Chương 511 khách không mời mà đến
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 511 khách không mời mà đến
Chương 511: Khách không mời mà đến
Trong lúc Dư Sinh còn đang lo lắng cho Tịnh Đế Liên, thì Tịnh Đế Liên trong hồ nước vẫn vô tư nở rộ.
Tuyết rơi đầy sân, nhưng không hề mang theo một tia lạnh lẽo, ngược lại khiến Tịnh Đế Liên càng thêm tràn đầy sức sống.
Một cơn gió thổi qua, Tịnh Đế Liên lay động theo lá sen, tạo nên những vòng gợn sóng trên mặt nước, khiến người ta trong khoảnh khắc cảm nhận được không khí mùa hè.
Đối với đám cự nhân đang bị cái lạnh của Bắc Phong và tuyết lớn phong tỏa thân thể mà nói, cảnh tượng trước mắt là một niềm hạnh phúc lớn lao.
Bởi vậy, khi nhìn thấy căn phòng nhỏ, đám cự nhân lập tức có cảm giác như về đến nhà.
Thân hình cao lớn giúp bọn chúng nhìn xa hơn, thấy rõ trong tiểu viện có giếng nước được sắp xếp đâu ra đấy, không một cọng cỏ dại, trong vạc còn có cá bơi lội, liền đoán chắc nơi này có người ở.
Chưa đợi cự nhân dẫn đầu lên tiếng, mấy tên thủ hạ đã như ong vỡ tổ xông về phía tiểu viện, la hét: “Cướp tiền, giành đồ ăn!”
“Nhỏ tiếng thôi! Chúng ta phải lặng lẽ mà cướp!” Cự nhân dẫn đầu căn dặn một câu, rồi cũng không kìm lòng được mà đi theo sau.
Từ khi thiếu đống lửa và đồ nướng, cuộc sống của đám cự nhân khó khăn hơn bọn chúng tưởng tượng rất nhiều.
Những người khổng lồ này chỉ giỏi chém giết, đánh nhau, chứ việc chăm sóc ăn ở cho đám người thì quả thực là quá sức, khiến cái bụng của bọn chúng không ít lần gặp nạn.
Sau khi bị gió thổi xuống Cốc Gió, bọn chúng gần như phải sống trong cảnh nửa đói nửa no, bụng dạ khó chịu, luôn phải trải qua những ngày tiêu chảy liên miên.
Đến nỗi dọc đường đi đâu cũng có “ký hiệu” của bọn chúng.
So với lúc đến phải đi đường vòng xa xôi, cự nhân dẫn đầu cảm thấy lúc trở về có lẽ không cần lo lắng lạc đường nữa, cứ theo “ký hiệu” mà đi là được.
“Bốp!” Cự nhân dẫn đầu tự vả vào mặt mình một cái, lẩm bẩm: “Từ khi cái tên lão cữu ngốc nghếch kia rời đi, trí thông minh của ta sao lại ngày càng giống hắn thế này?”
Thế thì chẳng phải là vẫn phải đi đường vòng hay sao?
Trong lúc cự nhân dẫn đầu còn đang bận tự vả, những cự nhân khác đã vượt lên trước, tiến vào sân viện, nhấc chân bước qua hàng rào trúc tiến vào.
Ngay khoảnh khắc đó, một tia sáng trắng lóe lên, khiến cự nhân dẫn đầu khẽ nheo mắt, mơ hồ trông thấy mấy bóng đen đang lao về phía mình.
Bản năng chiến đấu khiến cự nhân dẫn đầu vô thức lùi lại mấy bước, tiếp theo đó là những tiếng “Răng rắc”, “Phanh phanh” vang lên, kéo theo một trận bụi đất và bông tuyết bay mù mịt trước mặt hắn.
Chưa kịp mở mắt nhìn rõ chuyện gì, một luồng gió mạnh đã ập vào mặt, sau đó đầu cự nhân đau nhói, hắn chẳng còn nhìn thấy gì nữa, chỉ còn lại những đốm lửa đầy trời.
“Thay ta gửi lời hỏi thăm tới mỗ mỗ của ngươi.” Cự nhân dẫn đầu kịp thốt ra một câu rồi ngất lịm đi.
Không biết qua bao lâu, cự nhân dẫn đầu loáng thoáng nghe thấy có người đang nói: “Hay là lấy nước tuyết dội cho hắn tỉnh?”
“Không được, không được! Hắn ngã vào đống tuyết thế này chắc sắp đông cứng rồi, dùng nước tuyết thì có khi lại ch.ết cóng mất.” Một cự nhân lắc đầu.
“Hay là tìm người nằm lên người hắn ủ ấm?” Một cự nhân khác đề nghị: “Nóng nở ra, lạnh co lại, v·ật cực tất phản, tuyệt đối có hiệu quả.”
“Sao các ngươi cứ nhìn ta làm gì? Ta chỉ nằm lên bụng phụ nữ thôi.” Một cự nhân hốt hoảng nói.
“Nói nhảm! Ngươi làm Lão đại ngã choáng, không phải ngươi thì ai?” Đám cự nhân đồng thanh nói.
“Thì có trách ta đâu! Ai bảo ta thấp nhất, nhẹ nhất, đẹp trai nhất, nhất b.ựa…” Cự nhân này còn chưa dứt lời thì đã nghe thấy một tràng âm thanh đấm đá.
“Thôi thôi thôi! Biết là các ngươi ghen tị ta thấp bé rồi! Vậy ta dùng nước tiểu tưới cho hắn tỉnh thì sao? Cũng có tác dụng tương tự mà.” Cự nhân này vẫn thích đề nghị, thậm chí còn muốn hành động ngay.
“Ngươi không sợ Lão đại tỉnh lại đ·ánh ngươi à?” Một cự nhân nói, một cự nhân khác cũng liếc xéo hắn: “Đánh là còn nhẹ, cẩn thận bị tịch thu c·ông cụ gây án đấy.”
Cự nhân kia hậm hực thu lại “c·ông cụ”, lẩm bẩm: “Nếu lão cữu ngốc nghếch của Lão đại ở đây thì tốt, để hắn làm việc này.”
“Ai biết thằng nhóc đó bị yêu quái mang đi đâu rồi, con yêu quái kia cũng thật tà m·ôn, lại có thể nuốt được cả hai đầu cự nhân.” Một cự nhân nói.
“Chắc là đã biến thành xương vụn trong bụng yêu quái rồi ấy chứ?”
“Cũng có thể lắm.”
“Xong rồi, xong rồi! Vậy nhiệm vụ của chúng ta có ch·út khó khăn rồi.”
“Lời này là sao? Lúc chúng ta ra ngoài có trông cậy vào cái tên ngốc nghếch kia đâu, một tên nhát gan thì làm được gì?”
“Ngươi quên rồi à? Chúng ta phải ngụy trang thành đám ngốc nghếch Đại Tần, không có lão cữu của Lão đại ở đây, ta quên mất cách giả ngốc rồi.”
“Cũng đúng.” Các cự nhân đồng loạt thở dài: “Nhiệm vụ thất bại, trở về coi như không lấy được Lan Hương.” Một cự nhân nói thêm.
“Ngươi muốn cưới Lan Hương à? Hắc, cô nương kia không tệ, chỉ là dáng dấp hơi cao, không xứng với ta.” Cự nhân tự luyến vừa nãy nói.
“Vậy ngươi định cưới ai?” Đám người gật đầu đồng ý rồi hỏi.
“Con gái tộc trưởng.” Cự nhân tự luyến đáp.
“Cầm thú à! Con gái tộc trưởng mới 300 tuổi, phải gọi ngươi là chú đấy!” Các cự nhân đồng loạt khiển trách cự nhân tự luyến.
“Các ngươi không hiểu rồi! Ngăn cản t·ình yêu xưa nay không phải là tuổi tác, mà là chiều cao! Quan trọng hơn là các ngươi biết cái gì không?”
“Cái gì?”
“Cô nương này không chỉ là một mỹ nhân phôi tử, mà xương cốt còn chưa phát triển hết đâu! Bây giờ mình kìm hãm cô ta lại, không cho cô ta cao lớn, sau này sẽ hoàn mỹ thôi.” Cự nhân tự luyến nói.
“Còn có cách này nữa à?” Các cự nhân “Chậc chậc” lắc đầu, nhất trí quyết định gán cho hắn cái danh “Cầm thú”.
“Khụ khụ! Cái đó… chúng ta có nên nghĩ cách hoàn thành nhiệm vụ trước không?” Thấy mọi người khinh bỉ mình, cự nhân cầm thú vội vàng đánh trống lảng.
“Đúng rồi!” Các cự nhân bừng tỉnh, ảo não vỗ nhẹ trán, sau đó mỗi người đá cự nhân cầm thú một cái.
“Vậy các ngươi có phải nên đỡ Lão đại dậy không?” Một cự nhân yếu ớt nói.
“Đúng rồi!” Các cự nhân càng thêm cảm thấy mộng đẹp cách mình quá xa, bọn chúng giơ chân lên, mới phát hiện người vừa nói chính là Lão đại đang nằm dưới chân.
“A ha! Lão đại, ngươi tỉnh rồi!” Các cự nhân vui mừng đỡ cự nhân dẫn đầu dậy.
Cự nhân dẫn đầu từ từ hồi phục tri giác, liền cho mỗi tên một cước: “Để các ngươi cưới vợ! Để các ngươi nói năng bậy bạ!”
“Đỡ lão tử dậy là xong chứ gì, còn đòi tưới nước tiểu cho ta, tưới ta!” Cự nhân dẫn đầu hung hăng đấm cho cự nhân cầm thú một đấm, khiến hai mắt hắn lệch hẳn sang hai bên.
“Lão đại bớt giận, bớt giận!” Một cự nhân vội vàng tiến lên h·ộ giá: “Lão đại, ngươi nói bây giờ chúng ta nên làm gì?”
Cự nhân dẫn đầu nhìn ngôi viện trước mặt, nói: “Nhìn cái hồ nước và kết giới kia, viện này chắc chắn có kỳ quặc.”
“Có lẽ có cả pháp bảo cũng không chừng! Căn cứ nguyên tắc tặc không đi không, chúng ta phải vào xem một phen.” Cự nhân dẫn đầu nói.
Bọn chúng cao lớn như vậy, xuyên thấu qua hàng rào viện tử mà động tĩnh lớn như thế mà không có ai ra xem, càng khiến bọn chúng thêm dũng khí xông vào.
“Vậy chúng ta làm sao vào được?” Một cự nhân hỏi, dù sao cái kết giới kia vẫn rất lợi hại, không thấy đã làm Lão đại ngã choáng rồi sao.
“Thử xem nước tiểu đồng tử.” Cự nhân dẫn đầu nhìn cự nhân cầm thú.
“Các ngươi nhìn ta làm gì? Không nghe thấy ta vừa nói Lan Hương không tệ à?” Cự nhân tự luyến lùi lại một bước, giọng nói cao hơn một tông.
“Đúng, ngươi nói không sai, Lan Hương không tệ thật, cho nên quần áo ngươi còn chưa cởi hết thì cô ta đã bắt ngươi tước vũ khí đầu hàng rồi.” Đám người nhất trí gật đầu.
“Ách, các ngươi đều biết rồi à?” Cự nhân tự luyến lại lùi thêm một bước.
“Đúng thế, chúng ta đều thử qua rồi, nên rất đồng cảm.” Các cự nhân gật đầu, cự nhân dẫn đầu cũng ở trong số đó.
“Không đúng rồi!” Cự nhân tự luyến nhìn một cự nhân trong đám: “Ngươi vừa còn nói muốn cưới Lan Hương.”
“Đúng vậy, không tệ mà, khiến ta cảm thấy hạnh phúc, nên ta muốn cưới cô ấy.” Cự nhân kia thản nhiên nói: “Cô ấy cũng thích ta, nói ta là người duy nhất khiến cô ấy hạnh phúc…”
“Khụ khụ!” Cự nhân dẫn đầu vội vàng đ·ánh gãy hắn: “Mấy chi tiết này không cần nói nhiều.”
“Đúng, đúng.” Các cự nhân khác nhất trí gật đầu.