Chương 540 có một không hai tứ hoang
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 540 có một không hai tứ hoang
Chương 540: Có Một Không Hai Tứ Hoang
Chiếu cô nương nhìn Dư Sinh, chẳng phải đây là lý do thoái thác quen thuộc của Vu Viện sao?
“Hoàn toàn chính xác đều là Thiên Đế, nhưng khác với việc Vu Viện lắng nghe Thiên Đế dạy bảo, ta là huynh đệ của Thiên Đế, mượn tay Đông Hoang Vương, tự mình đến cứu vớt chúng sinh khỏi luân hồi khổ ải.” Dư Sinh ngẩng đầu nói.
Chiếu cô nương trợn mắt há mồm, thật không biết Dư Sinh trước kia bị ai hun đúc mà những lời này cứ tuôn ra như vậy.
Không chỉ đạo phương Đông thả Nho, phương Tây Jesus hắn cũng biết một chút.
Kiếp trước hắn từng theo đuổi một cô nàng tin Chúa, về sau mới biết, cô nương kia tốn thời gian chung đụng với hắn chỉ để Dư Sinh tin đạo.
Nếu cần, Dư Sinh cũng có thể kết hợp mọi thứ lại, tham khảo Thiên huynh Jesus đệ đệ kiếp trước.
Chẳng qua việc cưới trăm tám mươi nàng dâu thì không thể tham khảo được, Dư Sinh đối với Tiểu dì kia là trung thành tuyệt đối.
Đương nhiên, làm con trai Thiên Đế cũng không được, Dư Sinh không có thói quen tùy tiện nhận cha, mà lại tùy tiện đội nón xanh cho lão Dư thì sẽ bị đánh chết.
Hắn đứng lên, đi đến trước mặt mấy yêu quái đang ngồi bên cạnh, “Thiên đạo ở khắp mọi nơi, tứ đại Hoang Vương cũng bị nó trói buộc, chư vị có biết?”
Mấy yêu quái kinh ngạc nhìn Dư Sinh, không biết hắn sao đột nhiên lại nói đến chuyện này, nhưng dưới ánh mắt của Dư Sinh, chúng đàng hoàng gật đầu.
“Nếu biết những điều này, vậy Hoang Vương khó có thể chết, chắc hẳn chư vị cũng rõ ràng?” Dư Sinh lại hỏi.
Lần này mấy yêu quái càng kinh ngạc hơn, lão sói xám đang tê liệt ngã trên ghế càng trừng mắt nhìn Dư Sinh, trong lòng tự nhủ chẳng lẽ tiểu tử này không phải con trai Đông Hoang Vương?
“Nhưng Đông Hoang Vương lại chỉ có một đứa con trai như ta.” Dư Sinh chỉ vào mình, “Các ngươi biết vì sao?”
“Cha ngươi cấp bậc quá thấp rồi?” Xác ướp nhỏ ngồi sau lưng Thạch Kinh Thiên, cách đám yêu quái không xa, buột miệng thốt ra.
Trong thiên đạo pháp tắc, tồn tại càng cao thì càng khó sinh sôi hậu duệ, tồn tại càng thấp thì năng lực sinh sôi càng mạnh, bởi vậy chuyện tồn tại cao cấp tìm cấp thấp giao phối sinh sôi là chuyện thường, xác ướp vốn dĩ đã nghĩ vậy.
Nhưng hắn vừa dứt lời, một đạo điện quang từ sau lưng Dư Sinh đánh lên người xác ướp, đồng thời một thanh kiếm trống rỗng hiện ra đâm về phía hắn.
Thạch Kinh Thiên không cản thanh kiếm này, chỉ hơi đổi phương hướng của nó, khiến nó đâm vào chân xác ướp, để hắn nhớ lâu hơn.
Xác ướp đã không cảm thấy đau đớn, bởi vì bị sấm sét đánh trúng thì đã bất tỉnh nhân sự rồi.
Chẳng qua Thạch Kinh Thiên thấy kỳ lạ về quan hệ giữa Dư Thời Vũ và cha Dư Sinh, đừng nói hắn, ngay cả Dư Sinh cũng thấy kỳ lạ.
Đối mặt ánh mắt dò hỏi của hai người, Dư Thời Vũ hờ hững nói: “Tay trượt.”
Không để ý đến việc truy cứu cẩn thận, Dư Sinh tiếp tục nói với đám yêu: “Đừng nghe hắn nói bậy, ta muốn nói là, ta là Thiên Đế chi đệ, nhờ Đông Hoang Vương giáng sinh xuống thế gian, đến dẫn dắt các ngươi thoát ly khổ hải, bay vút lên trời.”
Dư Thời Vũ đang vuốt ve mèo trắng trong ngực thì khựng lại, lập tức trở thành Thiên Đế, nàng thật có chút không quen.
Nhìn vẻ kinh ngạc của đám yêu quái, Dư Sinh cảm thấy rất hài lòng, xem ra chiêu này vẫn rất dễ lừa người, “Các ngươi tin không?”
“Tin, tin.” Hồ Không Về đứng lên nói: “Ta đã bảo Thiếu chủ không tầm thường mà.”
Hươu Trượng khinh bỉ Hồ Không Về, trong lòng tự nhủ con hồ ly tinh này nịnh nọt thật giỏi.
Chẳng qua Dư Sinh rất đắc ý, hắn cho rằng lý do thoái thác này rất thuyết phục.
“Tốt.” Dư Sinh đắc ý trở về chỗ ngồi, “Đừng thấy tên hoang sĩ kia rất biết lấy lòng người, cứ đợi ta đoạt lấy trái ngọt thắng lợi của hắn đi.”
Lúc này đã khuya, nhưng sự nhiệt tình của trăm họ trên quảng trường vẫn không giảm, thậm chí còn tăng lên, người tụ tập càng lúc càng đông, việc buôn bán cũng náo nhiệt hơn.
Các trưởng bối tứ đại gia tộc cũng nhao nhao lên đài cao, chắp tay hành lễ rồi ngồi vào ghế đã chuẩn bị sẵn, hiếu kỳ đánh giá đám yêu quái đối diện.
Hỏa Yêu Nhi giữ lại râu quai nón đâu vào đấy đặt khói lửa dưới đài cao, mà tiếng tiêu phượng vừa đi xa lại dần xuất hiện bên tai.
Trước khi Cẩm Y Vệ dẹp hàng rong, Dư Sinh lại đi mua hai cây kẹo hồ lô, đưa cho Tiểu dì một cây, nhưng bị Chiếu cô nương từ chối.
Trước mặt mọi người, Chiếu cô nương phải giữ uy nghiêm của thành chủ.
Dư Sinh thì khác, ngồi không ra ngồi, đứng không ra đứng, đường dính lên má cũng không biết.
Chu Bách Xuyên ngược lại rất ao ước Dư Sinh, nhìn cây kẹo hồ lô kia, tròn căng, đỏ rực, thật mê người.
Khi Dư Sinh ăn xong kẹo hồ lô, Chiếu cô nương lau đường dính bên má cho hắn thì đội du hành đèn rốt cục trở về.
Khi đội của Vu Viện vừa đến bên cạnh đài cao thành chủ, lúc tên hoang sĩ còn đang giả thần giả quỷ làm khói, pháo hoa bỗng nhiên nở rộ, bắn lên trời, nở ra đầy trời hoa mẫu đơn.
“Oa…” Bách tính chưa từng thấy pháo hoa, ngước mắt nhìn những vệt sáng rực rỡ trên trời, vừa tỏa sáng vừa phát ra những tiếng kinh ngạc.
Không hổ là tiên nhân am hiểu thuốc nổ, khi đầy trời mẫu đơn nở rộ, một tiếng pháo nổ vang lên, hơn mười đạo pháo hoa được bắn lên không trung, tách ra như cành lá ngân hoa.
Chúng cùng hoa mẫu đơn hòa vào nhau, càng thêm rực rỡ, soi sáng cả bầu trời.
Cẩm Y Vệ vây quanh bách tính ở bên ngoài, đội du hành đèn vòng quanh tượng đá thành chủ và pháo hoa, tiến thẳng đến trước đài cao.
Pháo hoa không ngừng nở rộ, vô số Hỏa Thụ Ngân Hoa dựng lên ở giữa quảng trường, khi mọi người còn đang kinh ngạc thán phục thì một luồng hào quang màu vàng từ sau tượng đá thành chủ phóng lên tận trời.
Tia sáng bay rất cao, trong ánh mắt mong chờ của mọi người, “Phanh” một tiếng nổ tung, một con Ngũ Trảo Kim Long phá không mà ra, xoay quanh dưới bầu trời đầy sao, khiến song nguyệt cũng ảm đạm.
Đám người vừa hoàn hồn sau kinh ngạc, thấy Ngũ Trảo Kim Long lao xuống hướng về phía mình, như một vị đế vương quân lâm trên đầu mọi người, còn phát ra một tiếng long ngâm.
Vừa đúng lúc này, Hắc Nữu giơ long phi vũ tiến vào sân, hòa vào cùng Ngũ Trảo Kim Long, khiến lòng người sinh ra sự thần phục.
Dù đã lâu không nói, nhưng bách tính Đông Hoang vẫn luôn nhớ kỹ, không biết ai dẫn đầu, dân chúng vung tay hô to: “Mặt trời mọc Đông Hoang, đẹp nhất Ngô Vương; pháp lực vô biên, có một không hai Tứ Hoang.”
Dư Sinh đang ngồi xem pháo hoa giật mình, nhìn đám người vung tay hô to, không biết có nên làm theo không.
Nhưng bầy yêu rất thức thời, bốn người của đại gia tộc cũng đứng lên hô theo, thỉnh thoảng liếc nhìn Dư Sinh.
Từ đạo điện quang vừa rồi, họ biết Đông Hoang Vương thường ở bên cạnh Dư Sinh, hiện tại nhân cơ hội này biểu hiện để lại ấn tượng tốt cho Đông Hoang Vương, sau này sẽ có nhiều lợi ích.
Người duy nhất tỏ ra khinh thường là Dư Thời Vũ, dưới cái nhìn của nàng, Đông Hoang Vương quá nông cạn và tự luyến, thậm chí có chút tự đại.
Còn đẹp nhất Ngô Vương, nhìn dáng vẻ của Dư Sinh là biết Đông Hoang Vương chẳng đẹp đẽ gì.
Dư Sinh cũng không thích khẩu hiệu này lắm, là kẻ có vợ quên mẹ, Dư Sinh cảm thấy đẹp nhất còn phải bàn lại, còn có một không hai Tứ Hoang thì không ổn.
“Nếu Tam Hoang Vương nghe không vui thì sao, bọn họ không tìm được nàng thì đến tìm ta gây phiền phức thì sao?” Dư Sinh nói.
Hai vị Hoang Vương Tây Nam đều không dễ chọc, còn Bắc Hoang Vương thần bí khó lường thì trong truyền thuyết là kẻ âm hiểm xảo trá.
“Yên tâm đi, bọn họ sẽ không tìm ngươi gây phiền phức.” Chiếu cô nương nói.
“Tam Hoang Vương độ lượng vậy sao?” Dư Sinh hỏi, sau khi dần nhận rõ con người Đông Hoang Vương, Dư Sinh cho rằng ba vị Hoang Vương kia cũng hẹp hòi như nàng.
“Không phải rộng lượng, chỉ là sau khi tìm ngươi gây phiền phức thì phải đối mặt với sự hung hăng càn quấy của mẹ ngươi, không đáng.” Chiếu cô nương nói.
Tiếng hoan hô dần ngừng lại sau khi Kim Long biến mất hồi lâu, pháo hoa óng ánh không ngừng nở rộ, cùng với đội du hành đèn, đẩy bầu không khí thịnh hội lên cao trào.