Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 488 thiền chùa

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 488 thiền chùa
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 488 thiền chùa

Chương 488: Thiền Chùa

“Xem ra ở nhà hắn không ăn cá mè, việc này ta giúp hắn định rồi.” Dư Sinh nói rồi để tên ăn mày dẫn đường.

Tên ăn mày dẫn Dư Sinh đi về phía trước, dò hỏi: “Vậy chúng ta liền không lấy tiền à?”

“Ngươi nói tiếng người đấy hả?” Dư Sinh dừng bước, nhìn tên ăn mày với vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt, “Vì tình nghĩa hỗ trợ thì không lấy tiền, sau này không có giao tình còn thế nào tìm ta giúp đỡ, ta còn thế nào trừ bạo giúp kẻ yếu?”

Tên ăn mày nghe vậy thấy lời này của Dư Sinh rất đường hoàng, ngẫm nghĩ kỹ thì thấy cũng có đạo lý.

Giao tình thì chưa chắc có, nhưng tiền thì ai cũng có, hắn nghĩ vậy, hoàn toàn quên mất mình là một tên ăn mày.

Một đường hướng nam, trên đường tên ăn mày kể cho Dư Sinh, Văn phủ lấy tơ lụa làm nghiệp, cẩm y trên người Cẩm Y Vệ chính là do nhà bọn họ dệt nên.

Văn phủ ở Dương Châu thành, dù so ra kém tứ đại gia, nhưng cũng nằm trong Bát đại gia.

Trên đường đi ngang qua Vu Viện, tiểu vu đứng sau cửa thấy Dư Sinh đi tới thì mặt hốt hoảng chạy vào bẩm báo.

Thấy Dư Sinh rời đi, tiểu vu lại thở dài một hơi rồi mới vào bẩm báo.

Hiện tại Dư Sinh đã trở thành nhân vật mà Vu Viện không ai dám trêu chọc nhất.

Đến trước cửa Văn phủ, Dư Sinh nhìn đại môn đóng chặt, lá khô tro bụi bám đầy bậc thang thì ngây người.

“Đây là Bát đại gia mà ngươi nói đấy à?” Dư Sinh hỏi tên ăn mày, trừ cái cổng còn có chút dáng vẻ nhà giàu ra thì mọi thứ đều suy bại.

Tấm biển lớn “Cẩm Tú Văn Phủ” bốn chữ xiêu vẹo, đến cả chữ vàng cũng ảm đạm.

“Công tử không biết đó thôi.” Tên ăn mày nói, “Văn phủ vì muốn cho nữ nhi hồi hồn, chữa khỏi bệnh cho Văn phu nhân mà trong một năm qua đã hao phí quá nhiều.”

“Tươi sống đem vốn liếng tổ tông để lại móc sạch.” Tên ăn mày nói thêm.

“Mới một năm mà đã móc sạch vốn liếng rồi ư?” Dư Sinh không hiểu.

Vu Viện, chùa miếu cùng các đạo sĩ chẳng phải quá ác hay sao, chữa không được bệnh mà còn đòi nhiều tiền như vậy, thật không thể tha thứ.

“Văn lão gia vì cứu khuê nữ, phàm là có chút dị thường đều chiêu đến trong phủ.” Tên ăn mày giải thích.

Dương Châu không tính là thành lớn, nhưng người từ nam ra bắc đi qua, kỳ nhân dị sĩ cũng không ít, cứ thế mà bị lừa không ít tiền.

“Nếu không thì mọi người sao lại nói Văn lão gia không điên thì cũng ngốc nghếch.”

Tên ăn mày còn nói, bọn hắn còn chừa cho Văn lão gia một chỗ phơi nắng ở góc tường, chỉ chờ ông ta đến.

“Đây là bọn ta nể tình Văn lão gia si tình với vợ con, chứ người khác muốn có chỗ ngồi cũng cầu không được.” Tên ăn mày kiêu ngạo nói.

“Có gì đáng tự hào chứ.” Dư Sinh khẽ đạp tên ăn mày một cái, “Kiếm thêm chút tiền đi, sau này muốn phơi nắng thế nào thì phơi.”

Hiểu rõ tính nết Dư Sinh, tên ăn mày giải thích: “Đằng nào cũng là phơi nắng, ta đang phơi rồi, còn kiếm tiền làm gì?”

Chuyện này cũng giống câu chuyện phú thương và ngư phu mà Dư Sinh từng nghe khi còn sống.

Có điều, Dư Sinh khịt mũi coi thường những kẻ xem tiền như mạng.

“Không có tiền, ngươi chỉ có thể phơi nắng. Có tiền, ngươi có thể mua hai bát cháo, uống một chén đổ một chén.”

“Còn có thể mua hai cái bánh bao không nhân, một cái ta ăn, một cái để ngươi nhìn ta ăn.”

“Đúng rồi, còn có thể mua hai bát sữa đậu nành, ngươi thích mặn thì ta bố thí cho ngươi ngọt, thích ngọt thì ta bố thí cho ngươi mặn.”

Dư Sinh đắc ý nhìn tên ăn mày, “Đây chính là cái tốt của việc có tiền.”

“Thảo nào người ta nói ‘vi phú bất nhân’ mà.” Tên ăn mày dò xét Dư Sinh từ trên xuống dưới, “Công tử, ngươi nên may mắn mẹ ngươi là Đông Hoang Vương.”

“Không thì sao?” Dư Sinh nhíu mày.

“Không thì… ách,” tên ăn mày ngập ngừng, “Còn phải may mắn Tiểu dì của ngài là thành chủ.”

Nói đến đây, tên ăn mày ao ước nhìn hắn, “Ngươi chuyển thế đầu thai kiểu gì vậy?”

“Ta cũng đang nghĩ, có lẽ kiếp trước ta giẫm chết một con bướm chăng.” Dư Sinh vừa nói vừa bước lên bậc thang.

“Hồ điệp á? Giẫm phải cứt chó thì còn tạm tin.” Tên ăn mày lẩm bẩm rồi đi theo, giúp Dư Sinh gõ cửa.

“Đến đây, đến đây.” Sau một hồi gõ cửa, phía sau mới có tiếng đáp lại.

“Kẹt kẹt” một tiếng, cánh cổng nặng nề chậm rãi mở ra.

Một người đàn ông mặc quần áo mộc mạc, để chòm râu dê, trông rất nho nhã đứng sau cánh cửa.

Dư Sinh kinh ngạc, không ngờ Văn phủ xuống dốc rồi mà người mở cửa vẫn có khí chất như vậy.

“Các ngươi tìm ai?” Hán tử hồ nghi đánh giá bọn họ.

Chủ yếu là một vị quý công tử đi cùng một tên ăn mày, sự kết hợp này quá kỳ dị.

“Chúng ta tìm Văn lão gia, là đến chữa bệnh cho tiểu thư nhà ngươi.” Tên ăn mày ưỡn ngực, thần khí nói.

“A, đúng là ta, mau mời vào, mau mời vào.” Hán tử lập tức kích động, ân cần đón hai người vào.

Thảo nào gia tài nhanh chóng tan hết, cứ thế này thì có bao nhiêu tiền cũng không đủ để bị lừa.

Vòng qua nội viện, khắp nơi hoang vu, trên mái ngói mọc đầy cỏ khô, trong viện lối đi nhỏ cũng không có chỗ đặt chân.

Ngược lại, hoa mai nở rộ, tô điểm thêm chút sắc thái.

Đi qua cái viện này, đến một tiểu viện, người còn chưa vào thì bên trong đã có tiếng nói.

“Văn lão đệ, ai đến đấy, có phải lại đến ăn nhờ ở đậu không?” Một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Đừng để bị lừa nữa, bị lừa nữa là phải ngủ ngoài đường đấy.” Người kia tận tình khuyên bảo.

“Ta dù không có pháp lực, nhưng mắt nhìn người vẫn còn. Tin ta đi, chỉ cần đưa con gái ngươi đến thiền chùa nghe thiền âm, không quá một tháng là tỉnh lại thôi.”

Người này vừa nói vừa quay đầu lại, vì ngược sáng nên nhất thời không nhìn rõ mặt Dư Sinh.

“Văn lão đệ, mau đuổi bọn chúng đi đi, toàn là lũ lừa đảo, chẳng có bản lĩnh gì đâu, không phải ta nói, chỉ có…”

Gã đạo sĩ lôi thôi kia im bặt, nhìn Dư Sinh xuất hiện sau lưng Văn lão gia như gặp quỷ.

“Ồ, ta tưởng ai, hóa ra là ngươi, tên đạo sĩ lôi thôi.” Dư Sinh cũng vui vẻ.

Đạo sĩ kia không ai khác, chính là gã đã dùng pháp thuật lừa Dư Sinh món cháo “Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn” năm nào.

“Ngươi, ta…” Đạo sĩ lôi thôi đứng lên, nhất thời không biết nói gì cho phải, những nếp nhăn trên mặt hằn rõ vẻ sợ hãi.

Sau khi thân phận của Dư Sinh bị tiết lộ, hắn mới biết pháp thuật của mình mất đi không oan.

Hắn đã cố gắng trốn tránh, không ngờ lại gặp lại ở đây.

“Dư, Dư công tử khỏe.” Sau một hồi giãy giụa, đạo sĩ lôi thôi đành nhận mệnh.

“Ngươi vẫn còn sống, thật khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác, có điều sao ngươi lại đi cùng với hòa thượng rồi?”

Dư Sinh kỳ quái nhìn đạo sĩ, “Bọn họ không sợ ngươi cướp sư thái của họ à?”

“Khụ khụ,” tên ăn mày không nhịn được cười, chỉ có thể mượn tiếng ho để che giấu.

“Cái kia, ta chỉ giúp việc thôi.” Đạo sĩ lôi thôi khiêm tốn đứng sang một bên.

“Ngài, ngài là Dư, Dư minh chủ?” Văn lão gia được tên ăn mày nhắc nhở mới biết thân phận của Dư Sinh.

Đây chính là con trai của Đông Hoang Vương, chữa bệnh cho con gái ông ta chẳng phải dễ như trở bàn tay sao.

Ông ta kích động muốn quỳ xuống, “Cầu minh chủ mau cứu thê nữ của ta…”

“Đi xem khuê nữ của ông trước đã.” Dư Sinh nhấc chân bước vào phòng, khiến Văn lão gia đang nửa quỳ vội vàng đứng lên.

“À phải,” Dư Sinh quay đầu lại nói với tên ăn mày, “Đừng để tên đạo sĩ kia chạy mất.”

Văn phu nhân vì con cá chép ở thiền chùa mà phát điên, hiện tại tên đạo sĩ lôi thôi này cũng nhắc đến thiền chùa, trực giác mách bảo Dư Sinh rằng giữa chuyện này có điều kỳ quặc.

“Yên tâm đi, ta ghét nhất là đạo sĩ, bọn chúng hay cướp bát cơm của chúng ta, ta tuyệt không tha cho hắn.” Tên ăn mày xoa xoa tay.

Hắn cũng chán ghét cả hòa thượng nữa.

Bọn đạo sĩ, hòa thượng, ăn xin này cứ giở trò cầu phúc tiêu tai, lợi dụng nỗi sợ hãi của bách tính để lừa gạt tiền tài.

Tuyệt đối không thành thật như bọn ăn mày bọn hắn.

Đương nhiên, nếu Dư Sinh biết được điều này, chắc chắn sẽ cười rụng răng.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 488 thiền chùa

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bìa
Gió Ngang Đường Ray Năm Mười Bảy
Chương 12 16/02/2026
Chương 11 16/02/2026
Gemini_Generated_Image_fv1q02fv1q02fv1q
Mùa Hè Chưa Đặt Tên
Chương 11 15/02/2026
Chương 10 15/02/2026
bia-khach-diem-co-yeu-khi
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
Chương cuối (một) 30/05/2025
Chương cuối (hai) 30/05/2025
BÌA1
[Dịch] Những năm 1960: Rong ruổi trong con hẻm Nam La Cổ
Chương 1769 Lý Lai Phúc bị sặc khói 01/10/2025
Chương 1768 Vương Dũng cảm thán tổ tiên phù hộ 01/10/2025
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn (Dịch)
Chương 275 09/08/2025
Chương 274 09/08/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz