Chương 549 thất đức
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 549 thất đức
Chương 549: Thất đức
Từ khi Tiểu Bạch Hồ rời khỏi khách sạn, đám ngỗng này liền không còn kiêng nể gì nữa.
Mặc cho Hồ Mẫu Viễn chửi bới, mấy con ngỗng chẳng nể nang chút nào, một con ngỗng đực thì mổ thẳng vào mặt hắn, số còn lại thì tấn công hạ bàn.
Có con mổ chân, có con nhào chân, lại có con…
Hồ Mẫu Viễn vội vàng khép hai chân, hai mắt trừng trừng, “Đại gia ơi, ngươi mổ chỗ nào đấy hả?” Hắn liền nhấc chân đá văng con ngỗng đang mổ vào chỗ hiểm.
Bốn con ngỗng tạm thời bị đánh bại chẳng hề tức giận, chúng tập hợp lại rồi hăng hái xông lên.
Hạ bộ bị mổ, Hồ Mẫu Viễn đầu bù tóc rối chẳng kịp để ý tới mông, không còn sức tái chiến, bị bốn con ngỗng đuổi từ chuồng lợn một mạch đến tận khách sạn mới thoát thân.
“Có bản lĩnh thì tiến vào đây, ta hầm các ngươi!” Hồ Mẫu Viễn thò đầu ra khiêu khích.
Dưới sự giáo dục của Tiểu Bạch Hồ, lũ ngỗng đã tự giác hình thành thói quen tốt, không quấy rầy khách nhân ở đại sảnh.
Bởi vậy, mặc cho Hồ Mẫu Viễn khiêu khích, chúng vênh váo đắc ý hướng bãi đất trống bên cạnh cầu tìm thức ăn.
“Tiểu Hồ, ngươi lại bị đại bạch ngỗng bắt nạt à?” Lão tẩu tóc trắng và lão tẩu tóc xám đã ngồi ở đại sảnh.
Hồ Mẫu Viễn trợn tròn mắt, quay đầu lại nói: “Sao ngươi lại ăn nói hàm hồ, vu oan người khác thế hả? Ta đường đường nam nhi bảy thước, sao có thể bị ngỗng bắt nạt được?”
“Thôi đi, hôm qua ta còn tận mắt thấy ngươi bị ngỗng đuổi đánh đấy.” Lão tẩu tóc trắng vừa nói vừa bắt chước dáng vẻ chật vật của Hồ Mẫu Viễn hôm qua cho lão tẩu tóc xám xem.
Mặt Hồ Mẫu Viễn đỏ bừng, “Ngươi, các ngươi, đừng gọi ta Tiểu Hồ, ta họ Hồ Mẫu, đến cái này cũng không nhớ được, nhớ kỹ khác nghĩ đến cũng là sai.”
Hắn cố gắng tự nhủ “Hảo hán không đấu với ngỗng”, lủi thủi đi về phía nhà bếp, khiến hai vị lão tẩu cười vang.
Trong tiệm tràn ngập không khí vui vẻ.
“Bọn họ ghen tị với vẻ ngoài tuấn tú của ngươi, nên mới trêu chọc ngươi thôi.” Quái Tai bưng bánh bao hấp và sữa đậu nành ra, an ủi Hồ Mẫu Viễn đang ở trong bếp.
Nàng bực mình nói: “Làm gì, làm gì, còn bắt nạt hắn nữa thì coi chừng ta cho các ngươi uống gió tây bắc đấy.”
Lão tẩu tóc trắng và lão tẩu tóc xám lập tức im bặt, đắc tội ai cũng không thể đắc tội người mang đồ ăn cho mình.
Trong lúc mọi người vui cười, một thiếu nữ hồn nhiên ngây thơ vừa ngân nga một khúc ca dao không tên, vừa đi tới từ con đường lớn phía bắc.
Trên vai nàng đậu một con mèo đen, tay cầm một thanh trường kiếm, sau lưng cõng một cái bao lớn nặng trịch.
Mang nhiều đồ lỉnh kỉnh như vậy trên người, thiếu nữ vẫn bước đi mạnh mẽ, thậm chí còn thừa sức nhảy nhót hái hoa dại ven đường.
Khi nhìn thấy cái đầu Thao Thiết khổng lồ, thiếu nữ dừng bước, hiếu kỳ ngắm nghía từ trên xuống dưới, đợi đến khi đi gần còn tiến tới nhìn kỹ hơn.
Nàng nhảy lên sờ sờ răng của Thao Thiết, “Chậc chậc” tán dương: “Lợi hại thật, chỉ kém răng của con điên kia một chút thôi.”
Xem xong, thiếu nữ nghênh ngang đi đến cầu đá, chuẩn bị đến khách sạn ở gần đó, lại bị bốn con ngỗng trắng to lớn chặn lại.
Bốn con đại bạch ngỗng bước những bước chân tao nhã, từ tốn xếp thành một hàng ở đầu cầu.
Thấy thiếu nữ đi tới, chúng rướn cổ nhìn chằm chằm nàng.
Chưa đợi lũ ngỗng kịp hành động, thiếu nữ “Bá” rút kiếm, có chút ngông cuồng nói: “Này, kẻ nào dám cản đường? Mau tránh ra cho bản đại tiểu thư, dám nói không thì cứ tiến lên mà chịu chết ở nơi hoang vu này, mặc kệ thây.”
“Ai, không đúng.” Thiếu nữ kịp thời dừng lại, “Đây là lời thoại của kẻ cướp, không phải lời thoại của người bị cướp.”
“Lại nào.” Thiếu nữ tra kiếm vào vỏ, lùi lại mấy bước rồi lại tiến về phía bốn con ngỗng ngơ ngác.
“Bá”, kiếm của nàng lại rời khỏi vỏ, hàn quang bao phủ bốn con ngỗng, “Này, kẻ nào dám cản đường gia gia ngươi, chán sống rồi hả?”
Bốn con ngỗng chẳng hiểu ra sao, rướn cổ lên nhìn thiếu nữ tiến lên mấy bước.
“A ha, các ngươi lại dám khiêu khích Trung Nguyên vô địch đáng yêu ngây thơ xinh đẹp Tiểu Miêu Nữ ta đây, các ngươi xong đời rồi.” Thiếu nữ vung ra mấy đóa kiếm hoa.
“Bây giờ ta sẽ cho các ngươi thấy chiêu tùy tiện không xuất kiếm, xuất kiếm tất thấy máu quả phụ kiếm.” Dứt lời, thiếu nữ vung kiếm đâm về phía một con ngỗng trắng, cố ý đâm lệch hướng.
“U a, các hạ thế mà tránh được, chắc là ngươi giới tính không đúng, vậy thì nếm thử chiêu người không vợ đao của ta đi…”
Thiếu nữ còn chưa dứt lời, bốn con ngỗng đã bị chiêu kiếm vừa rồi dọa sợ, co cẳng chạy về phía khách sạn.
“Đẹp, không đánh mà thắng, xem ra đao pháp của ta vẫn rất lợi hại.” Thiếu nữ tự khen mình như thật.
Tiếp đó, nàng chống nạnh, ưỡn ngực, làm ra dáng vẻ của nam chính trong kịch, “Tiểu tặc, chạy đi đâu?” Thiếu nữ đuổi theo bốn con ngỗng.
Lần này, bốn con ngỗng chạy càng nhanh, cái mông uốn éo uốn éo liều mạng chạy về phía cửa khách sạn, đồng thời kêu loạn.
“Đừng chạy, cuồng đồ áo trắng, chúng ta tái chiến ba trăm hiệp!” Thiếu nữ đuổi theo bốn con ngỗng.
Nghe thấy tiếng ngỗng kêu thảm thiết, Hồ Mẫu Viễn thò đầu ra, thấy dáng vẻ chật vật của chúng thì nhất thời vui vẻ, “Đáng đời, dám mổ ông!”
Thiếu nữ dừng bước, “Ai nha nha, các ngươi thế mà mời cứu binh, lại còn là một cứu binh tuấn tú như vậy.”
Thiếu nữ chống cằm nhìn Hồ Mẫu Viễn, Hồ Mẫu Viễn thầm kêu không ổn, cho rằng thiếu nữ này là một kẻ háo sắc.
Hắn vừa định rụt đầu lại, thì nghe thiếu nữ nói: “Có âm mưu! Trên đời này không thể có người tuấn tú như vậy, nhất định là yêu quái, hừ, đừng hòng qua mắt được Tiểu Miêu Nữ ta đây.”
Nàng ngẩng đầu nhìn tấm biển khách sạn, “Có yêu khí? Quả nhiên ta đoán không sai.”
Nàng tra kiếm vào vỏ, “Đã vậy thì để Tiểu Miêu Nữ đáng yêu ngây thơ xinh đẹp vô địch Đông Hoang Vương ta đây đến tìm hiểu hư thực của khách sạn này.”
Dứt lời, thiếu nữ kẹp kiếm dưới cánh tay, lấy ra một quyển sách từ trong ngực, lại lấy ra một cây bút lông, dùng lưỡi liếm liếm rồi bắt đầu viết chữ.
Trong quyển sách viết rất nhiều đánh giá về tửu quán, khách sạn và đồ ăn, nàng viết lên trang mới dòng chữ “Khách sạn có yêu khí”.
Viết xong, thiếu nữ xách đồ đạc bước lên bậc thang khách sạn, chẳng thèm để ý đến Hồ Mẫu Viễn đang đứng bên cạnh trợn mắt há mồm.
Chỉ là thiếu nữ cõng bao lớn, trên vai có mèo đen, tay trái tay phải còn cầm đồ vật, khuỷu tay kẹp kiếm nên bị rơi xuống đất.
Thiếu nữ không nhặt, quay đầu nhìn Hồ Mẫu Viễn một cái, rồi viết vào sách: “Tiểu nhị không biết hầu hạ người, đánh giá kém.”
“Ta…” Hồ Mẫu Viễn bất đắc dĩ nhặt kiếm lên, dẫn thiếu nữ đến một cái bàn.
Thiếu nữ ngồi xuống, để mèo nhảy lên bàn, dùng tay sờ soạng mặt bàn, thấy không có bụi bẩn thì hài lòng gật đầu, rồi ghi một bút vào sách.
“Tiểu nhị, cho bản cô nương xin một chén rượu, phải là rượu mạnh nhất ở đây.” Thiếu nữ sảng khoái nói.
Rượu mạnh nhất ở đây không ai qua được Pháo Đả Đăng, Hồ Mẫu Viễn hỏi: “Khách quan, dùng bát lớn hay bát vừa ạ?”
Thiếu nữ khẽ giật mình, nhìn Hồ Mẫu Viễn, có chút xấu hổ nói: “Bát nhỏ thôi.”
Cái này còn ra vẻ hào sảng? Hồ Mẫu Viễn liếc mắt, “À, khách quan ngại quá, khách sạn chúng ta bát vừa đã là nhỏ nhất rồi ạ.”
Thiếu nữ khẽ giật mình, nhìn Hồ Mẫu Viễn, rất trịnh trọng hỏi: “Chén nhỏ là bát vừa? Ai quy định thế, đồ thất đức!”
Hồ Mẫu Viễn rất muốn nói cho nàng biết là Đông Hoang Vương gia, nhưng vẫn nhịn xuống.
“Vậy thì cho ta bát vừa đi.” Thiếu nữ vừa nói vừa cúi đầu ghi lại vào sách việc mình uống một bát rượu vừa, nét chữ rồng bay phượng múa có chút đắc ý.
“Lại cho ta một con cá, phải là…” Thiếu nữ còn chưa nói xong thì bị Hồ Mẫu Viễn cắt ngang.
“Khách quan, vô cùng xin lỗi, khách sạn chúng ta không nấu món cá.” Hắn chỉ vào tấm biển treo trên tường.
Thiếu nữ lại khẽ giật mình, nhìn lên bảng thực đơn trên tường, “Không nấu món cá? Ai quy định thế, đồ thất đức!”