Chương 486 không nấu cá đồ ăn
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 486 không nấu cá đồ ăn
Chương 486: Không Nấu Cá Đồ Ăn
Gần như không có chút phản kháng nào, kiếm trong nháy mắt “Phốc phốc” xuyên thủng lồng ngực đám hộ vệ, tiếng kêu thảm thiết không ngớt bên tai.
Không chỉ vậy, kiếm thế không ngừng xoay chuyển, khoét ra những lỗ lớn rồi rơi xuống đất.
Máu loang lổ nhuộm đỏ cả vùng đất, mùi máu tươi nồng nặc che kín bầu trời, khiến đôi mắt vô hồn của đám nô lệ cũng bừng lên tia sáng.
“Ngươi… ngươi… ngươi là ai?” Gã chủ nô run rẩy giơ kiếm, mũi kiếm rung bần bật, vừa nhìn cảnh tượng trước mắt vừa chậm rãi lùi lại.
Nữ tử vuốt ve con mèo, không nói một lời, từng bước một tiến gần gã chủ nô.
“Đừng… đừng tới đây!” Gã chủ nô ôm chặt túi tiền sau lưng, chỉ kiếm vào nữ tử, tay không còn run rẩy mà trở nên kiên định hơn.
Đợi nữ tử bước thêm một bước, gã chủ nô rốt cục không chịu nổi áp lực, hét lớn một tiếng rồi đâm kiếm về phía nàng.
“Hừ!” Nữ tử hừ lạnh một tiếng, trong chớp mắt ngã xuống đất, vô số kiếm bay tới áp về phía gã chủ nô.
Dù gã chủ nô ra tay trước, nhưng động tác của hắn trong mắt nữ tử quá chậm chạp.
Kiếm của hắn còn chưa kịp đâm trúng nữ tử, vô số kiếm đã vây quanh gã chủ nô, ánh sáng lạnh lẽo khiến hắn mồ hôi rơi như mưa.
Nhưng những thanh kiếm này chỉ vây quanh, khiến gã nửa bước khó đi, chứ không hề làm hắn bị thương chút nào.
Kiếm lơ lửng, ba tầng trong ngoài bao bọc lấy gã.
Nữ tử bước vào không gian kiếm trận, kiếm tự động nhường đường, tựa như chúng có linh tính, còn nàng là vương của chúng.
Vượt qua gã chủ nô, nữ tử đi đến lều của hắn, nhặt lên một vò rượu.
“Trăm năm Thiệu Hưng, rượu ngon!” Nữ tử ngửi miệng vò, rót một bát đưa tới trước mặt mèo.
Con mèo trắng lười biếng trong ngực nàng lập tức tỉnh táo, vội vàng thè lưỡi liếm rượu.
Bên cạnh còn ba cái bát, nữ tử rót đầy từng bát.
“Vạn năm trước, nếu không có lũ bại hoại như các ngươi, nhân tộc cũng không đến nỗi thảm bại như vậy.” Nữ tử nhẹ nhàng nói.
Nàng nhìn gã chủ nô, tay như có mắt, khi rượu sắp tràn thì tự động ngừng lại rồi rót đầy bát khác.
Sau khi ba bát đã đầy, nàng bưng một bát lên, chậm rãi đổ xuống đất, “Bát này, kính thánh nhân.”
Tiếp tục đổ bát thứ hai, “Bát này, kính thí thần giả.”
Bưng bát cuối cùng, nữ tử nhẹ nhàng đẩy mặt nạ lên, lộ ra chiếc cằm thon, “Bát này, kính tử vong.”
Vừa dứt lời, vô số kiếm bao vây gã chủ nô đồng loạt rơi xuống, xuyên thủng thân thể hắn.
Máu thịt bắn tung tóe, tựa như quả bóng bị căng nứt, nổ tung trong nháy mắt, văng lên vạt áo dài của nữ tử.
Uống xong một chén rượu, “Ba” một tiếng nàng đặt mạnh bát xuống bàn, những thanh kiếm kia biến mất không dấu vết.
Về phần gã chủ nô, đến một mảnh xương hoàn chỉnh cũng không còn.
Đôi mắt vô hồn của đám nô lệ may mắn sống sót đã thay bằng vẻ kinh hoàng.
Chỉ có ả nữ nô lệ xinh đẹp kia là ánh mắt bừng lên vẻ khoái trá, khát máu và nóng rực.
Mèo trắng nhảy khỏi ngực nàng, nhào tới vò rượu, vùi đầu vào trong.
Nữ tử không để ý tới nó, quay người nhìn đám nô lệ, “Làm phiền hỏi một chút, ai biết đường đến Dương Châu thành?”
Đám nô lệ không dám nhìn vào mắt nàng, đương nhiên cũng không dám trả lời.
Nữ tử hỏi lại một lần, ả nữ nô lệ đứng lên, chỉ về phương nam, “Hướng kia, đi mất năm ngày.”
Tiểu yêu quái quay đầu liếc nhìn Hải hòa thượng, ngươi bảo ở phía tây bắc mà, sao lại thành phía nam rồi?
Hải hòa thượng làm bộ không thấy, ngẩng đầu nhìn trời.
“Tạ.” Nữ tử lạnh lùng nói rồi xoay người ôm lấy mèo trắng.
Lúc này con mèo trắng chỉ còn cái mông ở bên ngoài, cả thân mình đã nhét vào bình rượu.
Không còn cách nào, nữ tử túm lấy đuôi xách nó lên.
“Meo ~” Mèo trắng kháng nghị, hai chân trước bám lấy bình không chịu buông, đến khi cái bình méo xẹo mới bất đắc dĩ buông ra.
Cái bình rơi xuống đất, “Ba” một tiếng vỡ tan, bên trong chẳng còn mấy giọt rượu.
Nhưng chỉ mấy giọt đó thôi mà nó cũng tham lam liếm láp, có thể thấy con mèo này thích rượu đến mức nào.
Vẫn lạnh lùng như lúc đến, nữ tử kéo vạt áo bào đỏ chậm rãi đi về hướng nam.
Khi đi ngang qua chỗ tiểu yêu quái ẩn nấp, nữ tử hờ hững liếc qua.
Chỉ một cái liếc mắt, ánh mắt sắc bén như kiếm, lạnh thấu xương, khiến ba con yêu quái không dám nhúc nhích.
Đến khi bóng dáng nữ tử biến mất, ba con yêu quái mới hoàn hồn.
Chúng thấy ả nữ nô lệ đứng do dự một lúc rồi đuổi theo hướng nữ tử rời đi.
Bỏ lại đám nô lệ ngơ ngác tại chỗ, không biết phải làm sao.
Bọn chúng đã quen với việc làm nô lệ, quen với cuộc sống hèn mọn dưới roi vọt.
Giờ tự do bất ngờ ập đến, bọn chúng lại không biết phải làm gì.
Đủ thấy thói quen là một thứ đáng sợ đến nhường nào.
“Hắc!” Hải hòa thượng vỗ vai yêu quái mặt mèo, chỉ vào đám nô lệ mờ mịt trong sân, “Bây giờ ngươi có thể đi bắt nô lệ rồi đấy.”
“Không, ta đổi ý.” Yêu quái mặt mèo trịnh trọng nói, “Ta muốn làm nô lệ, làm nô lệ của Bạch cô nương kia.”
Nói xong, yêu quái mặt mèo quay người chạy về hướng nam, bỏ lại Hải hòa thượng và tiểu yêu quái nhìn nhau rồi đuổi theo.
“Chờ chúng ta một chút!” Tiểu yêu quái và Hải hòa thượng xông ra khỏi rừng cây, thấy yêu quái mặt mèo dừng lại thì hô.
“Ngươi là yêu gì mà chạy nhanh vậy?” Hải hòa thượng thở hổn hển nói.
“Ngươi đoán xem?” Yêu quái mặt mèo nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng dáng mèo trắng đâu.
Nó nói rồi nhẹ nhàng leo lên một cây đại thụ gần đó, lên đến ngọn cây vẫn không thấy bóng dáng nữ tử kia.
“Chắc chắn không phải miêu yêu, nếu là miêu yêu thì ngươi đã không thèm mặt mũi rồi.” Hải hòa thượng tự tin nói.
“Meo mẹ ngươi cái meo, ai không thèm mặt mũi, cẩn thận ta cào nát đầu ngươi!” Yêu quái mặt mèo nhảy xuống, tiện thể giơ móng vuốt ra.
“Móng vuốt ngươi sắc bén, ngươi lợi hại!” Hải hòa thượng lùi lại một bước, lẩm bẩm: “Có bản lĩnh xuống biển mà phách lối.”
Tiểu yêu quái thấy yêu quái mặt mèo vẫn tìm kiếm xung quanh, bèn nói: “Chắc là đi xa rồi, nhưng ngươi đừng nản chí, chúng ta có thể đến Dương Châu tìm.”
Yêu quái mặt mèo nghe thấy có lý, thế là đi theo tiểu yêu quái lên đường.
Lúc bọn chúng tìm kiếm, nữ tử áo đỏ đã đi rất xa, đến tối thì dừng lại nghỉ ngơi bên một dòng sông nhỏ.
Nàng nhóm lửa, nhìn mèo trắng dùng đuôi quẫy nước.
Cá trong sông nhỏ khá hung dữ, thấy có vật gì đó động đậy trên mặt nước thì lao tới cắn.
Mèo trắng thừa cơ hội, móng vuốt vung ra, móng vuốt sắc bén trực tiếp móc vào thân cá.
Chưa kịp giãy giụa, con cá đã bị vung lên đống lửa.
Thấy nó hăng hái, nữ tử nói: “Vừa vừa thôi, nếu bắt thừa một con, cẩn thận ta thiến ngươi.”
Mèo trắng run lên, lần đầu tiên thất thủ.
Nó không thèm hối hận, ngoan ngoãn đi đến bên đống lửa chuẩn bị hưởng thụ bữa tiệc của mình.
Mèo trắng phát ra âm thanh “Khò khè” hài lòng, đồng thời thương hại nhìn chủ nhân.
Thật kỳ quái, trên đời lại có gia quy không cho phép ăn cá, chủ nhân cũng thật đáng thương.
Lúc này nữ tử áo đỏ đã thay trang phục, mặc một bộ y phục trung tính, búi tóc thư sinh.
Mặt nạ cũng cất đi, lộ ra một khuôn mặt bình thường, nhưng nhìn lâu lại thấy vẻ đẹp toát ra.
Mèo trắng cúi đầu liếm cá, vừa muốn hưởng dụng thì tai giật giật, ngẩng đầu nhìn bóng tối của cây cổ thụ cách đó không xa.
Từ đó nhảy ra một con mèo đen, lao nhanh về phía đống lửa, khi sắp đến gần thì biến thành một nam tử áo đen.
“Thành chủ.” Nam tử chắp tay nói, “Dư Sinh kia đã tra rõ ràng.”
“Hắn lão tử họ Dư…”
“Nói nhảm.”
Nam tử xấu hổ cười, “Hắn vốn là chưởng quỹ một khách sạn, đúng rồi, khách sạn đó cũng có quy tắc không nấu cá.”
“Không nấu cá?” Nữ tử lẩm bẩm thật lâu, rồi khinh miệt nói: “Ta ngược lại muốn xem xem món đồ chơi mới của ngươi.”