Chương 517 tiệc tối
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 517 tiệc tối
Chương 517: Tiệc tối
Nói chuyện được một lúc, Trang Tử Sinh và Chu Cửu Phượng đã cãi nhau ỏm tỏi, thậm chí suýt chút nữa động tay động chân.
Đương nhiên, Chu Cửu Phượng là người động tay, còn Trang Tử Sinh chỉ lo né tránh.
Thấy dân chúng vây xem náo nhiệt, chẳng ai để ý đến việc mua bán của mình, Dư Sinh sốt ruột, liền lên tiếng: “Được rồi, thôi đi, nghe ta nói.”
“Họ Trang kia, dám tranh đèn lồng với ta, hôm nay ta không đánh gãy chân ngươi thì ta đổi họ theo ngươi!” Chu Cửu Phượng xắn tay áo lên, chẳng thèm để ý đến Dư Sinh đang khuyên can bên cạnh.
Trang Tử Sinh cười hề hề, vừa né tránh vừa nói: “Vậy thì tốt quá, nếu ngươi đánh không gãy chân ta, hôm nay ta liền cưới ngươi về Trang gia.”
“Cưới cái gì mà cưới, còn nháo nữa ta cho các ngươi đi canh cửa thành!” Khuyên bảo không được, Dư Sinh quát lớn một tiếng.
Chu Cửu Phượng đang giơ tay định đánh Trang Tử Sinh liền lập tức thu tay về, quay đầu lại, vẻ mặt ôn hòa nói: “Vâng, chúng ta nghe theo Dư minh chủ, ngài nói sao thì là vậy.”
Dư Sinh nhìn quanh, thấy dân chúng vây quanh khá đông, bèn nói: “Thế này đi, mỗi người chỉ được mua hai cái.”
Chu Cửu Phượng vừa quay người định đi kéo người, nhưng nhớ lại chuyện cũ nên Dư Sinh vội vàng nói thêm: “Không được bán lại suất mua.”
Chu Cửu Phượng hậm hực dừng tay: “May mà ngài là con trai vương thượng đấy.”
Dân chúng xung quanh ngược lại rất cảm tạ Dư Sinh, dù sao đèn lồng cũng không đắt, nếu thật sự bị người ta mua hết thì bọn họ chẳng còn cơ hội nào.
Thế là chẳng cần Diệp Tử Cao phải mời chào, mọi người chen nhau tranh mua đèn lồng, trong ba vòng ngoài ba vòng chật ních người, khiến những người đi đường bên ngoài tò mò chen vào xem.
Người phía sau thấy đông người tụ tập như vậy cũng chen vào, đồng thời không quên hỏi người phía trước: “Huynh đệ, ở đây đang tranh nhau cái gì vậy?”
“Không biết, cứ tranh là được, đồ vật chắc chắn không tệ.” Người phía trước vừa nói chuyện, vô tình môi chạm phải người bên cạnh.
Không khí có một thoáng im lặng, sau đó bị đám người chen lấn phía sau đẩy đi.
“Đừng đẩy, đừng đẩy, ai cũng có phần!” Diệp Tử Cao và Bạch Cao Hưng luống cuống tay chân lấy đèn lồng cho khách, còn việc thu tiền thì Dư Sinh không tốn chút sức nào.
Mười văn tiền đến tay, hắn còn chẳng cần đếm, chỉ cần ước lượng một chút là biết đủ hay thiếu.
“Cho hai cái đèn chuột!” Một vị khách vừa dứt lời, Dư Sinh đang ôm tiền vào lòng, ngẩng đầu lên thì mừng rỡ: “Ồ, đạo sĩ đến kìa.”
Đạo sĩ đưa tiền cho Dư Sinh: “Ta nói Dư chưởng quỹ này, chúng ta đều là người quen cả, đèn lồng có bớt cho chút nào không?”
“Không được, không được, buôn bán nhỏ thôi, với lại đây cũng đâu phải việc buôn bán của ta.” Dư Sinh lắc đầu nguầy nguậy.
Đạo sĩ tỏ vẻ đã biết trước, đưa cho Dư Sinh đúng mười văn tiền.
“Vậy ta nhờ ngươi chuyện khác được không, ta đến Trích Tinh Lâu ở có được bớt cho chút nào không?”
Cái này thì có thể cân nhắc, nhưng Dư Sinh đưa ra thêm một điều kiện, đó là mỗi ngày đạo sĩ phải biểu diễn trò hề chuột một trận ở Trích Tinh Lâu.
Đợi đạo sĩ ôm hai cái đèn chuột đi mất, Dư Sinh nhìn lại thì thấy đèn trên xe đã bị tranh nhau hết sạch, Tuần Cửu Chương và Trang Tử Sinh cũng không biết bị chen đi đâu mất rồi.
Một đoàn người thu dọn quán, Dư Sinh tiện tay bẻ mấy cây măng mùa đông, vội vàng dắt con lừa nhỏ về Trích Tinh Lâu.
Trên đường đi, hắn còn mua không ít đồ tết, có hoa quả khô, trái cây, đồng thời còn mua năm con gà mái không lớn không nhỏ.
“Chưởng quỹ, ngươi định làm món gà hả?” Diệp Tử Cao đang dắt lừa thấy Dư Sinh mang nhiều gà mái lên xe như vậy thì kinh ngạc hỏi.
Dư Sinh đá Diệp Tử Cao một cái: “Cút, rõ ràng là bình thường, đến miệng ngươi sao lại biến vị thế hả?”
Diệp Tử Cao không phục: “Kẻ hèn nghe cái gì cũng ra hèn.”
“Kẻ hèn nói cái gì cũng ra hèn.” Dư Sinh vặn lại hắn một câu.
“Hai người các ngươi đều hèn mọn cả.” Bạch Cao Hưng bồi thêm một câu.
Gần đến cuối năm, khách ở Trích Tinh Lâu vắng đi nhiều, nhưng không giấu được không khí náo nhiệt của ngày lễ.
Tiểu nhị dưới sự dẫn dắt của quản sự thì người vẩy nước quét nhà, người treo đèn lồng, còn có quản gia thì thu mua nguyên liệu nấu ăn tươi mới.
Trích Tinh Lâu trả giá cao khi thu mua đồ ăn, nên rất nhiều người dân đều muốn bán đồ ăn cho Trích Tinh Lâu.
Chẳng qua, Trích Tinh Lâu kiểm soát rất nghiêm ngặt, chỉ có nguyên liệu tươi ngon và chất lượng tốt nhất mới lọt vào mắt xanh của Trích Tinh Lâu.
Đây là quy tắc do Lưu chưởng quỹ để lại, Dư Sinh tiếp quản sau cũng chưa từng thay đổi.
“Cố lão đại, từ khi chia tay đến giờ vẫn ổn chứ?” Dư Sinh vừa định bước vào Trích Tinh Lâu thì nghe thấy bên quán trà có giọng nói quen thuộc đang hàn huyên.
“Nhờ phúc của Vương lão đại, không có việc gì lớn cả.” Cố lão đại cười nói, giọng nói vẫn nặng nề như vậy.
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt, ta lại chúc ngươi thời gian tới mọi chuyện không thuận, thân thể có bệnh tật.”
“Cảm ơn, cảm ơn.” Bị nguyền rủa, Vương lão đại vội vàng chắp tay: “Nhưng ta đến không phải vì chuyện này.”
“Vậy là vì sao?”
“Vì sòng bạc của ta, ha ha, Vương lão đại, ngươi xem có thể nguyền rủa cho sòng bạc mới mở của ta một chút được không?” Cố lão đại nói.
“Cái này…” Cố lão đại trầm ngâm: “Tiền của người chuyện lớn, nguyền rủa sòng bạc rất hao tổn tiên lực.”
“Yên tâm, ta sẽ không để ngươi chịu thiệt.” Cố lão đại vội vàng nói.
“Ha ha, vậy thì tốt, vậy thì tốt, đến đây, ta nguyền rủa cho ngươi một…”
Vương lão đại mới nói được một nửa thì Dư Sinh bước tới: “Đúng, nguyền rủa cho thật tốt vào, hôm nào ta cũng đến thử vận may một chút.”
Vừa thấy là Dư Sinh, hai người vội vàng đứng lên: “Ồ, minh chủ đến.” Vương lão đại lúng túng cười.
Cố lão đại thì thần sắc có chút phức tạp: “Dư chưởng quỹ, ngươi thật đúng là thâm tàng bất lộ, ở khách sạn ta lại không nhận ra thân phận của ngươi.”
“Đừng nói ngươi, chính ta còn không nhận ra nữa là.” Dư Sinh đắc ý trên mặt, nhưng miệng lại khiêm tốn nói.
“Đúng là các ngươi cũng quá thất đức.” Dư Sinh nhớ lại cuộc trò chuyện của bọn họ: “Thế mà lại định nguyền rủa sòng bạc.”
“Đây chẳng phải là vì kiếm miếng cơm ăn thôi sao.” Vương lão đại ấm ức nói.
Tuy là tiên nhân, nhưng ở Dương Châu, hắn chỉ có mỗi cái bản lĩnh sống yên phận này.
“Thế này đi, ngươi đến Cẩm Y Vệ trước đi, đợi khách sạn xây dựng xong thì lại về khách sạn, sau này làm một vị chuyên trách phụ trợ.” Dư Sinh nhớ lại những trò chơi mình đã chơi.
“Phụ trợ?”
“Đúng, chính là khi Võ sư, Bắt Yêu Thiên Sư, Cẩm Y Vệ ra ngoài làm nhiệm vụ, thì ngươi sẽ nguyền rủa giúp họ, để bảo đảm bình an.” Dư Sinh nói.
“Ha ha, chủ ý này không tệ.” Cố lão đại gật đầu.
“Nhưng ta là tiên nhân mà…”
“Thôi đi, nhìn bộ quần áo của ngươi kìa, vẫn là ta cho ngươi đấy, đừng làm mất mặt tiên nhân.” Dư Sinh không khách khí nói.
Vương lão đại cúi đầu nhìn bộ quần áo đã sờn rách của mình, bất đắc dĩ đáp ứng.
Mọi người đang ở hậu viện Trích Tinh Lâu làm đèn lồng, Dư Sinh đưa tiền cho đại gia thì thấy trong tay ông dần hiện ra một con Tiểu Bạch Hồ.
Hai cái đèn lồng Mèo Đen Cảnh Sát Trưởng đã làm xong, hai con mèo đang đánh nhau chạy ngang qua nhìn thoáng qua, rồi lại tiếp tục đánh nhau.
Có lẽ biết Trích Tinh Lâu là của Dư Sinh, hai con mèo chẳng hề câu nệ, chạy nhảy lung tung, không được một giây yên bình.
Cẩu Tử thì an phận hơn nhiều, đang khắp nơi đi tiểu để lại dấu vết mình đã đến.
Các loại đèn lồng khác thì dễ làm, hai cái đèn cự nhân cũng đã làm xong từ sớm, đến chạng vạng tối thì đặt ở cổng Trích Tinh Lâu, thu hút rất nhiều ánh mắt.
Chỉ có đèn lồng Cẩu Tử, vì nó không lớn nên mọi người phải vắt óc suy nghĩ mới làm xong.
Nhưng Cẩu Tử lại rất thích.
Đèn lồng Long Đăng là tốn công phu nhất, Hắc Nữu còn dễ nói, Dư Sinh muốn một chiếc Long Đăng uy vũ, nên tốn của mọi người cả một ngày trời.
Đến đêm giao thừa thì Long Đăng mới hoàn thành, thắp sáng lên thì vô cùng kinh diễm, khiến Dư Sinh vô cùng hài lòng, nhất quyết giữ mấy ông lão lại ăn cơm.
Lúc này, Trích Tinh Lâu đã náo nhiệt hẳn lên.
Phủ thành chủ mang tiệc tối thường niên đến Trích Tinh Lâu, tứ đại gia tộc, Bắt Yêu Ti và những người có mặt mũi đều đến đầy đủ.