thần tuyệt đối sẽ nhìn khác.
Đám cự nhân nghe Đục Răng đề nghị thì liếc nhau, cảm thấy biện pháp này có thể thực hiện.
Bọn chúng đã đợi đầu lĩnh trong quần sơn rất lâu rồi, hiện tại xem ra hắn ta không ra được, có khi ch·ết đói ở bên trong cũng nên.
Bởi vậy, kế hoạch bắt con trai Đông Hoang Vương chỉ có thể tự bọn chúng làm. Có điều, đám người có lẽ đã đánh giá quá cao bản thân.
Dù sao, người muốn bắt là con trai Đông Hoang Vương, bên cạnh không chỉ có cao thủ, hơn nữa còn đ·ánh bại cả Thao Thiết, nghĩ thôi đã thấy khó đối phó.
Huống chi, bọn chúng phải đảm bảo nhất định phải thành c·ông trong một kích, nếu không đợi Đông Hoang Vương phát giác ra thì bọn chúng muốn mang người đi là không thể nào.
Mấy ngày nay, đám cự nhân chính vì chuyện này mà do dự mãi, bởi vậy đối với đề nghị của Đục Răng có ch·út động tâ·m, sau một hồi thương lượng thì quyết định đi theo Đục Răng đi gặp vị Điên Thần kia.
Vị viễn cổ thần này tuy điên, nhưng dù sao cũng là Tây Hoang Vương phục sinh, mà cự nhân và Tây Hoang Vương lại có quan hệ vô cùng tốt.
…
Tuy có ôn hương noãn ngọc ôm đầy cõi lòng, Dư Sinh vẫn ngủ đến tận trưa mới tỉnh.
Bát Vịnh Lâu rất yên tĩnh, mỗi lần Dư Sinh tỉnh lại đều có một loại ảo giác như bị thế giới vứt bỏ, tựa như trở lại những ngày tháng sau khi lão Dư vừa qua đời.
Đưa tay ôm lấy Chiếu cô nương, xua tan bất an trong lòng, hắn hít hà mái tóc nàng, vùi mặt vào đó.
Trong mơ màng, Chiếu cô nương đẩy Dư Sinh ra. Đối với nàng mà nói, chuyện hạnh phúc nhất trên đ·ời không gì qua được giấc ngủ, và nàng ghét nhất là bị người khác qu·ấy rầy.
Dư Sinh không từ bỏ, tiếp tục ôm chặt Chiếu cô nương vào lòng. Cuối cùng, Chiếu cô nương đành thỏa hiệp, an ổn nằm trong ngực Dư Sinh.
Mới đầu Dư Sinh còn yên tĩnh một hồi, nhưng rất nhanh liền không thành thật, tay luồn xuống lưng, dần dần trèo lên cái m·ông vung cao của Chiếu cô nương.
Chiếu cô nương vẫn an tĩnh đắm chìm trong giấc mộng, cho đến khi bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, nàng nháy mắt mở mắt ra, một chân đạp Dư Sinh xuống giường.
“Ái da, mưu sát thân. . .” Dư Sinh nói được một nửa thì nhạy cảm nhận ra sát khí trong mắt Chiếu cô nương, vội vàng sửa lời: “Cháu trai.”
Chiếu cô nương lườm hắn, vuốt lại nếp uốn trên người, vừa lúc bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, thế là nàng bảo người vào.
Người bước vào là Vương dì, thoáng thấy Dư Sinh ngồi dưới đất, quần áo xộc xệch, nhưng bà không hề lộ ra vẻ kinh ngạc.
Bà nhìn thẳng, nói với thành chủ: “Tiểu thư, khách từ Thiên Sơn Đảo đến bái kiến minh chủ.”
Không ngờ người của Thiên Sơn Đảo lại nhanh chóng không giữ được bình tĩnh đến vậy.
Dư Sinh đang định “phơi” bọn chúng thêm một thời gian nữa, nhưng thấy Vương dì liếc mắt ra hiệu, hắn vuốt cằm nói trước khi kịp từ chối: “Bọn chúng bái kiến minh chủ là có tiền.”
“Nha, quả nhiên là có tiền.” Dư Sinh vừa ngồi bệt dưới đất nháy mắt đứng phắt dậy, “Mau mời, mau mời vào.”
Vương dì vẫn đứng im, tiếp tục nói: “Nghe nói bọn chúng có chuyện cần minh chủ giúp, cho nên. . .”
Trong ánh mắt mong chờ của Dư Sinh, Vương dì nói tiếp: “Sau khi chuyện thành c·ông, bao nhiêu tiền mặc cho c·ông tử xách, cho dù tặng cho ngài một tòa đảo cũng là có thể.”
Làm đảo chủ ư? Cái này cũng không tệ, có điều so với đảo, Dư Sinh vẫn thích tiền hơn.
Hắn chỉnh lại y phục, đồng thời khoát tay đuổi Vương dì đi đại đường, dặn chớ lãnh đạm những vị khách đường xa mà đến này, “Nhớ dâng trà, trà thượng hạng.”
“Lấy luôn trà ta mang từ khách sạn tới ấy.” Dư Sinh không quên dặn với theo bóng lưng Vương dì.
Lá trà Dư Sinh mang từ khách sạn là do lão tăng ở Tây Sơn Tự hái và xao chế, cảm giác so với Dương Châu đỉnh trà ngon Diệp tướng cũng là thượng thừa.
Chiếu cô nương giúp Dư Sinh buộc lại quần áo, sau đó lại tiếp tục ngủ.
Dư Sinh một mình đi vào đại đường, nhìn thấy những hán tử mặc vảy cá phục, có hình xăm và mang chủy thủ hình cá.
Người cầm đầu xăm hình một con cá mập lớn trên cổ, miệng cá kéo dài đến tận trước tai, trông rất “xã h·ội”.
Hắn ta lại cao lớn vạm vỡ, thân thể cốt cách rắn chắc, đứng trước mặt Dư Sinh vô cùng vững chãi, có khí thế.
Thấy Dư Sinh ra, cá mập lớn dẫn đám người chắp tay nói: “Cát Đảo Phong Ba ra mắt c·ông tử.”
“Miễn, miễn.” Dư Sinh hòa ái dễ gần mời mọi người ngồi xuống, “Mấy vị từ Thiên Sơn Đảo mà đến, một đường vất vả.”
“Không khổ cực.” Phong Ba người dáng dấp tuy thô ráp, nhưng nói chuyện lại rất có một bộ.
“Thiên Sơn Đảo chúng ta từ trước đến nay cung phụng tứ minh chung chủ, đối với vương thượng và c·ông tử kính ngưỡng vô cùng. Lần này có thể nhìn thấy c·ông tử, thật là có phúc ba đ·ời.” Phong Ba cười nói.
Dư Sinh cười theo, kéo câu chuyện vào chính đề, “Nghe Vương dì nói, các ngươi có chuyện gì cần ta giúp đỡ?”
Phong Ba cùng đồng bạn liếc nhau rồi nói: “Chúng ta biết có ch·út mạo muội, mong c·ông tử rộng lòng tha thứ. Thiên Sơn Đảo quả thực có chuyện cần c·ông tử hỗ trợ.”
Dư Sinh gọn gàng mà linh hoạt hỏi: “Chuyện gì?”
Phong Ba lại do dự một ch·út, nhìn quanh những thị nữ và Vương dì đang đứng.
Vương dì thức thời vẫy tay, dẫn các thị nữ ra ngoài.
Lúc này Phong Ba mới nói: “Công tử, chuyện này nói ra thì rất dài dòng, nói đơn giản là gần đây Thiên Sơn Đảo, sau một trận động đất, ở dưới biển xuất hiện một cái động lớn.”
Cái động này ng·ay gần Thiên Sơn Đảo, khi thủy triều xuống, đứng trên ngọn núi gần cửa động trên đảo có thể trông thấy cửa động thâ·m thúy.
Từ khi cửa hang xuất hiện, Thiên Sơn Đảo không còn được yên bình nữa. Vào những đêm khuya thanh vắng, cửa hang sẽ phát ra tiếng gió gào thét, lại giống như tiếng quỷ khóc.
Nhưng người Thiên Sơn Đảo lại cảm thấy đó là một loại kêu gọi, dường như đang không ngừng hô hào “Trở về, trở về.”
Gió từ cửa động thổi ra có khi rất lớn, lớn đến mức có thể nhấc lên biển gầm và cột nước cao như núi non, đánh chìm thuyền đ·ánh cá, phá hủy nhà cửa ven biển.
Là những cư dân am hiểu thuỷ tính nhất ở Đại Hoang, dân chúng Thiên Sơn Đảo từng thử thăm dò cửa hang khi nó yên tĩnh.
Nhưng vừa tới gần cửa hang, không bị h·út vào trong thì cũng bị hải quái bên trong tập kích.
“Hải yêu?” Dư Sinh nhịn không được ngắt lời.
“Đúng vậy, Hải yêu.” Cá Mập nói với Dư Sinh, trong động cư trú những Hải yêu dùng đồ v·ật giống liêm đao làm vũ khí.
Những Hải yêu này thân thể linh hoạt, trong nước tới lui tự nhiên, rất nhiều dũng sĩ của Thiên Sơn Đảo đã vì vậy mà mất mạng. Đường cùng, bọn họ chỉ có thể đến mời Dư Sinh.
Đối với Dư Sinh mà nói, ở trong biển cũng như ở trên cạn, mời hắn đi thăm dò cái sơn động kia còn gì tốt hơn.
“Ra là vậy.” Dư Sinh ở trong nước tới lui tự nhiên, thậm chí có thể điều khiển nước, chuyện này cũng không phải quá khó.
Dư Sinh vừa định đáp ứng, thì trí thông minh hiếm hoi lại “online” một lần, “Không đúng rồi, chỉ vì một cái cửa hang như vậy, mà các ngươi ngàn dặm xa xôi đến mời ta đi thăm dò?”
Cái động kia dù có đánh chìm thuyền đ·ánh cá, phá hủy nhà cửa, nhưng cũng không gây nguy hại quá lớn, một trận biển gầm bình thường cũng có thể làm được như vậy.
Nếu bên trong không có thứ gì đáng giá để Thiên Sơn Đảo trả một cái giá lớn như vậy, thì Dư Sinh không tin.
Cá Mập cười khổ, “Công tử anh minh, chỉ là chúng ta có một phỏng đoán, nên mới không nói cho c·ông tử.”
Thấy Dư Sinh nhìn mình chờ đợi câu trả lời, Cá Mập chỉ có thể nói: “Chúng ta hoài nghi, cái hang núi kia chính là thần từ của một mạch Đông Hoang nhân tộc năm xưa.”
“Cái gì?” Dư Sinh nhất thời không hiểu.