Chương 548 Đố kị
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 548 Đố kị
Chương 548 Đố kị
Khi trở lại Dương Châu thành, màn đêm đã lặng lẽ tan đi, nhưng vì sự tồn tại của Côn Bằng, nơi này vẫn chìm trong bóng tối kịt.
Bách tính, Cẩm Y Vệ và đám yêu quái trên đài cao vẫn yên tĩnh ngồi tại chỗ, ngước nhìn bầu trời. Thành chủ và minh chủ đi mãi không về khiến họ thấp thỏm không yên.
Khi đèn lồng trên đường được thắp sáng trở lại, bầu trời cuối cùng cũng có động tĩnh, trong mơ hồ có thể thấy mây đen đang xoay tròn.
Mọi người vừa đứng lên kinh ngạc nhìn thì Côn Bằng liền lùi sang một bên, để lộ ra một khoảng không. Ngay lập tức, ánh sáng bạc từ khoảng không đó trút xuống.
Ánh sáng chói lòa như một cột đèn rọi thẳng xuống quảng trường, khiến mọi người nhất thời không kịp thích ứng, nhao nhao che mắt. Một lát sau, họ mới nhìn rõ phương hướng ánh sáng.
Đám đông ngơ ngẩn, chỉ thấy một cái đầu chim khổng lồ xuất hiện trước mắt, lớn đến mức khó mà hình dung.
Nếu không phải cái đầu chim này ở trên cao, cách xa bọn họ, thì mọi người tuyệt đối không thể nhìn thấy toàn cảnh quái vật này.
Dù cho hiện tại ngẩng đầu nhìn lại, dường như nó vẫn ở ngay trước mắt, đến cả vệt sáng trong con mắt cũng có thể thấy rõ ràng.
Tất cả mọi người ngơ ngác đứng im, không dám phát ra một tiếng động, sợ rằng sẽ chọc giận yêu thú này. Cả tòa Dương Châu thành tĩnh lặng như một Quỷ thành.
Côn Bằng cúi đầu xuống, khiến bách tính không dám thở mạnh, nín thở ngưng thần nhìn nó cung kính lộ ra cái trán.
Đứng ở trên lưng Côn Bằng, Dư Sinh kéo Chiếu cô nương nhảy xuống. Hắc Thủy Thành chủ đã chuẩn bị sẵn sàng ở bên dưới, cưỡi Lôi Long, mang theo gã hán tử kia cũng bay xuống theo.
Phía dưới, bách tính không biết vì sao yêu thú này lại cúi đầu. Một lúc sau, họ mới thấy hai chấm đen nhỏ xuất hiện.
Trong lúc mọi người còn đang nghi hoặc thì Vương lão hổ trên đài đã thấy rõ người tới, kinh hỉ nói: “Là minh chủ, minh chủ đã trở về!”
“Còn có thành chủ nữa.” Cẩm Y Vệ chỉ huy sứ thở phào nhẹ nhõm. Xem ra yêu thú này không đến gây chuyện, bọn họ không cần lo lắng nữa.
Thấy minh chủ và thành chủ trở về, bách tính đứng trên quảng trường hoàn toàn bình tĩnh lại, giống như vừa mới ngoi lên từ dưới nước, thở hổn hển.
Dư Sinh kéo Chiếu cô nương nhẹ nhàng đáp xuống đài cao. Còn Hắc Thủy Thành chủ cưỡi Lôi Long vẫn không ngừng xoay quanh trên không trung.
Lôi Long không có bản lĩnh đáp thẳng từ trên cao xuống như Dư Sinh.
Bốn người của đại gia tộc, Hồ yêu vương và đám yêu quái cùng Cẩm Y Vệ chỉ huy sứ vây quanh họ, ân cần hỏi han.
Hoang sĩ tuy thờ ơ, nhưng vẫn dựng thẳng tai lên, chăm chú lắng nghe.
“Các ngươi không sao chứ?” Dư Thời Vũ là người đầu tiên chạy tới, dò xét Dư Sinh từ trên xuống dưới, thấy hắn không hề hấn gì thì mới yên lòng.
Những người khác cũng phụ họa theo, quan tâm hỏi han Dư Sinh và Chiếu cô nương.
“Yên tâm, không có chuyện gì đâu.” Dư Sinh khoát tay, “Cảm ơn mọi người đã quan tâm.”
Chu Đại Phú ở bên cạnh đột nhiên nói: “Yên tâm cái gì mà yên tâm, ai thèm quan tâm ngươi chứ, cứ như ở Đông Hoang này có ai dám gây khó dễ cho ngươi vậy.”
“Ha ha, thằng nhóc này là con nhà ai mà không biết điều vậy?” Dư Sinh quay sang Hồ yêu vương nói, “Hay là ngươi nhận nó về làm con trai đi.”
Hồ yêu vương “Ha ha” cười một tiếng, có chút xấu hổ.
Trên đầu, Côn Bằng thấy Dư Sinh đã an toàn đáp xuống thì thét dài một tiếng, gây nên gió nổi mây phun, khiến mọi người nhịn không được che tai lại. Sau đó, nó vỗ cánh bay về phía Đông Hải.
Đối với Côn Bằng mà nói, biển cả mới là nơi nó thuộc về, nơi đó có đầy đủ thức ăn. Nếu cứ ở lại đại hoang, sớm muộn gì nó cũng chết đói.
“Thiếu chủ, cái này…” Vương lão đại chỉ lên trời, vẻ mặt kinh ngạc nói: “Đây là vị tiền bối nào vậy?”
Tung hoành ở Dương Châu hơn ngàn năm, đây là lần đầu tiên Vương lão hổ nhìn thấy yêu thú lớn đến như vậy.
“Côn Bằng, tọa kỵ của ta.” Dư Sinh đắc ý nói. Vì có chiếu biển kính, đến lúc đó hắn có thể trực tiếp tìm được Côn Bằng, để nó từ biển trở về.
“Ôi!” Đám người nghe vậy đều ngẩng đầu nhìn theo bóng dáng đã đi xa, thân thể khổng lồ đang nhanh chóng biến mất trên bầu trời.
Côn Bằng vốn không dễ gặp trong biển rộng. Từ khi Bắc Minh chi hải bị đóng băng, chúng càng trở nên hiếm hoi. Những người sống ở đại hoang chỉ được nghe kể về chúng trong truyền thuyết.
Không ngờ hôm nay lại được nhìn thấy Côn Bằng trên bầu trời Dương Châu. Chắc chắn sau này sẽ có rất nhiều người kể chuyện này cho con cháu nghe.
Côn Bằng đến và đi rất nhanh. Khi thân phận của nó vừa được truyền ra trên quảng trường thì nó đã biến mất không thấy đâu, để lại cho Dương Châu một bầu trời đã bừng sáng.
Lôi Long lúc này mới đáp xuống, đủ thấy bầu trời cao đến nhường nào. Khổ nhất là gã hán tử ngồi sau lưng Hắc Thủy Thành chủ, sợ rằng sơ ý một chút sẽ ngã xuống đất mà chết.
Hắn không ngờ vị Đông Hoang Vương Thiếu chủ này lại cứu hắn một lần nữa.
Nói đến, hắn phải cảm ơn câu cửa miệng của hắn. Câu “Ta mẹ nó” thường nói là do hắn học theo. Nếu không phải vô tình thốt ra câu này trên trời, có lẽ hắn đã không sống sót.
Từ trên lưng Lôi Long bước xuống, gã hán tử thở phào nhẹ nhõm. Vừa định quay đầu nói chuyện thì hắn nhìn thấy Hoang sĩ với khuôn mặt đầy nếp nhăn.
“A!” Hắn liền hét lên một tiếng chói tai, thậm chí còn hơn cả tiếng thét dài của Côn Bằng, khiến mọi người phải ghé mắt nhìn.
“Tà, tà vu!” Gã hán tử chỉ vào Hoang sĩ, thở gấp gáp, “Phù phù” một tiếng ngã xuống đài cao, bất tỉnh nhân sự.
Mọi người vừa buông tay khỏi tai thì nhìn nhau, rồi đổ dồn ánh mắt về phía Hoang sĩ, trong mắt mang theo chất vấn và nghi hoặc.
Hoang sĩ cũng bị giật mình. Định thần lại, thấy mọi người đều nhìn mình, nhất thời không biết giải thích thế nào: “Ta… cái này… không phải… cái gì tà vu cả.”
“Không biết, hắn nói ngươi đó, sao ngươi lại tà rồi?” Dư Sinh trừng mắt nhìn Hắc Thủy Thành chủ.
“Đúng đó, có phải ngươi đã làm chuyện gì táng tận lương tâm với hắn nên hắn mới kêu như vậy?” Hắc Thủy Thành chủ hiểu ý, tiến lại gần Hoang sĩ.
Hắn cất cao giọng nói: “Gần đây ở Nam Hoang xuất hiện một đám người chết sống lại. Bọn chúng không biết đau đớn, không thể chết, cắn người khác sẽ biến người sống thành bộ dạng nửa người nửa quỷ.”
“Hiện tại những người chết sống lại này đang lan tràn về phía Đông Hoang.” Hắc Thủy Thành chủ liếc xuống dưới đài, thấy không ít bách tính đã bắt đầu bàn tán.
Hắn quay sang nhìn Hoang sĩ: “Nghe nói những người chết sống lại này là do một đám Vu Chúc làm ra, ngươi có phải cũng là một trong số đó không?”
“Cái gì người chết sống lại?” Hoang sĩ nhìn Hắc Thủy Thành chủ, không hiểu hắn đang nói gì.
Hắc Thủy Thành chủ và Dư Sinh liếc nhau, không tiếp tục dây dưa về đề tài này nữa.
Lúc này trời đã sáng rõ, mọi người đã mệt mỏi sau một đêm dài. Thành chủ liền khoát tay, tuyên bố kết thúc thịnh hội vào buổi sớm mai.
Tại Trấn Quái Tai, mọi người đã rời giường.
Bọn họ không thức đêm, vì biết trên trời chỉ là con cá ướp muối biến thành Côn Bằng, không có gì đáng lo ngại. Tối qua, họ đã nghỉ ngơi từ sớm.
Từ khi Dư Sinh dẫn Bạch Cao Hưng và Tiểu Bạch Hồ vào thành, rất nhiều việc ở khách sạn đều cần Quái Tai và Hồ Mẫu Viễn vất vả.
Cũng may có Phượng Nhi giúp đỡ, sữa đậu nành đã được xay ra. Quái Tai hâm nóng sữa rồi bận rộn làm điểm tâm ở phía sau trù.
Hồ Mẫu Viễn đi ra khoảng đất trống của khách sạn, mở lồng chim ra, để gia cầm ra ngoài kiếm ăn và thông khí. Sau đó, hắn quét dọn phân và nước tiểu bên trong.
Đây là công việc Hồ Mẫu Viễn ghét nhất trong ngày, cũng chán ghét như việc lùa chúng trở về vào ban đêm.
Không phải Hồ Mẫu Viễn lười biếng hay thích sạch sẽ, mà là đám gia súc này quá khó hầu hạ. Gà vịt thì dễ nói, chỉ cần vung một nắm thóc là có thể dụ chúng ra.
Nhưng đám ngỗng lớn lại không hiểu được vẻ soái khí của hắn, chẳng nể mặt hắn chút nào.
Mỗi lần Hồ Mẫu Viễn mở lồng chim, chúng đều hùng hổ xông ra, mổ hắn tới tấp.
Lần này còn tệ hơn. Hồ Mẫu Viễn vừa mở lồng, một con ngỗng lớn đã xông tới, vỗ cánh mổ thẳng vào mặt hắn.
“Đại gia ngươi!” Hồ Mẫu Viễn vội vàng lùi lại, dùng cái chậu trong tay che mặt, “Ngươi nhất định là c·ông, đố kị ta đẹp trai hơn.”