Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 449 kiếm

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 449 kiếm
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 449 kiếm

Chương 449: Kiếm

“Đây là xương của Giao Long.” Thanh dì nói, năm xưa nàng cũng từng chém giết qua Giao Long kiếm tiên.

Dư Sinh tiến lại gần mép nước quan sát, thấy trên đầu lâu con rồng có một lỗ hổng rất lớn, tựa như bị búa chẻ ra.

“Búa ư?” Thanh dì cảm thấy có lẽ chuyện này có liên quan đến Hình Thiên cự nhân nhất tộc.

Bọn họ tiếp tục tiến về phía trước, giữa đường lại gặp thêm hai bộ xương Giao Long, xương đầu đều bị rìu bổ ra, điều này khiến Dư Sinh có dự cảm chẳng lành.

“Nhỡ đâu cự nhân vẫn còn thì sao, có khi nào hắn lại bổ ta luôn không?” Dư Sinh nói, hắn miễn cưỡng cũng coi như một con rồng.

“Sẽ không đâu, đầu ngươi nhỏ quá, không đáng để bổ.” Thanh dì nói vậy, nhưng vẫn nắm chặt kiếm trong tay.

Dư Sinh lườm Thanh dì một cái rõ dài, “Đầu khác không nhỏ là được.”

Thanh dì ngơ ngác, không hiểu ý nó.

Sau khi rời khỏi ba bộ xương rồng, bọn họ rất nhanh nghe thấy tiếng nước chảy “ào ào”, vừa định tìm kiếm thì liền gặp một bộ thi thể.

Là thi thể Kim Tra hoặc Ngân Tra, Dư Sinh chỉ liếc mắt một vòng, thấy cách đó không xa lại có một cái sơn động.

Sơn động này rất cao, rất lớn, một gã cự nhân cũng có thể thoải mái đi qua.

Hai người rẽ vào, tìm được dòng sông nhỏ, cũng tại bờ sông nhìn thấy một bộ thi thể khác.

Đầu hắn tựa vào bờ sông, bị cá trong sông gặm chỉ còn lại xương cốt.

Dư Sinh lắc đầu, dẫn Thanh dì tiếp tục tiến lên, bực bội nói: “Kỳ quái, cái bóng sao không tìm chúng ta nhỉ?”

Thanh dì cũng đang vì chuyện này mà băn khoăn.

Sau khi vào sơn động, không biết đã đi bao lâu, Dư Sinh rốt cục cảm thấy hơi mệt, bèn hạ trại tạm thời nghỉ ngơi bên bờ sông.

Lúc này cá mực cũng đã ướp gia vị xong, thấy Dư Sinh lấy than củi từ trong bối nang ra, Thanh dì ngạc nhiên nói: “Không phải bảo là hết rồi sao?”

“Sao có thể, ta chỉ là lười lấy ra vì đầu kia với cái thanh chim nướng thôi.” Dư Sinh đáp.

“Ăn nói cẩn thận chút, ta còn ở đây đấy.” Thanh dì ở trong Kiếm Nang không vui nói.

Dư Sinh không để ý đến nàng, sau khi đốt than củi thì lại lấy từ trong bối nang ra một tấm sắt.

Thanh dì chẳng còn thấy kinh ngạc nữa, chỉ cẩn thận đề phòng xung quanh.

Dùng que trúc xiên cá mực, lúc này tấm sắt đã nóng đỏ, Dư Sinh đặt xiên cá mực lên trên nướng.

Âm thanh “tư” vang lên rất rõ trong sơn động, thu hút sự chú ý của Thanh dì.

Khi Dư Sinh quết tương liệu hệ thống cung cấp lên, đồng thời không ngừng lật qua lật lại, một mùi thơm khó cưỡng bốc lên.

Dư Sinh hít hà, thấy có chút khác biệt so với món cá mực nướng vỉ sắt ở kiếp trước, dường như còn có một mùi thơm khác nữa.

Nướng chín một xiên trước, đang định đưa cho Thanh dì thì thấy Dư Sinh trực tiếp nhét vào miệng mình.

“Ừm, thơm thật.” Dư Sinh kinh ngạc thốt lên, quả không hổ là râu yêu thú nướng, vị càng thuần hậu, so với Lôi Quả thực là mê hoặc trí mạng.

Thấy Dư Sinh nuốt hết một xiên, không cho mình nếm thử miếng nào, Thanh dì bất mãn cắn môi.

“Cẩn thận có độc, ta nếm thử trước giúp ngươi.” May mà Dư Sinh kịp thời phát hiện, thành khẩn nói với Thanh dì.

“Thật á?”

Thanh dì cuối cùng vẫn tin Dư Sinh, “Vậy khỏi cần ngươi”, nàng rút kiếm ra, hóa thành kiếm linh, “Ngươi bảo nàng nếm thử đi.”

“Không phải, ta…” Kiếm linh thất vọng nhìn Thanh dì, cuối cùng vẫn không cưỡng lại được sự dụ hoặc của món cá mực nướng vỉ sắt, cầm lấy một xiên nếm thử.

Sau khi nuốt xuống, nàng vẫn không quên liếm liếm ngón tay, ngẩng đầu lên thấy Thanh dì và Dư Sinh đang nhìn chằm chằm mình.

“Cái kia, ta không nếm ra gì cả, để ta nếm lại thử xem.” Kiếm linh lại nhặt một xiên đã nướng xong nhét vào miệng.

“Ừm, bên trong hình như có chút gì đó.” Kiếm linh vừa nhai vừa nói, “Giống như có độc, lại hình như không có độc.”

“Rốt cuộc là có độc hay không có độc đây, ta nếm lại thử xem.” Nàng cau mày, ném que trúc đi, lại giật lấy một xiên.

“Độc cái đầu ngươi ấy.” Thanh dì tiện tay vẫy một cái, kiếm linh hóa thành kiếm, xiên cá mực trong tay chuyển sang tay Tiểu dì, sau đó kiếm lại biến thành kiếm linh.

“Ta còn không phải là vì tốt cho ngươi sao.” Kiếm linh ấm ức nói, nhưng tay không hề chậm lại, lại giật lấy một xiên.

Món cá mực nướng vỉ sắt của Dư Sinh quả thật là mỹ vị vô cùng, hơn nữa râu mực được chặt đi không biết ăn cái gì mà lớn, thịt tươi ngon mà không hề tanh.

Ba người vừa ăn vừa nướng, chừng một canh giờ, cuối cùng kiếm linh thực sự ăn không nổi nữa mới thôi.

Dư Sinh cũng ăn quá no, tựa vào người Thanh dì nghỉ ngơi, ngược lại Thanh dì lại tiết chế, chỉ ăn một chút rồi bắt đầu uống rượu.

Người ta thường nói, bụng no thì nghĩ đến chuyện khác.

Thấy kiếm linh đang nô đùa bên bờ sông, Dư Sinh nghiêng người nhìn Thanh dì ở ngay gần, “Để phòng vạn nhất, hay là bóng của chúng ta nên trùng điệp một chút?”

“Trùng điệp một chút là sao?” Thanh dì uống một ngụm rượu, liếc nhìn Dư Sinh.

“Như vầy nè”, Dư Sinh nhanh chóng và chuẩn xác tìm đến đôi môi đỏ mọng mà hắn hằng mong ước, liếm lên.

Có lẽ vì trong động không có người ngoài, Chiếu cô nương không hề kháng cự, thậm chí còn nhiệt tình đáp lại.

Kiếm linh bên bờ sông quay đầu nhìn một chút, lắc đầu, người thật là kỳ quái, ăn cơm nói chuyện đầu lưỡi với đôi môi cứ đi qua đi lại liếm làm gì.

Hôn hồi lâu, Thanh dì phát hiện tay Dư Sinh đang đặt trên ngực trái, tách ra nhìn lướt qua rồi hung dữ nhíu mày với Dư Sinh.

“Ách, tại ta cao hứng quá, tay liền thích nắm chút gì đó.” Dư Sinh buông tay trái ra, lại đặt tay phải lên ngực trái, cúi người muốn tiếp tục trùng điệp cái bóng.

“Coi ta là đồ ngốc à.” Thanh dì véo tai Dư Sinh, kéo hắn ra.

“Đau, đau, không phải, tại đôi tay này không nghe lời ta.” Dư Sinh vỗ tay trái tay phải hai cái.

Thấy Thanh dì không tin, Dư Sinh làm vẻ giật mình, “A, có lẽ tại thịt cá mực quấy phá.”

“Coi ta là trẻ lên ba à.”

Thanh dì giáo huấn Dư Sinh, khiến kiếm linh bên bờ sông lại quay đầu, “Haizz, người ta, thật thích thay đổi thất thường.”

Kiếm linh vừa dứt lời, chợt nghe Dư Sinh kêu thảm một tiếng, ngã xuống đất rên rỉ lớn tiếng.

Thanh dì giật mình, thấy Dư Sinh ôm chặt ngực, vội vàng cúi người xuống đè hắn lại, “Tiểu Ngư Nhi, ngươi, ngươi làm sao vậy?”

Nàng tuyệt đối không dám động vào ngực Dư Sinh.

“Tâ…tâ…tim, nhịp tim nhanh quá, a…” Sức lực trong người Dư Sinh bỗng nhiên trỗi dậy, đẩy Thanh dì ra, ép ngực xuống đất.

“Có…có thứ gì đó muốn chui ra.” Lúc này giọng Dư Sinh đã khàn đặc, mồ hôi hột to như hạt đậu trong khoảnh khắc tuôn ra.

“Tiểu Ngư Nhi, đừng dọa ta.” Thanh dì ôm chặt Dư Sinh, tay đặt lên mạch đập của hắn, cả người nhất thời hoảng loạn.

Mạch đập của Dư Sinh đang điên cuồng nhảy lên!

Bảo kiếm linh giúp ấn, Thanh dì xem xét mắt hắn, thấy hai mắt đỏ bừng, giống như nhập ma.

“Đừng dọa ta.” Thanh dì áp mặt lên mặt Dư Sinh, vuốt mồ hôi trên trán hắn, hướng kiếm linh hô: “Nhanh, mau lấy tấm gương đến đây.”

“Không…không sao đâu.” Dư Sinh gân xanh trên mặt nổi lên, cắn răng từng chữ an ủi Thanh dì.

Hắn gảy một chút tóc nàng, đưa mắt nhìn về phía chỗ sâu trong cửa hang, “Ở…ở trong đó, có thứ gì đó đang chọn ta…”

Lúc này Dư Sinh rốt cục không nhịn được nữa, bỗng nhiên bật dậy, tay trái vung lên, hai đạo kiếm khí trong chốc lát từ đầu ngón tay bắn ra.

“Xuy xuy” hai tiếng, ở phía sau lưng Thanh dì không xa, hai đạo khói trắng bốc lên, giống hệt động tĩnh khi cái bóng bị giết chết.

Dư Sinh vẫn còn một tia thanh minh, ôm lấy Thanh dì, không hề làm tổn thương nàng, nhưng trong mắt Thanh dì, lúc này Dư Sinh tựa như một thanh kiếm.

“Tấm gương.” Kiếm linh rốt cục tìm ra.

Thanh dì nhận lấy, không biết phải dùng thế nào, thấy Dư Sinh nắm chặt nó, ánh mắt đỏ bừng dần dần tiêu tan.

“Ôi, nghĩ không ra lại gặp ngươi ở đây.” Trong lúc Thanh dì nghi hoặc, sâu trong sơn động vọng ra một tiếng trầm đục như sấm rền.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 449 kiếm

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Gemini_Generated_Image_fv1q02fv1q02fv1q
Mùa Hè Chưa Đặt Tên
Chương 11 15/02/2026
Chương 10 15/02/2026
Bìa
(Dịch) Kinh Doanh Siêu Thị Nhỏ Ở Mạt Thế
Chương 188 17/08/2025
Chương 187 17/08/2025
bìa truyện
[Dịch] Nương nương tỉnh mộng nhân gian, cung đấu từng bước tất thắng
Chương 200 Ngu Tố Cẩm thật nóng lòng 22/12/2025
Chương 199 Đây chính là Ngự Long Thuật của nàng 22/12/2025
bìa
Gió Ngang Đường Ray Năm Mười Bảy
Chương 12 16/02/2026
Chương 11 16/02/2026
bia-vo-dich-thien-menh
Vô Địch Thiên Mệnh (Bản dịch)
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (2) 30/04/2025
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (1) 30/04/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz