Chương 527 hồ nô
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 527 hồ nô
Chương 527: Hồ Nô
Không để ý đến lời trêu ghẹo của Chu Đại Phú, Dư Sinh tiến lên một bước, túm lấy mặt hắn xách lên.
“Ái da, đau đau đau, buông tay, mau buông tay ra!” Chu Đại Phú vội vàng gỡ tay Dư Sinh.
Đợi Dư Sinh buông tay, hắn liền lùi lại ba bước, đề phòng nhìn Dư Sinh.
Sở Sinh cũng vô cùng ngạc nhiên, nhìn Dư Sinh từ trên xuống dưới: “Không phải chứ, chưởng quỹ, đi một chuyến Xuân Thủy Đường về mà thay đổi luôn cả sở thích rồi hả?”
Dư Sinh chẳng buồn để ý đến hắn, nhìn ngón tay kỳ quái của mình, lẩm bẩm: “Không gỡ xuống được, là thật… Không đúng, chẳng lẽ cái kia là giả?”
Dư Sinh ngẩng đầu nhìn Chu Đại Phú, phảng phất thấy trên đầu hắn đội một chiếc mũ xanh mơn mởn.
“Nói nhảm, đương nhiên là thật!” Bị Dư Sinh nhìn chằm chằm đến run rẩy, Chu Đại Phú vội vàng trốn sau lưng Sở Sinh, thò đầu ra: “Chắc là Dư chưởng quỹ ngài bộ phận huyết mạch nào đó thức tỉnh rồi?”
“Cái gì thức tỉnh?” Dư Sinh lấy lại tinh thần, không hiểu nhìn Chu Đại Phú.
“Huyết mạch của rồng, ăn thịt người?” Chu Đại Phú cẩn thận khoa tay múa chân sau lưng Sở Sinh, chọc tức Dư Sinh đến mức hắn vung tay lên, một đoàn tuyết cầu nện trúng gáy Chu Đại Phú.
“Ngươi mới ăn thịt người ấy! Ngươi nghe ai nói Đông Hoang Vương ăn thịt người bao giờ?” Dư Sinh khinh bỉ Chu Đại Phú rồi nói rõ ngọn ngành: “Ta vừa thấy một người giống ta như đúc, giả mạo ta đến Xuân Thủy Đường tìm Tiểu Tất?”
“Cũng chưa chắc, vạn nhất từ đầu đến cuối là ngươi giả mạo người ta thì sao?” Dư Sinh trêu chọc Chu Đại Phú.
“Ai, cũng có lý đấy!” Sở Sinh lập tức hùa theo, thề son sắt nói: “Ta đã thấy hôm nay hắn là lạ rồi, rất có thể là giả.”
Sở Sinh đứng cạnh Dư Sinh, khoanh tay trước ngực nhìn Chu Đại Phú: “Nói, ngươi là yêu quái gì, có phải Trư Yêu biến thành không?”
“Cả nhà ngươi đều là Trư Yêu!” Chu Đại Phú không khách khí mắng lại, người Chu gia kỵ nhất chữ “heo”: “Hôm nay ta chỗ nào không thích hợp?”
“Cứ nói chuyện đi Tây Uyển thông lệ khai quang đi, ngày thường ngươi lên Trùng Trùng Lâu, ít nhất nửa canh giờ mới xuống, hôm nay ngươi mất bao lâu?” Sở Sinh hỏi.
Không đợi Chu Đại Phú trả lời, Sở Sinh nói tiếp: “Chưa đến một khắc đồng hồ! Ta với Tiểu Khả còn chưa kịp nóng người đã bị ngươi quấy rầy rồi, ngươi bảo ngươi có lạ không?”
Trong giọng Sở Sinh mang theo oán trách, đoán chừng oán khí bị quấy rầy đến giờ mới tìm được cơ hội phát tiết.
“Thế thì có gì lạ? Chẳng phải ta bảo ngươi Trùng Trùng hôm nay thấy đỏ, không tiếp khách được đấy thôi!” Chu Đại Phú cãi.
“Nói bậy! Cuối năm ngươi lên lầu các của nàng lý do duy nhất là lấy may mắn, đừng nói thấy đỏ, thấy lục ngươi còn chẳng bỏ qua ấy chứ!”
Sở Sinh chỉ thẳng vào Chu Đại Phú: “Nói, ngươi có phải là giả không?”
“Ta là thật!” Chu Đại Phú gạt tay hắn ra.
“Vậy ngươi nói xem, ngươi ngừng vẽ trên giường từ lúc nào, trở thành người đàn ông trên người Trùng Trùng khi nào?” Sở Sinh cao giọng hỏi, khóe mắt mang theo ý cười.
“Cút xéo! Lão tử chẳng qua là cắt ngang chuyện tốt của ngươi với Tiểu Khả thôi, đến mức phải chơi ta thế này à?” Chu Đại Phú bực bội.
Dư Sinh đứng bên cạnh nghe ngon lành, hai tên cháu trai này sinh hoạt cá nhân thật là nát.
Chu Đại Phú thấy vậy, chỉ vào Dư Sinh nói: “Nói đi thì nói lại, chúng ta nói mấy chuyện này trước mặt trẻ con có hợp không?”
Bị coi là tai họa cá chậu, Dư Sinh rất phẫn nộ, nói với Sở Sinh: “Thằng này không trả lời được, chắc chắn là giả, đánh hắn!”
Câu này hợp ý Sở Sinh, hắn cùng Dư Sinh xông lên, đè Chu Đại Phú xuống mà đấm đá túi bụi, đến khi Chu Đại Phú kêu “Ta nói, ta nói!” mới chịu buông tay.
Chu Đại Phú ngồi thẳng dậy, chỉnh lại quần áo, nhìn Sở Sinh cười nói: “Không cần trả lời mấy câu hỏi kia ta cũng chứng minh được ta là ta, ngươi là bảy năm trước mùa đông ở Xuân Thủy Đường…”
Nói được nửa câu, Sở Sinh vội vàng bịt miệng hắn lại: “Đừng nói, đừng nói, ta biết ngươi là thật rồi!”
“Ngươi biết, ta không biết mà! Mau nói đi!” Dư Sinh ở bên cạnh châm ngòi thổi gió.
Chu Đại Phú vùng khỏi tay Sở Sinh, định nói ra chuyện xấu của Sở Sinh, nhưng bị Sở Sinh uy hϊế͙p͙ bằng chuyện đái dầm hồi bé nên đành im bặt.
“Ta nghi hai người các ngươi đều là giả!” Thấy không moi được tin gì hay ho, Dư Sinh cảm thấy chán.
“Chúng ta còn nghi ngươi là giả đấy!” Lúc này Sở Sinh lại đứng chung chiến tuyến với Chu Đại Phú: “Nhanh lên, chứng minh ngươi là chính ngươi đi!”
“Bảo ngươi là cỏ đầu tường, ta còn sợ Thảo Nhi không vui ấy chứ!” Dư Sinh đương nhiên sẽ không kể mấy chuyện xấu hổ hồi bé của mình.
“Giả, đánh hắn!” Chu Đại Phú thừa cơ báo thù, xoa tay hầm hè muốn xông lên.
Dư Sinh lùi lại mấy bước: “Dừng tay! Các ngươi không nghĩ xem, ai dám giả mạo con trai Đông Hoang Vương?”
“Cũng đúng.” Hai người dừng lại.
Chu Đại Phú thở dài: “Có mẹ lợi hại đúng là khác, ai, mà đúng rồi, chúng ta có phải quên mất chính sự rồi không?”
Ba người lúc này mới nhớ ra phải đi tìm tên Chu Đại Phú giả kia, Dư Sinh bèn quay trở lại.
“Vừa rồi các ngươi nói khai quang, lấy may mắn là ý gì?” Trên đường đi, Dư Sinh hiếu kỳ hỏi.
“Thằng nhóc này chẳng phải ốm yếu bệnh tật suốt đấy à?” Sở Sinh chỉ Chu Đại Phú.
Mấy năm trước, Chu Đại Phú trong cơn đau ốm triền miên bỗng giác ngộ, quyết định hưởng thụ cho đáng.
Thế là vào một năm cuối năm, Chu Đại Phú leo lên Tây Uyển, trên người cô nương Trùng Trùng mà hiểu được niềm vui giữa nam nữ.
“Nói cũng lạ, năm đó thân thể thằng nhóc này thế mà dần dần chuyển biến tốt đẹp.” Đến giờ Sở Sinh vẫn thấy đó là một kỳ tích.
Từ đó về sau, cuối năm đến chỗ Trùng Trùng trở thành tiết mục cố định của Chu Đại Phú.
“Tặc tặc,” Dư Sinh lắc đầu ngao ngán, hai người này cuối năm đều không yên tĩnh: “Sau này ta phải cách xa các ngươi ra một chút, kẻo làm bẩn phẩm cách cao quý của ta.”
“Ừm, chưởng quỹ thật là tuệ nhãn biết châu, ta chính là chơi với hắn mới hư đấy.” Sở Sinh tiến lại gần Dư Sinh một bước, phân rõ giới hạn với Chu Đại Phú.
“Ngươi mới là heo ấy!” Chu Đại Phú tức giận nhảy dựng lên đạp Sở Sinh, ở Chu gia kỵ nhất nhắc đến heo.
Đùa giỡn ầm ĩ, bọn họ đi đến tòa nhà lớn cuối ngõ hẻm.
Cánh cửa đóng chặt, mùi hoa mai, son phấn cùng mùi dâm đãng trộn lẫn vào nhau, khiến người rất khó chịu.
Dư Sinh kể lại sự tình cho hai người nghe, Sở Sinh và Chu Đại Phú “Hắc hắc” cười lên: “Thế mới đúng, cái Xuân Thủy Đường này không đơn giản đâu, bên trong toàn là hồ nô.”
“Hồ nô?” Dư Sinh giật mình.
Lúc này Sở Sinh đã gọi cửa.
“Đến đây, đến đây!” Trong cửa vang lên giọng nói lanh lảnh, theo tiếng “kẽo kẹt”, một người đẹp hết thời vừa nãy thò đầu ra.
“Nha, là Sở công tử à, vừa nãy còn lạ sao ngài không đi cùng Chu công tử…” Người đẹp hết thời ngừng bặt, nhìn Sở Sinh sau lưng như gặp quỷ.
“Tam Nương, sao thế, không nhận ra ta rồi à?” Chu Đại Phú chào hỏi.
“Không phải, cái này, vừa nãy, cái kia, ta…” Người đẹp hết thời nói năng lộn xộn, nhất thời không biết nói sao.
Chu Đại Phú nghe xong liền biết Dư Sinh nói không sai, tiến lên một bước chen vào cửa: “Tên tiểu tử vừa giả mạo ta đâu, mau dẫn ta đi gặp hắn!”
Người đẹp hết thời đầu óc rối bời, còn đang ngơ ngác thì thấy tên nhóc vừa chui vào đang dò xét nàng từ trên xuống dưới, thỉnh thoảng nhìn ra sau lưng nàng.
“Không có đuôi nha.” Dư Sinh nhỏ giọng nói thầm với Sở Sinh.
“Ở trong váy kia kìa, thiên chân vạn xác, năm đó ta chính là…” Sở Sinh kịp thời ngừng lại: “Khụ, ngươi biết nhiều quá rồi đấy.”
“Ta biết cái gì nhiều quá?” Dư Sinh nhất thời không kịp phản ứng.
“Không có gì, ta chỉ sợ ngươi thuần khiết quá biết nhiều lại học cái xấu, để thành chủ thu thập ngươi thôi.” Sở Sinh đánh trống lảng, lúc này người đẹp hết thời đã tỉnh ngộ, chạy vào dẫn đường.
“À, thế thì không sao, ta trực tiếp nói với Tiểu dì là các ngươi dẫn ta đến chỗ này, như vậy chẳng phải sẽ không thu thập ta rồi sao?” Dư Sinh nói, đồng thời hiếu kỳ dò xét nơi này.