Chương 522 phá án
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 522 phá án
Chương 522: Phá Án
Thi thể vẫn được bày ở vị trí ban đầu, còn gã điên kia thì bị Cẩm Y Vệ giữ chặt, đề phòng hắn chạy loạn khắp nơi.
Thần kinh của gã rất mẫn cảm, chỉ cần có chút động tĩnh liền phát cuồng, miệng không ngừng gào thét “quỷ nha quỷ”, thân thể thì co rúm lại.
Dư Sinh chỉ liếc qua hiện trường, thấy trên người bọn họ không có vết thương nào thì liền thu hồi ánh mắt.
“Không phải bị người hạ độc đấy chứ?” Dư Sinh hỏi Chu Cửu Phượng.
Chu Cửu Phượng lắc đầu, “Đã kiểm tra kỹ rồi, tất cả đều tự dưng chết, tuyệt đối không phải do độc dược.”
“Vậy xem ra đúng là do ác quỷ gây ra.” Dư Sinh nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng dáng con quỷ nào, ngay cả mấy hồn phách vừa chết cũng không có.
“Cái này có chút khó khăn đây.” Dư Sinh nói.
Nếu hung thủ là quỷ, việc tìm ra hắn ở Dương Châu quả thực khó như lên trời, huống chi Dư Sinh còn không biết hình dạng của chúng ra sao.
Phú Nan bèn đưa ra một ý kiến, “Chúng ta có thể phục sinh một trong số bọn họ, chẳng phải sẽ biết hung thủ là ai rồi sao?”
Dư Sinh liếc xéo hắn một cái, “Ngươi coi gương là rau cải trắng à, muốn phục sinh ai thì phục sinh?”
“Không phải sao?” Phú Nan kinh ngạc hỏi.
Dư Sinh cả ngày đem cái tên râ·m tặc Thảo Nhi kia phục sinh, hắn cũng không thấy có gì khó khăn cả.
“Đương nhiên là có độ khó rồi.” Diệp Tử Cao ở bên cạnh nói, “Nếu gương có thể tùy tiện sử dụng như vậy, chẳng phải ai cũng có thể tìm chưởng quỹ phục sinh sao?”
Cứ như vậy, Dư Sinh vĩnh viễn sẽ không có ngày yên tĩnh, cả ngày bận phục sinh người cũng không xuể, nói gì đến mở khách sạn.
“Lại nói, sinh tử luân hồi, vạn vật hữu pháp, nếu bực này pháp bảo mà dùng bừa bãi, chiêu ngày nào đó đạo trời trừng phạt, cũng sẽ khiến vương thượng thu hồi pháp bảo.” Hắc Nữu cũng nói thêm vào.
Nghe xong, Phú Nan và Dư Sinh đều lộ vẻ bừng tỉnh ngộ.
“Ta chỉ là lựa chọn cái dễ thôi, có điều lý do của hai ngươi nghe hợp lý hơn.” Dư Sinh gật nhẹ đầu, nhất thời hắn thật sự không nghĩ tới những điều đó.
Chu Cửu Phượng chen vào, “Đã không phục sinh bọn họ, vậy làm sao tìm được hung thủ?”
“Chúng ta có thể phục sinh một người, hỏi xong rồi lại…” Hắc Nữu chưa dứt lời, đã tự giác im bặt dưới ánh mắt của mọi người.
Phú Nan không quên phê bình một câu, “Quả nhiên rồng là loài động v·ật hung tàn.”
Câu này chọc giận cả hai người, Dư Sinh và Hắc Nữu mỗi người một cước đạp Phú Nan sang một bên.
“Có thể hỏi hắn một chút.” Bạch Cao Hưng chỉ vào gã điên nói, “Chúng ta giúp hắn khôi phục bình thường chẳng phải sẽ biết mọi chuyện sao?”
Dư Sinh có chút khó xử, bảo hắn phục sinh người thì được, chứ khôi phục người điên trở lại bình thường thì hắn chịu.
“Hay là để hắn chịu chút khổ, chúng ta…” Chu Cửu Phượng làm động tác “răng rắc”.
“Cút, ngươi chẳng lẽ cũng có huyết mạch của rồng, mà hung ác vậy?” Dư Sinh bác bỏ ngay lập tức.
Diệp Tử Cao phụ họa gật đầu, tiện thể khen Dư Sinh dùng từ hay.
Ngay lúc mọi người không có đầu mối, không biết làm sao thì Điền Thập vội vàng chạy tới.
“Khu Tây Thành có một huynh đệ báo cáo, mấy ngày trước ở chỗ bọn họ cũng xảy ra một vụ án tương tự.”
Khác biệt là vụ án kia chỉ có ba người chơi, thất khiếu chảy máu chết một người, Cẩm Y Vệ cho rằng người kia bị mình dọa chết nên không báo cáo vụ án lớn.
“A ha, chân tướng vĩnh viễn chỉ có một.” Dư Sinh sờ cằm, thu hút sự chú ý của mọi người.
Chu Cửu Phượng nhìn hắn, “Ngươi sẽ không cho rằng bọn họ cũng bị dọa chết đấy chứ?”
“Đương nhiên không phải, ngươi cho rằng ta ngốc như ngươi à.” Dư Sinh khinh bỉ liếc Chu Cửu Phượng, khiến nàng tức muốn nổ bụng.
“Con ác quỷ này đã phạm án một lần, chắc chắn là kẻ tái phạm, chúng ta tìm quỷ trong thành hỏi một chút chẳng phải sẽ biết sao?” Dư Sinh nói.
“Ha ha, ý kiến hay đấy.” Chu Cửu Phượng thừa cơ trả thù việc bị khinh bỉ vừa rồi.
“Đã Phượng tỷ, một lão làng phá án như vậy cũng thấy là ý kiến hay, chúng ta mau chóng hành động thôi.” Dư Sinh dẫn đầu đi xuống lầu.
Phú Nan đứng lên phủi mông, “Phải nói, kiểu tra án này chỉ có chưởng quỹ chúng ta mới nghĩ ra.”
Với năng lực của Dư Sinh, việc tìm một con quỷ trên đường phố thật dễ như trở bàn tay.
Bọn họ vừa ra khỏi cửa, Phú Nan liền thấy Dư Sinh bắt hụt một vật gì đó rồi hỏi chuyện.
“Ngươi lén lén l·út l·út làm gì ở đây?” Dư Sinh vẻ mặt hồ nghi nhìn con quỷ kia.
Cổ của hắn dài, lại ỷ vào khả năng ẩn thân, đưa đầu nhìn quanh Túy Nguyệt Lâu.
“Ngươi, ngươi nhìn thấy ta?” Con quỷ cổ dài bị Dư Sinh giữ lại thì kinh ngạc đến mức không kịp rụt lưỡi về.
“Ta đương nhiên thấy ngươi, nói, vụ án bên trong có phải do ngươi làm không?” Dư Sinh cố gắng tỏ ra vẻ uy nghiêm.
“Ngươi đừng oan cho quỷ tốt.” Quỷ cổ dài sợ hãi lùi lại một bước, rất sợ dính líu đến vụ thảm án kia.
“Vậy ngươi có biết ai làm không?” Dư Sinh lại túm lấy hắn.
Một loạt động tác của Dư Sinh khiến người ngoài nhìn vào không thể hiểu nổi.
Đám đông đứng bên ngoài xì xào bàn tán, “Thấy không, thấy không, ta đoán hắn chính là người bị điên kia.”
“Đáng thương quá, còn trẻ mà đã bị dọa thành ra thế này.” Có người tiếc cho Dư Sinh.
“Ta thấy là tự tìm, đã bảo sẽ chiêu ác quỷ đến rồi, còn chơi trò nguy hiểm như vậy.” Một số người cho rằng Dư Sinh gieo gió gặt bão.
“Không biết, không biết, ta chỉ hóng hớt thôi.” Quỷ cổ dài vội vàng lắc đầu.
Để tăng thêm tính thuyết phục, hắn nói tiếp: “Ta chỉ xem náo nhiệt nên mới bị giết.”
“Xem náo nhiệt mà bị giết, ngươi làm thế nào hay vậy?” Dư Sinh kinh ngạc nhìn hắn.
“Năm đó lúc lại bụi tê xâm nhập thành, ta hiếu kỳ xem náo nhiệt.” Quỷ cổ dài chỉ vào cổ, “Sau đó bị nó giẫm chết.”
“Vì sao không đi luân hồi?” Dư Sinh truy hỏi kỹ càng sự việc, không bỏ qua bất kỳ chi tiết đáng ngờ nào.
“Bởi vì đi luân hồi thì không xem được náo nhiệt nữa.” Quỷ cổ dài nói một cách đương nhiên.
Dư Sinh không cãi lại được lý do này, đành buông hắn ra, chuẩn bị tìm con quỷ khác để hỏi.
Hắn vừa bước xuống bậc thang, đám đông vây xem liền lùi lại một bước, rất sợ bị lây cái xui xẻo từ người bị dọa sợ này.
Dư Sinh không hiểu ra sao, đến khi thấy con quỷ cổ dài lẽo đẽo theo sau thì giật mình, “Ngươi theo ta làm gì?”
Quỷ cổ dài ngượng ngùng cười, “Thì không phải có náo nhiệt để xem sao, ta đi theo ngươi xem một chút.”
Trong ánh mắt của đám đông, Dư Sinh dẫn mọi người đến tiệm sách gần đó, hy vọng có thể hỏi được điều gì từ phụ nhân quỷ.
Con quỷ cổ dài thấy Dư Sinh không đuổi mình thì hấp tấp chạy theo, “Huynh đệ, nói thật, ngươi làm thế nào mà thấy được ta vậy?”
“Có phải là quỷ lực của ta ngưng tụ thành thực thể, nhất thời bại lộ trước mặt ngươi rồi không?”
“Thảo nào vừa rồi đám người kia bị dọa đến lùi về sau.” Quỷ cổ dài giật mình, “Ta biết ngay xem náo nhiệt cũng có thể tu luyện mà.”
Dư Sinh bất đắc dĩ dừng bước, “Ngươi có thể yên tĩnh một lát được không?”
Quỷ cổ dài dừng lại, lúng túng nói: “Ngượng ngùng, nhịn không được, thật vất vả mới gặp được người chịu nói chuyện với ta.”
Đi thêm vài bước, Dư Sinh lại gặp một con quỷ, vừa định tiến lên thì bị quỷ cổ dài ngăn lại,
“Không cần hỏi hắn, hắn chắc chắn không biết đâu.”
Dư Sinh vừa định hỏi vì sao, thì thấy con quỷ kia leo lên chỗ lầu cao bên cạnh quán rượu, thả người nhảy xuống, “ba tức” một tiếng ngã trước mặt Dư Sinh.
“Cái này…” Dư Sinh chỉ tay, thấy con quỷ kia đứng lên, lạnh lùng liếc Dư Sinh một cái, lẩm bẩm “Sao lại không chết” rồi lại lên lầu.
“Hắn bận nhảy lầu lắm, chắc chắn không biết đâu.” Quỷ cổ dài nói.
“Vì sao hắn lại nhảy?” Dư Sinh không hiểu.
“Trước kia hắn là võ sư, không chịu chấp nhận sự thật mình bị ngã chết.” Quỷ cổ dài lắc đầu.
“Sau này muốn nhảy lầu thì có thể tìm hắn, hắn có cả trăm cách ngã chết mà vẫn đẹp.”