Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 462 tiền bộ dáng

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 462 tiền bộ dáng
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 462 tiền bộ dáng

Chương 462: Tiền bộ dáng

Những giọt nước mắt óng ánh như giao châu lăn dài trên má, khiến Dư Sinh dù miệng đắng lưỡi khô nhưng vẫn còn sức để kể thêm ba canh giờ nữa.

Chẳng qua, các cô nương giao nhân tộc không thể kiên trì thêm được nữa, chỉ cảm thấy nếu cứ khóc mãi thì da thịt sẽ khô nứt mà ch.ết mất.

Thế là, khi Dư Sinh vừa ngẩng đầu lên, định kể tiếp chuyện “về thôn dụ hoặc”, thì vị đại tỷ cầm đầu đã vội ngăn lại:

“Đủ rồi, đủ rồi, điện hạ! Khóc cũng tốn sức lắm, để chúng ta nghỉ một chút đi.” Nàng uyển chuyển thuyết phục Dư Sinh.

“Các ngươi thật sự không muốn nghe nữa sao?” Dư Sinh vẫn chưa thỏa mãn, “Câu chuyện này bi t·ình lắm đó.”

“Không cần, không cần đâu.” Các nàng nhao nhao đứng dậy, tìm cớ rời đi, thậm chí còn tự bưng cơm về phòng ăn.

Dư Sinh cũng thấy thế là đủ rồi, dù sao nước mắt cũng có hạn, nếu phía sau cố gắng khóc mà không ra giọt nào thì hắn lỗ to.

Hơn nữa, chỉ cần đám giao nhân này còn ở khách sạn thì vẫn còn nhiều cơ hội, vậy nên hắn khoát tay cáo biệt các nàng.

Các nàng vừa rời khỏi bàn, Hắc Nữu và Diệp Tử Cao đã định xông lên rửa chén đĩa, lấy danh nghĩa giúp đỡ tính sổ.

“Tránh ra!” Dư Sinh đẩy tay bọn hắn ra, “Đây đều là của ta, để các ngươi đếm một hồi khéo lại chui vào túi ai đó không biết.”

Nhưng Dư Sinh còn chưa kịp động tay thì Tiểu dì đã thu hết vào túi, không cho hắn cơ hội giấu giếm.

Dư Sinh vừa định kháng nghị thì vị đại tỷ giao nhân cầm đầu lại quay trở lại, nhìn Dư Sinh hỏi: “Điện hạ, con bào ngư kia đâu?”

“Bào ngư?” Dư Sinh hơi khựng lại, rồi mới nhớ ra đó là thứ mà các nàng vừa muốn c·ướp.

Hắn giữ lại con cá trong viên đá kia cũng vô dụng, “Các ngươi cứ mang đi đi.” Dư Sinh xua tay.

Vị cô nương cầm đầu vẫn không rời đi, “Không biết điện hạ có thấy bộ xương giao nhân nào trong bụng Thao Thiết không?”

Dư Sinh thật sự không để ý chuyện này, hắn bèn gọi đám mặt thẹo chuyên nhặt xác đến hỏi kỹ càng, nhưng bọn họ cũng không thấy gì cả.

Điều này khiến vị cô nương cầm đầu nhíu mày, “Thất muội không chỉ đ·ánh cắp bào ngư mà còn biết Long Tiêu Cung ở đâu.”

Khi rời đi, tộc trưởng đã dặn dò, đối với Thất muội bỏ trốn kia, sống phải thấy người, ch.ết phải thấy xác.

Hiện tại lại không rõ tung tích như vậy, các nàng trở về khó mà ăn nói.

“Có lẽ đã bị Thao Thiết nghiền nát rồi.” Dư Sinh an ủi nàng.

Lúc ấy, bọn hắn cùng Long Ngư tìm được cả long sa và giao châu, nghĩ đến chủ nhân của chúng, Thất muội kia, chắc chắn không còn.

“Không.” Vị cô nương cầm đầu lắc đầu, “Theo tin tức chúng ta dò hỏi được, Thất muội sống với gã kia chưa được một năm thì đã bị bán cho chủ nô rồi.”

Dư Sinh khẽ giật mình, hắn còn tưởng rằng Thất muội này bỏ trốn vì tình yêu vĩnh cửu, hóa ra chưa được một năm đã bị bán.

Cứ như vậy, việc Thất muội còn sống hay đã ch.ết trở thành một bí ẩn.

Dư Sinh lại xua tay, “Yên tâm đi, dù có người biết Long Tiêu Cung thì sao chứ, bọn họ dám xông vào chắc?”

Long Tiêu Cung chính là hành cung của Đông Hoang Vương, Dư Sinh không tin trên đời này có ai dám xông vào.

Vị cô nương cầm đầu vẫn lắc đầu, người ta đương nhiên không dám xông vào Long Tiêu Cung, nhưng trước sức hấp dẫn của tiền bạc, người ta có vô vàn cách để dụ dỗ giao nhân.

Cuộc chiến Nhân Ngư đã cách đây mấy ngàn năm, những giao nhân đời mới chỉ biết đến trận đại chiến kia qua truyền thuyết, khó mà cảm nhận được như chính mình đã trải qua.

Đối với chiến tranh, đối với cừu hận, tám mươi năm đã đủ để người ta lãng quên, tô son trát phấn và phủ nhận, huống chi là trận đại chiến ngàn năm trước.

Những giao nhân mới sinh ra sớm đã bất mãn với việc chỉ quanh quẩn ở Long Tiêu Cung, khát khao được đặt chân lên tứ hải và đại hoang, nhìn ngắm thế giới bên ngoài.

Người và yêu sau khi biết được nơi ở của giao nhân, dưới sự điều khiển của lợi ích, có vô số thủ đoạn để dụ dỗ những giao nhân hiếu kỳ này.

“Số trời đã định, chuyện này ngươi không ngăn được đâu.” Dư Sinh vừa nói xong thì bị Tiểu dì đạp cho một cái.

“Nói năng lung tung gì đó.” Tiểu dì liếc xéo hắn, cái giọng điệu này, cứ như trời sắp mưa, Dư Sinh mẹ hắn phải đi lấy chồng đến nơi ấy.

Nếu lời này lọt vào tai lão Dư thì không lột da hắn mới lạ.

Dư Sinh ôm chân bị đạp đứng lên, “Không có học thức thật đáng sợ, ta đây là…”

Lúc này, từ trên cầu thang gỗ bước xuống một gã đại hán, tay cầm một thanh kiếm, mặc áo khoác dày cộp, bộ râu quai nón xồm xoàm che khuất đôi môi dày.

“Tiểu nhị, tính tiền!” Gã đại hán vừa bước xuống cầu thang đã hô lớn, đôi mắt bình thường không có gì lạ lại dừng trên mặt Thanh dì.

“Để ta.” Thấy Thanh dì định bước lên, Dư Sinh vội vàng kiếm cớ trượt đi.

Trên quầy, Quái Tai đều có ghi sổ, Dư Sinh lật sổ sách, nói với gã đại hán: “Đồ ngốc.”

“Đồ ngốc?” Gã đại hán liếc nhìn Thanh dì, nghe vậy liền quay đầu nhíu mày, “Sao nghe giống mắng người thế?”

Hắn móc tiền đồng từ trong ngực ra, đếm thừa một đồng, “Đây, cho ngươi 251 văn.”

Người ta cho thêm một đồng, Dư Sinh đương nhiên không từ chối, chỉ là hắn không hiểu vì sao lại thừa ra.

“251, hai trăm năm mươi mốt?” Hắn vừa nhận tiền vừa lẩm bẩm.

Mẹ kiếp, Dư Sinh vội ném đồng tiền kia ra, “Khách sạn chúng ta có quy định, tuyệt đối không thu thêm của khách một đồng nào.”

“Vậy ngươi trả lại ta một văn.” Gã đại hán cũng không chịu, hai trăm bốn mươi chín văn, nghe cũng hay đấy chứ.

Dư Sinh nắm chặt đồng tiền trong tay, “Ta nói cho ngươi biết, khách sạn chúng ta có quy định, không thu thêm của khách một đồng nào, cũng không bớt của khách một đồng nào.”

“Vậy ta đây là đồ ngốc chắc?” Gã đại hán không vui nhìn Dư Sinh.

“Hay là ngươi cho thêm hai văn đi?” Dư Sinh đề nghị.

“Ngươi không phải bảo khách sạn các ngươi có quy định à?” Gã đại hán hỏi lại.

“Đúng thế, quy tắc của khách sạn chúng ta là không thu thêm của khách một đồng.” Dư Sinh nhấn mạnh chữ “một”, “Hai văn thì vẫn được.”

“Vậy ngươi bớt của ta hai văn tiền…” Gã hán tử vừa định gây sự thì lại im bặt, thằng nhãi này vừa nói không được bớt của khách một đồng nào mà.

“Vậy ta ở thêm một đêm.” Gã hán tử lẩm bẩm quay người, ánh mắt dừng lại trên người Thanh dì một chút rồi định lên lầu.

“Chậm đã!” Chu Cửu Phượng đang ngồi cùng Thanh dì gọi hắn lại.

“Làm gì?” Gã hán tử không vui quay đầu, nhưng lại thừa cơ nhìn Thanh dì thêm vài lần.

Là một kiếm tiên, Chiếu cô nương sớm đã phát giác, dù không thích nhưng cũng chưa đến mức chỉ vì bị nhìn thêm vài lần mà phải r·út kiếm tương tàn, đưa người vào chỗ ch.ết.

Ngược lại, việc Chu Cửu Phượng đột nhiên gọi hắn lại khiến Thanh dì có chút kỳ lạ.

Chu Cửu Phượng đi quanh gã hán tử một vòng, khiến hắn thu hồi ánh mắt, đề phòng nhìn nàng, “Ngươi là ai?”

“Thấy con lừa này không?” Chu Cửu Phượng vỗ nhẹ vào ngực mình, “Cẩm Y Vệ Dương Châu thành, hiện tại đang kiểm tra thông lệ.”

“Làm phiền ngươi nói rõ một chút, là Cẩm Y Vệ mặc áo lừa bay.” Dư Sinh nhắc nhở nàng, không biết còn tưởng Cẩm Y Vệ là con lừa đấy.

“Biết rồi, biết rồi.” Chu Cửu Phượng nhận lấy bức chân dung mà thủ hạ đưa tới, nghiêm túc so sánh với người trước mặt.

Nàng đồng thời giải thích với Thanh dì, “Thành chủ Cô Tô phủ gửi thông điệp, một tên võ sư nhị kết đã phạm tội tày trời ở Cô Tô thành, hiện đang hướng Dương Châu thành mà đến.”

Sau khi cẩn thận thẩm tr.a đối chiếu, Chu Cửu Phượng khoát tay, “Không phải ngươi, ngươi lên đi.”

Gã đại hán lúc này mới không phục quay người lên lầu.

“Phạm tội tày trời gì?” Dư Sinh hỏi.

“Giết cả nhà ba mươi ba người ở Cô Tô thành, trong đó có một phụ nữ mang thai, trước khi g·iết còn c·ưỡng b·ức nữ quyến, đến cả bé gái cũng không tha, vô cùng tàn nhẫn.”

“Thành chủ Cô Tô tức giận, gửi thông điệp đến các thành, nói bất luận ai bắt được tên này giải về quy án sẽ được thưởng trăm xâu tiền.” Chu Cửu Phượng thu bức tranh lại.

“Chờ một chút!” Dư Sinh gọi Chu Cửu Phượng lại, nhanh tay lẹ mắt đoạt lấy bức tranh, mở ra trước mặt.

“Đây là tiền bộ dáng, ta phải nhớ cho kỹ.” Dư Sinh nói.

Tương lai khách sạn sẽ xây bốn năm cái đỉnh núi lớn như vậy, chỗ cần dùng tiền còn nhiều lắm, Dư Sinh phải tích lũy từ từ mới được.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 462 tiền bộ dáng

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Bìa KKTTL
[Dịch] Kinh Khủng Tu Tiên Lộ
Chương 2353 Phương Hướng Phát Triển, Thoát Ly Giám Sát 19/09/2025
Chương 2352 Tất Sát Nhất Kích, Tái Thứ Lợi Dụng 19/09/2025
bìa
[Dịch] Bắt Đầu Bị Siêu Thoát Sáng Tạo Ra Vực Sâu Minh Giới
 Lời kết 29/11/2025
 Chương 572 29/11/2025
ChatGPT Image 20_00_46 2 thg 9, 2025
Tam Quốc: Bắt Đầu Tiệt Hồ Quan Vũ, Cát Cứ Một Phương (Dịch)
Chương 649 02/09/2025
Chương 648 02/09/2025
bìa
[Dịch] Quỷ Giới Cầu Tiên Ta Có Một Gốc Thần Thông Đại Thụ
Chương 566 Đệ Ngũ Cảnh 02/12/2025
Chương 565 Ẩn Ưu 02/12/2025
Ngủ ngon bìa
Ngủ Ngon
Chương 11 16/02/2026
Chương 10 16/02/2026
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz