Chương 508 tàng long ngọa hổ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 508 tàng long ngọa hổ
Chương 508: Tàng Long Ngọa Hổ
Trong lúc Dư Sinh bận rộn chào hỏi khách khứa bên ngoài, Thạch Đại Gia ngồi nghỉ ngơi tại chiếc bàn dài.
Ông ta rót một chén trà, nhìn Dư Thời Vũ rồi híp mắt nói: “Đây là Long cô nương, à không, là thân thích của Đông Hoang Vương chứ? Trông giống mẹ của Dư Sinh quá.”
“Ách…” Dư Thời Vũ ngơ ngác, không hiểu chuyện giống mẹ Dư Sinh là thế nào.
Thạch Đại Gia không nhận ra vẻ khác lạ, vẫn nhiệt tình hỏi: “Tên gì, đã có nơi có chốn chưa?”
Nể tình ông ta từng là hàng xóm của lão Dư, Dư Thời Vũ nhẫn nại đáp: “Dư Thời Vũ.”
“Cái tên này hay đấy, cái tên này…” Thạch Đại Gia khẽ giật mình, “Sao cái tên này nghe quen tai thế nhỉ?”
“Long Thi Vũ, Dư Thời Vũ,” Thạch Đại Gia lẩm bẩm hồi lâu rồi cười nói: “Các ngươi đúng là thân thích, tên giống nhau ghê.”
Dư Thời Vũ còn chưa kịp cười trừ cho qua chuyện thì Thạch Đại Gia lại kinh ngạc nói: “Không đúng, sao ngươi lại họ Dư?”
Ông ta có chút không làm rõ được Dư Thời Vũ rốt cuộc là thân thích của ai.
Dư Thời Vũ cũng thầm nghĩ, nàng giống Dư Sinh, giống lão Dư thì còn hợp tình hợp lý, chứ giống Đông Hoang Vương là ý gì? Còn cả cái tên này nữa.
Ngoài khách sạn, nghe Dư Sinh nhắc đến giao nhân, chủ nô lập tức hớn hở, “À, chưởng quỹ thật biết hàng, đây chính là giao nhân.”
Hắn xuống ngựa, tiến đến bên cạnh giao nhân nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, “Đây là ta bỏ ra 5000 xâu tiền mua lại từ tay một tên buôn nô lệ băng giá khác đấy, chỉ có thể gặp chứ khó mà cầu.”
Hắn cười tủm tỉm đắc ý nói: “Hôm nay cứ việc rượu ngon thức ăn ngon mà hầu hạ, không giấu gì chưởng quỹ, ta dựa vào nàng để kiếm tiền đấy.”
Giao nhân hất tay hắn ra, sắc mặt chủ nô hơi cứng đờ, nhưng rất nhanh đã che giấu đi, “Tiểu nha đầu này tính khí quái đản, phải dạy dỗ cho tốt mới được.”
Dư Sinh phất tay bảo Bạch Cao Hưng vào tìm tỷ muội giao nhân, ngoài mặt thì cười nói: “Thảo nào ra tay hào phóng như vậy, hóa ra trong tay có hàng tốt thế này.”
“Có điều…” Dư Sinh hơi dừng lại, thương hại nhìn chủ nô, “Ngươi có biết buôn bán giao nhân sẽ chọc giận Đông Hoang Vương không?”
Chủ nô rụt cổ lại, “Giao nhân này đâu phải chúng ta bắt từ biển lên, vương thượng người ta sẽ không trách đâu…”
“Hả?” Hắn nhìn quanh một lượt rồi tự an ủi: “Cùng lắm thì ta kiếm được tiền rồi dâng cho ngài ấy trước.”
“Vậy thì chưa biết chừng à nha.” Dư Sinh cười bí hiểm, quay người tránh ra cửa, “Mời, mời vào trong rồi chúng ta từ từ nói chuyện.”
Chủ nô chần chừ một chút, quay đầu nhìn giao nhân kia rồi vẫy tay bảo thủ hạ áp giải đám nô lệ đi vào.
Lúc này, đám giao nhân các nàng vừa nhận được tin tức của Bạch Cao Hưng thì đã nghe tiếng mà động, từng người từ trên cửa Mộc Thê “phù phù, phù phù” nhảy xuống.
Chủ nô vừa bước chân vào khách sạn đã ngây người, thấy giao nhân nhảy xuống như trút bánh chẻo, hắn quay đầu nhìn giao nhân của mình, ɭϊếʍ ɭϊếʍ đôi môi khô khốc.
“Cái kia… chưởng quỹ, hóa ra ngài mới là tiền bối, thất kính, thất kính.” Hắn thèm thuồng nhìn đám giao nhân, “Ai, nghĩ không ra một cái khách sạn làng quê mà cũng tàng long ngọa hổ.”
“Tàng long ta biết, còn ngọa hổ ở đâu?” Diệp Tử Cao vừa quét dọn đống bừa bộn trên Mộc Thê vừa hỏi.
“Cọp cái thôi, khách sạn của chúng ta…” Phú Nan đang cúi đầu quét dọn vội vàng im miệng, nhưng đã muộn, mấy ánh mắt đã đổ dồn về phía hắn.
“Ha ha, chắc chắn không phải ta, ta là rồng.” Hắc Nữu còn đang cười trên nỗi đau của người khác thì bị Thảo Nhi đá cho một phát xuống gầm ghế.
Dù ngã nhào xuống đất, Hắc Nữu cũng cuộn tròn lại như một quả bóng, không hề bỏ lỡ chút hơi ấm nào, rồi lại nhảy lên ghế.
“Nể ngươi vóc dáng thấp bé, bản long không chấp nhặt với ngươi.” Nàng nói với Thảo Nhi, khiến Thảo Nhi lại đá nàng một cái, nhưng lần này không trúng.
Bên kia, đám nô lệ vẫn đang đi vào, sắc mặt giao nhân của chủ nô khẽ giật mình khi bước vào khách sạn, đám giao nhân nhảy xuống cũng ngây người.
Đến nỗi một giao nhân phía sau không kịp tản ra, bị giao nhân nhảy xuống cuối cùng đập trúng đầu.
“Ái da,” tiếng kêu đau đớn phá vỡ sự tĩnh lặng giữa đám giao nhân.
“Có đau không?” Dư Sinh bưng một bát trà lên ân cần hỏi han.
Điều này khiến Dư Thời Vũ nhướng mày, cẩn thận liếc nhìn Chiếu cô nương, thầm nghĩ thằng nhóc Dư Sinh này gan cũng lớn thật, dám ngay trước mặt Tiểu dì mà ân cần như vậy.
Giao nhân bị đập lắc đầu, “Không, không đau.”
“Sao lại không đau chứ.” Dư Sinh cầm bát trà đặt xuống, có chút thất vọng, đập đau khóc lên thì mới có giao châu mà kiếm chứ.
“Thất muội! Ngươi chưa chết?” Giao nhân đại tỷ cầm đầu lúc này mới lên tiếng.
“Đại tỷ, sao các ngươi lại ở đây?” Nô lệ giao nhân kinh ngạc nhìn đám người, “Ngươi, các ngươi bị cái tên này bắt tới rồi?” Nàng chỉ vào Dư Sinh.
“Đừng nói bậy, đừng vô lễ.” Giao nhân đại tỷ vội ngăn nàng lại, “Đây là con trai của Đông Hoang Vương, là Thiếu chủ nhân của chúng ta.”
“Thiếu, Thiếu chủ nhân.” Chủ nô trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn Dư Sinh.
“Bất ngờ không, ngạc nhiên không?” Dư Sinh đắc ý nói, “Ta đã bảo ngươi sẽ đắc tội Đông Hoang Vương rồi mà, sao ngươi không tin?”
“Không phải, ta, cái này, hiểu lầm…” Chủ nô lắp bắp, “Ngươi thật sự là Thiếu chủ của Đông Hoang Vương?”
“Không thể giả được, thấy thi cốt Thao Thiết ở cổng không, ta chém đấy.” Dư Sinh chỉ vào mình đắc ý nói.
Chủ nô nhìn ra phía sau, lay động đống thịt mỡ trên mặt, đảo mắt một vòng, “Ái u, điện hạ, đây là lần đầu tiên của ta, ngài ngàn vạn lần tha cho ta.”
“Tha cho ngươi? Dám buôn bán con dân Tứ Hải của ta mà còn muốn ta tha cho ngươi? Ta…” Dư Sinh nhìn bát trà trong tay, không nỡ ném xuống để tăng thêm khí thế.
“Hôm nay ta không bán ngươi đi thì ngươi không nhớ lâu được đâu.” Dư Sinh nổi giận, có điều Tiểu dì trong mắt hắn lại lộ ra vài tia vui mừng.
“Tha mạng, điện hạ, tha mạng.” Mồ hôi túa ra trên trán chủ nô, hắn dùng ánh mắt cầu xin nhìn Dư Sinh.
“Ừm, để ta nghĩ xem…” Dư Sinh trầm ngâm, “Vậy thì phạt ngươi thả hết đám nô lệ này, rồi đem…”
“Thả hết rồi?” Chủ nô ngắt lời Dư Sinh.
“Ta còn chưa nói xong đâu, gấp cái gì, rồi đem hết tiền trên người ngươi giao ra đây cho ta, như vậy mới đủ chuộc tội.” Dư Sinh cố ý nói.
“Hả, vậy ta thì coi là cái gì…”
“Còn dám do dự, Côn trùng cô nương, ra sau trù lấy đao tới, để ta lóc hắn ra thành từng mảnh.” Dư Sinh xắn tay áo lên.
“Đừng, đừng,” sau khi bí mật liếc nhìn Thất muội, chủ nô run rẩy gật đầu nói: “Ta đồng ý, ta đồng ý hết.”
“Biết hối cải thì vẫn còn có thể cứu vãn.” Dư Sinh hài lòng buông tay áo xuống, bảo Diệp Tử Cao bọn họ qua lấy tiền, tiện thể thả người.
Đám nô lệ đột nhiên được tự do vẫn còn có chút mờ mịt, sau khi được võ sư cởi trói thì ngơ ngác một hồi.
Có nô lệ cẩn thận từng li từng tí bỏ chạy, thấy không ai đuổi theo, các nô lệ nhất thời tan tác như chim muông, chạy về mọi hướng.
Bạch Cao Hưng tốt bụng chạy ra hô hào với bọn họ, “Hướng đông, hướng đông, phía đông là Dương Châu thành, các ngươi có thể tìm đường về nhà.”
Đám nô lệ quay đầu lại, không thèm cảm tạ, cùng nhau chạy về phía đông, nhất thời khiến cả thị trấn gà bay chó sủa.
Về phần chủ nô và đám võ sư, sau khi bị ép giao hết tiền thì bị Diệp Tử Cao dùng ánh mắt tiễn đi về hướng cũ.