Chương 494 dư minh chủ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 494 dư minh chủ
Chương 494: Dư Minh Chủ
Thân ở nơi đất khách quê người, bỗng dưng trông thấy pháo hoa mà trước kia chỉ có ở thành Trường An mới thấy, Chiếu cô nương chấn kinh cũng là điều dễ hiểu.
Không giống như bách tính ở các thành trì khác tại Trung Nguyên đang chậm chạp di chuyển trong cuộc chiến của thánh nhân, thành Trường An ngay từ đầu đã bị diệt vong.
Bởi bất ngờ không kịp đề phòng, chỉ có rất ít bách tính còn sống sót, mà phần lớn lại đi theo Bàn Hồ đến Khuyển Phong Thành.
Bởi vậy, tại Đông Hoang rất hiếm khi thấy người Trường An, thậm chí nghe được vài câu chuyện về Trường An cũng khó.
Sau một thời gian dài không nghe thấy, từ đầu đến cuối chôn chặt Trường An ở tận đáy lòng, đột nhiên nhìn thấy cố vật của Trường An, tâm trạng Chiếu cô nương có thể tưởng tượng được.
Hốc mắt nàng ươn ướt.
Cái gọi là tiên, rất ít người vô tình, hoặc là thủ hộ, hoặc là vì đạt được, bọn họ vì vậy mới bước lên con đường thành tiên.
Chỉ là so với phàm nhân, bọn họ nhìn quen cảnh sinh ly tử biệt, cho nên có vẻ lãnh khốc, nhưng khi tình cảm dâng trào, vẫn như cũ sẽ thương tâm khổ sở.
Dư Sinh thấy Tiểu dì đứng trước cửa sổ, thần sắc thương cảm nhìn pháo hoa vẫn đang nở rộ, không biết nên nói gì.
Hắn thậm chí không biết pháo hoa có liên quan gì đến Tiểu dì, vì sao lại khiến nàng xúc động đến vậy.
Dư Sinh chỉ có thể đứng cạnh nàng, cùng nhau ngắm nhìn từng đóa hoa nở rộ.
Pháo hoa dần tàn, Thanh dì mới thu lại cảm xúc, “Nơi pháo hoa vừa bắn lên, hình như là hướng trấn nhỏ.”
“Cái gì?” Dư Sinh lúc này mới chú ý, “Thật vậy kìa.”
“Sáng sớm ngày mai con hãy về điều tra rõ lai lịch người thả pháo hoa, cả nguồn gốc pháo hoa nữa.” Chiếu cô nương nói.
“Ách, Dương Châu Thành không cho phép đốt pháo hoa sao ạ?” Dư Sinh khó hiểu nhìn Tiểu dì.
“Bảo con đi thì con cứ đi, lắm lời làm gì.” Thanh dì trừng mắt nhìn hắn.
“Con không đi đâu, có gì đâu mà phải tra cái vụ đốt pháo hoa chứ, để con lo.” Dứt lời, Dư Sinh kẹp lấy thẻ bị phong ấn, chắp tay trước ngực.
“Lấy yêu khí chi danh, gọi ngươi trở về.” Dư Sinh lẩm bẩm.
Phía sau hắn, một vầng bạch quang tách ra, hiện ra thân ảnh Trành Quỷ.
Trành Quỷ đang ngửa đầu say sưa ngon lành nhìn cái gì đó.
Đợi bạch quang tan đi, nhìn thấy gác lầu và Dư Sinh, nàng đột nhiên có cả ngàn vạn lời muốn nói với Dư Sinh.
Cuối cùng chỉ có thể hóa thành một câu, “Dát?” Nàng giống như một con công vịt lớn, phẫn nộ kêu lên với Dư Sinh.
“Ta có trộm trứng của ngươi đâu, giận ta làm gì.” Dư Sinh chẳng chút áy náy khoát tay, “Khách sạn nào thả pháo hoa đấy?”
Vừa lúc phía xa lại nở rộ một đóa pháo hoa, Trành Quỷ ngẩng đầu nhìn, gật đầu ba lần, “Dát.”
“Khách nhân? Đến từ đâu, nhà có mấy miệng ăn, có mấy mẫu ruộng?” Dư Sinh thuận miệng hỏi bốn câu.
Điều này làm khó Trành Quỷ, thấy pháo hoa tàn, nàng khoa tay múa chân với Dư Sinh, nói rằng gần đây khách sạn có rất nhiều giang hồ quái nhân đến.
Người thả pháo hoa là một trong số đó, mà tính tình lại rất gắt gỏng, hễ không vui là lại đốt pháo hoa.
Về phần lai lịch của bọn họ và đến từ đâu, Trành Quỷ cũng không biết.
Chỉ là những người này muốn ở lại khách sạn rất lâu, Dư Sinh nếu muốn biết thì có thể về khách sạn mà hỏi.
Dư Sinh quay đầu, “Thấy chưa, không cần sáng sớm, mai về là gặp.”
Hắn khoát tay, bảo Trành Quỷ mau về nhà, đừng ở đây vướng chân vướng tay.
Lần này Trành Quỷ không vui, gọi người ta đến, chỉ vì mấy câu nói đó thôi sao? Hơn nữa đường về nhà xa xôi, nhỡ gặp phải quỷ thì sao.
“Dát” một tiếng, Trành Quỷ giống như một con gà chọi trừng mắt Dư Sinh, dùng ánh mắt khiển trách hắn.
Đồng thời nàng âm thầm may mắn trong lòng, may mà Đông Hoang Vương không hiểu “Dát” ngữ, nếu không lúc này nàng coi như thảm.
Cuối cùng không còn cách nào, không nỡ bụng Dư Sinh chỉ có thể mang theo Trành Quỷ đi kiếm ăn.
Khi biết đám phần tử gây rối thích đốt pháo hoa sẽ ở lại vài ngày, Dư Sinh cũng không vội về.
Hôm sau, thời tiết u ám, Dư Sinh ngủ mơ màng, tỉnh dậy không biết trời đã sáng bao lâu, mở cửa sổ ra, chỉ thấy cả tòa thành bị tuyết phủ trắng xóa.
Xung quanh rất yên tĩnh, tuyết đọng trên đường dưới lầu Bát Vịnh đã được quét dọn sạch sẽ.
Dư Sinh nhìn thấy Trành Quỷ, nàng đang vẽ vời cái gì đó trên một khoảng tuyết trắng xóa.
“Dư Sinh”, hắn đọc theo nét bút của Trành Quỷ, “Không phải người, không phải người! Trành Quỷ đại gia ngươi.”
Dư Sinh tiện tay vung lên, lập tức bông tuyết bay về phía Trành Quỷ, trong chốc lát phủ kín năm chữ kia.
Trúng chiêu còn có cả Trành Quỷ, trong khoảnh khắc khoác lên mình một thân tuyết trắng.
Nàng nhìn Dư Sinh, giơ nắm đấm, im lặng kháng nghị, người ta nói toàn là lời thật lòng, không có một câu chuyện ma quỷ nào.
Chỉ là nắm đấm giơ lên không bao lâu, trên đỉnh đầu tụ lại một cục tuyết lớn sắp sửa rơi xuống, Trành Quỷ sợ hãi vội vàng bỏ chạy.
Đầu năm nay, nói thật dễ bị tuyết vùi.
Trành Quỷ vừa đi, Dư Sinh đứng trên lầu Bát Vịnh liền thấy Vương dì dẫn một bóng người quen thuộc đi tới.
Nàng mặc toàn thân áo trắng, gần như hòa vào làm một với tuyết, chỉ có mái tóc búi cao là đáng chú ý.
Trong ngực nàng ôm một con mèo trắng, ưu nhã đoan trang đi theo sau Vương dì, ngẩng đầu lên nhìn thấy Dư Sinh.
Hai người liếc nhìn nhau dò xét, nữ tử kia liền tiến vào lầu Bát Vịnh.
Trên lầu, Dư Sinh chuẩn bị thu dọn rồi xuống lầu, xem xem nữ tử này là thần thánh phương nào.
Trên đại điện, thành chủ ngồi ngay ngắn, thấy người tới liền đưa mèo trắng cho người phía sau, chắp tay nói: “Võ Minh minh chủ Dư Thời Vũ bái kiến thành chủ.”
“Nghe danh minh chủ đã lâu, hôm nay rốt cục được gặp.” Chiếu cô nương đứng lên nhiệt tình chào hỏi, đồng thời quan sát tỉ mỉ nàng.
Bộ dáng này, có điểm giống Dư Sinh khi giả gái, hơn nữa cái tên này quá có huyền cơ, khiến Chiếu cô nương không thể không dò xét.
“Minh chủ họ Dư, không biết là người phương nào?” Sau khi sai người pha trà, Chiếu cô nương hỏi thăm, trong lòng ẩn ẩn có một đáp án.
Người trước mắt này tuyệt đối không phải mẹ của Dư Sinh.
Đạo lý rất đơn giản, với tính tình thẳng thắn của mẹ hắn, tuyệt đối sẽ không khách sáo và giữ quy củ như vậy.
Đã như vậy, vậy chỉ có thể là một người.
“Người Trung Nguyên, lớn lên ở một tòa thành trì phế tích.” Dư Thời Vũ cười nhìn Thanh dì, “Nghe nói thành chủ cũng là người Trung Nguyên?”
“Thành Trường An.” Chiếu cô nương nhìn chằm chằm Dư Thời Vũ, “Cháu trai ta cũng họ Dư, biết đâu các ngươi là người một nhà.”
“Không dám, không dám, cái Dư này không phải cái Dư kia, không dám kết giao với con trai của Đông Hoang Vương.” Dư Thời Vũ thần sắc bất động lắc đầu.
Nàng tiếp tục nói: “Thành Trường An tốt đẹp, pháo hoa ở Trường An rất xinh đẹp, thậm chí còn khiến thần ghen tị, giáng xuống thần phạt.”
Chiếu cô nương đang bưng chén trà thì nắm chặt lại, lông mày cũng nhíu lại.
Vương dì thấy vậy, vội vàng nói: “Dư minh chủ lần này đến đây là. . .”
“Ai gọi ta đấy?” Dư Sinh vừa rửa mặt xong bước vào đại điện, chỉ nghe thấy Vương dì đang gọi mình.
Dư Thời Vũ không nhịn được trợn mắt, cái gì cũng giành, một cái chức minh chủ cũng giành, giành của đại gia ngươi.
“Vị này là Dư Thời Vũ của Võ Minh, Dư minh chủ.” Vương dì giới thiệu Dư Sinh.
“Ai u, thật khéo, ta cũng là minh chủ, biết đâu trăm ngàn năm trước chúng ta là người một nhà.” Dư Sinh nhiệt tình chào hỏi.
“Không dám, gặp qua Dư minh chủ.” Dư Thời Vũ tùy ý chắp tay, thậm chí không thèm đứng lên hành lễ.
Dư Sinh cũng không để ý, tiện tay tìm cho mình một chén trà uống.
“Dư minh chủ. . .” Vương dì lại bắt đầu câu chuyện.
“Đến ngay đây.” Dư Sinh đáp một tiếng, thấy Vương dì khinh bỉ mình, liền điềm nhiên như không có việc gì nói: “Để ta đáp ứng dễ nghe một chút thì sao?”
Từ khi Dư Sinh leo lên cái vị trí minh chủ này, rất ít người gọi hắn là minh chủ.
“Dư minh chủ lần này đến là để bàn chuyện hợp tác, đưa tiền.” Vương dì nửa đùa nửa nịnh nói ra lai lịch của Dư Thời Vũ.
“Sao không nói sớm.” Dư Sinh vội vàng đặt chén trà xuống.
Hắn nói với Dư Thời Vũ, “Dương Châu Thành chỉ có một vị minh chủ, đó chính là Dư minh chủ của Võ Minh.”
Dư Thời Vũ cười trên mặt, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, người này quá không có điểm mấu chốt và khí tiết, may mà không phải cùng một mẹ sinh ra.