Chương 445 nam hoang khách tới
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 445 nam hoang khách tới
Chương 445: Khách Đến Từ Nam Hoang
Từ khi đặt chân đến Đại Hoang, Đông Hoang Vương đã gây thù chuốc oán không ít. Rất nhiều người, yêu, thần đều mong muốn đòi lại danh dự từ Dư Sinh.
“Đánh hội đồng còn không lại được lão nương, quay sang ức hiếp nhi tử.” Dư Sinh dở khóc dở cười, nghĩ bụng.
Đã vậy, Dư Sinh đành lùi một bước, tính toán trước tiên đi một vòng Đông Hoang, nếu có cơ hội thì ghé qua Tứ Minh Chi Hải dạo chơi vài vòng.
Biển cả vốn là hậu hoa viên của Đông Hoang Vương, Dư Sinh ngược lại có thể đến đó.
Chỉ là biển rộng mênh mông, khắp nơi đều là nước biển xanh thẳm, đi lại trên đó chắc cũng không có gì thú vị.
Bốn phía trở nên yên tĩnh, Dư Sinh tay trái nắm tay Chiếu cô nương, tay phải thì luồn vào trong ngực nàng, hưởng thụ sự yên bình hiếm có cùng sự mềm mại.
Ở trên cao thì không khỏi lạnh lẽo, huống chi lại đang là mùa đông. Thế là ngắm trăng được nửa khắc đồng hồ, Dư Sinh liền bảo cá ướp muối hạ xuống.
Bọn họ đứng trên đỉnh đầu cá ướp muối, nhìn xuống dưới. Lúc này đã đến biển, thỉnh thoảng có cá lớn nhảy lên khỏi mặt nước, đuổi theo bọt sóng.
Còn có những con trai khổng lồ mở vỏ trên một hòn đảo nhỏ, hướng về ánh trăng, để viên trân châu to bằng đầu người bên trong phản chiếu ánh sáng.
Cá ướp muối vẫn đang lớn lên, may mà Dư Sinh đã bảo nó bay cách mặt biển rất cao, dù vậy, động tĩnh khi vỗ cánh vẫn khiến mặt biển nổi lên những con sóng cao như tường thành.
Theo lời cá ướp muối, nửa thân dưới của nó vẫn còn ở trên Tây Sơn, phía tây trấn nhỏ. Thế là Dư Sinh bảo nó quay người, đưa bọn họ đến trên không thành Dương Châu.
Mây đen vẫn đè nặng thành Dương Châu, dân chúng thì như rắn mất đầu, bởi minh chủ và thành chủ đi mãi không về.
Thân thể cá ướp muối chuyển động chậm chạp, nhưng cảnh sắc dưới chân lại lướt qua rất nhanh. Biển cả biến mất, rừng cây xuất hiện, còn có những hồ nước điểm xuyết ở giữa.
“Cá ướp muối, sau này ngươi cứ lớn như vậy mãi, hay là có thể thu nhỏ lại?” Dư Sinh hỏi, giữa gió thổi quần áo bay phấp phới.
Câu hỏi này làm khó cá ướp muối. Nó do dự một chút rồi đáp: “Khống chế Ly Long Chi Châu, có lẽ có thể.”
Sau khi uống rượu, Ly Long Chi Châu trong cơ thể nó đột nhiên trở nên sinh động, liên tục không ngừng rót thần lực vào thân thể nó, khiến nó biến thành đại bàng.
Hiện tại nó đang ở trạng thái mất khống chế, đợi khi biến thành đại bàng hoàn toàn, có lẽ Ly Long Chi Châu sẽ khống chế được.
Dư Sinh gật đầu, hy vọng là vậy, chứ hắn nuôi không nổi một con chim đại bàng đâu.
Bọn họ di chuyển một lúc lâu nữa, khi nhìn thấy khách sạn phía sau hồ lớn, thì biết thành Dương Châu đã gần.
Vừa đúng lúc này, Dư Sinh nghe thấy tiếng sấm “lốp bốp”.
Ngước mắt nhìn theo tiếng động, hắn thấy sấm sét ở phương nam chân trời, thế là bảo cá ướp muối bay qua đó.
Cá ướp muối vừa vỗ cánh bay, nháy mắt đã đến trước mặt sấm sét, dọa Lôi Long giật mình, người trên lưng nó suýt chút nữa thì ngã xuống.
“Ai, yêu quái gì vậy!” Một người hét lớn.
Đứng trên đỉnh đầu cá ướp muối, Dư Sinh nghi hoặc: “Ai, ai đang nói chuyện vậy? Chẳng lẽ con Lôi Long này thành tinh rồi?”
“Dư, Dư công tử?” Người kia trấn tĩnh lại, nếu là Dư Sinh thì không cần quá lo lắng. “Ta là thành chủ Hắc Thủy Thành.”
“À, Hắc Tử à.” Dư Sinh nhớ mang máng người này, nhưng lại quên mất tên hắn, thế là tùy tiện gọi.
Hắn nghiêng đầu đánh giá xung quanh, cuối cùng cũng tìm thấy người kia ở dưới bụng Lôi Long.
Cũng trách Dư Sinh không nhìn thấy hắn ngay, thành chủ Hắc Thủy Thành một thân đen thui, hòa vào bóng đêm như một.
Hắc Tử thì Hắc Tử, thành chủ Hắc Thủy Thành đang kinh hồn bạt vía cũng chẳng hơi đâu mà so đo chuyện này.
Hắn men theo hai chân Lôi Long bò lên lưng nó, nhìn con yêu quái khổng lồ mà Dư Sinh đang cưỡi, “Công tử, đây, đây là?”
“À, tọa kỵ mới của bản công tử, Côn Bằng.” Dư Sinh đắc ý nói, cho dù ở Đại Hoang, tọa kỵ này cũng rất phong cách.
“Côn Bằng?!” Thành chủ Hắc Thủy Thành đứng bật dậy quan sát, trong lòng thầm nghĩ, không hổ là con trai Đông Hoang Vương, lại có được Thần thú trong truyền thuyết này.
Trên lưng Lôi Long không chỉ có thành chủ Hắc Thủy Thành, phía sau hắn còn có một cái bao tải, hiện đang giãy giụa.
Dư Sinh nhíu mày, chế nhạo: “Ồ, bây giờ thành chủ Hắc Thủy Thành đích thân ra tay buôn bán nô lệ rồi à?”
“Không phải, không phải, đây không phải nô lệ.” Thành chủ Hắc Thủy Thành vội vàng xua tay.
Hắn biết Dư Sinh và thành chủ Dương Châu từ trước đến nay không ưa những kẻ làm ăn trên thân xác nô lệ.
“Ta có chuyện quan trọng muốn đến thành Dương Châu bẩm báo minh chủ.” Thành chủ Hắc Thủy Thành vừa nói vừa vỗ nhẹ vào bao tải sau lưng, đồ vật trong bao bố càng giãy giụa dữ dội hơn.
“Chuyện gì?” Dư Sinh hỏi.
Thành chủ Hắc Thủy Thành chỉ vào Côn Bằng, “Công tử, ở đây không tiện, ngài xem, ta có thể…”
“Lên đây đi.” Dư Sinh nói.
Thành chủ Hắc Thủy Thành mừng rỡ đáp lời, nhấc cái bao tải trên người rồi nhảy lên lưng Côn Bằng. Sau khi xuống, hắn vẫn không thể tin được, sờ soạng lưng Côn Bằng.
Đây chính là Côn Bằng, Thần thú trong truyền thuyết chỉ tồn tại ở biển cả, rất nhiều tiên nhân cả đời cũng chưa từng được đặt chân lên lưng nó.
“Rốt cuộc có chuyện gì?” Dư Sinh thấy hắn cứ kích động mãi, không nhịn được truy hỏi.
“À, vâng.” Thành chủ Hắc Thủy Thành đặt bao tải trên vai xuống, “Công tử, Chiếu cô nương, thứ này là do ta mua được từ đội buôn nô lệ ở Nam Hoang.”
Dương Châu và Hắc Thủy Thành nằm ở phía nam Đông Hoang, cách Nam Hoang không quá xa.
Đội buôn nô lệ lại thường xuyên trèo non lội suối, bởi vậy việc Hắc Thủy Thành và đội buôn nô lệ Nam Hoang có qua lại cũng không có gì lạ.
Chỉ là cách dùng từ của thành chủ Hắc Thủy Thành khiến Dư Sinh không thích, “Thứ gì, rõ ràng là người.”
Thành chủ Hắc Thủy Thành biết mình lỡ lời, phụ họa: “Đúng, không phải thứ gì, công tử ngài thật là mắt sáng như đuốc.”
“Chẳng qua cái này không phải thứ gì, dường như cũng không thể xem là người.” Thành chủ Hắc Thủy Thành vừa nói vừa mở bao tải, nhanh chóng né tránh khi vật trong bao bố thò móng vuốt ra.
“Hô hô,” trong bao bố truyền ra tiếng thú bị nhốt.
Dưới ánh mắt chăm chú của Dư Sinh, một đôi tay xanh đen xé toạc bao tải, sau đó một người quần áo rách rưới đứng dậy.
Một mùi hôi thối xộc thẳng vào mặt, khiến Dư Sinh phải kéo Chiếu cô nương lùi lại một bước, đồng thời che miệng mũi Tiểu dì.
“Đây là vật gì?” Dư Sinh nín thở oán giận.
Thành chủ Hắc Thủy Thành không giải thích, người kia vừa nghe Dư Sinh nói chuyện thì đột nhiên quay người lại, hung hăng áp sát Dư Sinh.
Dưới ánh trăng, Dư Sinh nhìn thấy ánh mắt của hắn, màu xám xịt, không có một tia thần thái, bên trong chỉ toàn là khí tức tử vong.
“Đây là…” Vẻ kinh ngạc lộ rõ trên mặt Dư Sinh. Trong phim ảnh và trò chơi ở kiếp trước, Dư Sinh đã gặp không ít thứ như vậy.
Người kia động, hai tay hóa thành trảo, không chút khách khí vồ lấy Dư Sinh, móng tay sắc bén lóe lên hàn quang.
Thành chủ Hắc Thủy Thành đã sớm chuẩn bị, một chân đá vào bụng người kia, khiến hắn ngã nhào ra xa.
Người này dường như không cảm thấy đau đớn, vừa ngã xuống đất đã bật dậy, hai chân không hề cong mà lao thẳng về phía Dư Sinh.
Thành chủ Hắc Thủy Thành nắm chặt chuôi kiếm, rút kiếm ra khỏi vỏ ngay khi người kia xông lên.
Khi kiếm trở lại vỏ, tay phải của người kia đã rơi xuống đất.
Không có máu tươi chảy ra, người kia cũng không cảm thấy đau đớn.
Hắn không hề dừng lại, tiếp tục nhào về phía Dư Sinh, như thể Dư Sinh có thâm thù đại hận với hắn.
Khi hắn đến trước mặt, Dư Sinh giơ chân đá vào cổ quái vật, trực tiếp đá bay đầu ra ngoài, sau đó kéo Chiếu cô nương tránh xa.
Thân thể quái vật vẫn còn hung hăng, giãy giụa một hồi mới ngừng, tiếp theo từ chỗ cổ trào ra một sợi u hồn.
Dư Sinh tiến lên một bước, trực tiếp vây khốn u hồn, đồng thời không khỏi nhớ tới chuyện chiều nay với phu nhân.