Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 426 từ đao

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 426 từ đao
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 426 từ đao

Chương 426: Từ đao

Lời của Yến Đình khiến Dư Sinh trợn tròn mắt, không phải vì cái gì Hình Thiên nhất tộc, mà là bị cái bánh vẽ mà Yến Đình vẽ ra dụ hoặc.

Nếu thành công thật, Dư Sinh cảm thấy việc biến khách sạn thành đệ nhất thiên hạ chỉ là chuyện sớm muộn.

Nếu Tây Sơn có một con đường thông ra bên ngoài, còn lo thiếu khách sao?

“Chúng ta lập tức đi điều tra.” Dư Sinh vừa dứt lời, da ảnh trong tay vẫn không nhúc nhích.

“Treo da ảnh lên tường đi.” Dư Sinh nói rồi đưa cho Bạch Cao Hưng, khiến Thanh dì nhíu mày, chẳng lẽ cái tật treo người này cũng di truyền à?

Bò lổm ngổm thân thể, bước chân lảo đảo lặng lẽ chuyển qua cửa khách sạn, chỉ thiếu chút nữa là chạy ra ngoài.

“Dừng lại, không được đi!” Dư Sinh hét lớn một tiếng, dọa cho bò lổm ngổm giật mình, nhấc chân bỏ chạy, tiểu hòa thượng ở phía sau gọi với theo cũng không kịp.

“Sinh ca, ầy.” Tiểu hòa thượng bĩu môi, hướng Dư Sinh làm mặt quỷ rồi đuổi theo.

Dư Sinh cười đắc ý, bị Thanh dì không vui gõ nhẹ đầu ngón tay, “Tính trẻ con.”

Dư Sinh xoay người, “Đúng rồi, phần thưởng của ta đâu, có thể ứng trước một chút không?” Hắn chỉ chỉ vào tờ giấy vẽ chữ lớn trong tay Thanh dì.

Thanh dì thu lại trang giấy, “Nhanh thu xếp đi, sáng sớm mai chúng ta tiến về Đông Sơn.”

“Ta còn chưa biết chuyện gì xảy ra đâu.” Dư Sinh nói, sao mơ hồ đã phải đi Đông Sơn dò đường rồi.

Thanh dì dừng bước, “Cái gì cũng không biết? Vậy vừa rồi ngươi còn thề son sắt đáp ứng Yến thành chủ mau chóng đi?”

“Ha ha,” Dư Sinh gãi đầu cười ngượng, hắn bị cái bánh vẽ của Yến Đình dụ hoặc, không tự chủ được liền đáp ứng.

Hắn cảm khái: “Đời ta, Dư Sinh này, chỉ có tiền là kẻ địch lớn nhất.”

Thanh dì bĩu môi, cảm thấy câu này nên đổi thành “Mẹ con các ngươi hai đời này” mới đúng.

“Hai chúng ta đi lâu đấy, ngươi thu xếp khách sạn một chút, rồi chuẩn bị chút lương khô với rượu.” Thanh dì nói.

Dư Sinh khoát tay, huênh hoang nói có thần trù ở đây, chuẩn bị lương khô gì chứ, cứ coi như đi nấu cơm dã ngoại, đảm bảo Tiểu dì ăn ngon uống ngon.

“Chờ một chút, chỉ có hai chúng ta đi Đông Sơn?” Dư Sinh chợt tỉnh ngộ, chẳng phải là nói, hai người sẽ ở Đông Sơn rất lâu sao?

Muốn làm gì thì làm!

Một ý nghĩ vừa hiện lên trong đầu Dư Sinh, trán đã bị Thanh dì gõ một cái, “Đang nghĩ vớ vẩn gì đấy, còn không mau đi làm việc.”

“Ai nói ta suy nghĩ lung tung.” Dư Sinh cãi lại với Thanh dì, “Ta đây nhiều lắm là gọi ý nghĩ kỳ quái.”

Dứt lời, Dư Sinh xoay người đi xuống bếp, miệng ngâm nga “Ngươi là cơn gió, ta là cát”, còn nửa câu sau, tạm thời chưa dám hát trước mặt Thanh dì.

Chẳng qua Tiểu dì nhíu mày, ngươi là Phượng Nhi, ta là đồ ngốc à?

Nàng phát hiện có vật gì đó đi qua rồi vào bếp, đoán chừng là Phượng Nhi, Thanh dì thế là cũng đi theo vào.

Hắc Nữu và mấy người ngơ ngác nhìn theo bóng lưng hai người, “Bây giờ bọn họ đã không tránh mặt chúng ta nữa rồi.” Bạch Cao Hưng nói.

“Ai, sau này có phải gọi chỉ huy sứ là thành chủ phu nhân không?” Phú Nan nói, nhưng như vậy vị trí chỉ huy sứ sẽ bị bỏ trống, vậy chẳng phải là…

“Ta vẫn còn là trẻ con.” Thảo Nhi ngồi trên ghế đung đưa hai chân, “Có ai quản bọn họ không vậy?”

Hắc Nữu nói: “Đông Hoang Tiểu vương gia đấy, ai dám gây, nhỡ bị Đông Hoang Vương rút gân lột da thì sao?”

Nàng nói rồi nhìn sang Diệp Tử Cao, thấy hắn chống má, mắt mất tiêu cự, khóe miệng treo nụ cười tà ác.

Hắc Nữu đẩy hắn, “Ngươi đang nghĩ gì đấy?”

Diệp Tử Cao bỏ tay xuống, thu lại nụ cười, “Không có gì, chỉ là nghĩ đến vài chuyện.”

“Chắc chắn không phải chuyện tốt.” Bạch Cao Hưng hiểu rõ con người hắn, đứng dậy ra ngoài hầu hạ gia súc.

Hiện tại một con Lôi Long, một con trâu, sức ăn quá lớn.

Cũng may có anh em mặt thẹo ở đây, bây giờ cỏ khô không chỉ có bọn họ cắt về, mà cỏ khô dự trữ qua mùa đông cũng đang được họ giúp Dư Sinh chuẩn bị.

Dư Sinh cũng không định đuổi họ đi, đến lúc thị trấn xây dựng lại, khách sạn mở rộng, thậm chí sau này hộ vệ, đều cần người cả.

Đám mặt thẹo này tuy từng làm cướp đường, nhưng lúc núi sói đến lại xả thân cứu người, vẫn khiến Dư Sinh cảm động.

Dù sao có mấy tên tiểu nhị có thể xả thân chắn thương, vào thời khắc mấu chốt vẫn rất có ích, ví dụ như con heo mà Diệp Tử Cao nuôi trước kia.

Hắc Nữu rất tò mò về những gì Diệp Tử Cao đang nghĩ, lay cánh tay hắn truy hỏi, Diệp Tử Cao cuối cùng mất kiên nhẫn mới nói: “Được rồi, ta vừa nãy đang nghĩ Phi Phi là ai?”

Hắc Nữu, Phú Nan và Thảo Nhi đều giật mình, ngược lại Liễu Liễu như có điều suy nghĩ, chưởng quỹ dường như vừa nói “ý nghĩ kỳ quái”.

Hắc Nữu rất nhanh hiểu ra, “Ha ha,” nàng cười lớn vỗ vai Diệp Tử Cao, “Quá, quá tà ác, ta thích.”

“Cá mè một lứa.” Thảo Nhi kéo Liễu Liễu ra ngoài, đã bảo người ta vẫn còn là trẻ con mà.

Chỉ vừa bước chân ra khỏi bậc thềm, Thảo Nhi đã bị một tiếng kêu đau từ bếp sau giữ lại, Thanh dì vén rèm lên gọi Thảo Nhi, “Người nào đó cắt vào tay rồi, mau tới cầm máu.”

“Chưởng quỹ?” Thảo Nhi hỏi.

“Còn có thể là ai?” Thanh dì trợn mắt, đao công luyện xuất sắc thế mà vẫn cắt vào tay, đúng là tâm lý có vấn đề.

Thảo Nhi vừa thu chân về, Phú Nan “vèo” một tiếng đã chạy về phía bếp sau, “Chưởng quỹ, để ta xem cho.”

Thảo Nhi trợn tròn mắt, tình huống gì đây, Phú Nan cháu trai này thế mà thương hoa tiếc ngọc, “Thật coi cô nãi nãi là chết rồi à?” Thảo Nhi tức giận đi về phía bếp sau.

“Không phải, là ăn chay.” Liễu Liễu ở bên cạnh nhắc nhở.

“À, đúng, là ăn chay?” Thảo Nhi vén rèm đi vào, nghiêm chỉnh mà nói, nàng thật đúng là “ăn chay”.

Trong bếp, Dư Sinh che ngón tay đang chảy máu, Phú Nan đứng bên cạnh Dư Sinh, hết nhìn trái lại ngó phải, cố gắng nhìn rõ vết thương của Dư Sinh.

“Không bị cắt mất miếng thịt nào chứ?” Thảo Nhi hỏi, sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, nàng lấy một cọng cỏ từ trong ngực, “Nhai nát rồi đắp lên vết thương sẽ nhanh khỏi.”

Thảo Nhi vừa định nhai, “Ấy, chờ một chút, để Tiểu dì làm cho.” Dư Sinh nói, “Chỉ trách nàng làm ta phân tâm.”

Lúc Dư Sinh đang cắt mấy miếng thịt Thao Thiết làm lương khô, Thanh dì bỗng nhiên hỏi một câu “Ngươi nhớ thương Phượng Nhi?”, thế là Dư Sinh liền cắt vào tay.

“Làm thì làm.” Thanh dì nhận lấy cỏ, nhai nát rồi cẩn thận đắp lên vết thương cho Dư Sinh.

Lúc này Phú Nan thấy rõ vết thương của Dư Sinh, thất vọng lắc đầu, Dư Sinh đang hưởng thụ sự dịu dàng của Tiểu dì, không để ý đến hắn.

Hắc Nữu và Diệp Tử Cao vén rèm tiến vào, “Chưởng quỹ, có bị cắt mất miếng thịt nào không?” Diệp Tử Cao cũng dò xét vết thương của Dư Sinh.

Dư Sinh bất mãn: “Ý gì đấy, ngươi mong ta cắt trúng miếng thịt à?”

“Không phải, chúng ta hiếu kỳ. Thao Thiết trước khi chết nói thịt tứ vương ăn vào có thể đạt được vĩnh sinh đại đạo.” Hắc Nữu nói, “Có lẽ thịt của ngươi phải được nửa cái đại đạo đấy.”

“Đi tổ cha nhà ngươi, cút xéo cho ta.” Dư Sinh nhấc chân đá hai người ra ngoài, “Cấu kết với nhau làm việc xấu, cá mè một lứa.”

“Bạn xấu.” Phú Nan bổ sung một câu, sau đó cũng bị Dư Sinh đá ra ngoài, “Ngươi cũng thế.”

“Chưởng quỹ, chúng ta không phải yêu thú, còn ăn thịt ngươi chắc?” Diệp Tử Cao ở bên ngoài cười nói, “Có lẽ còn có thể giúp ngươi phát hiện ra con đường làm giàu đấy.”

Bọn họ sau này còn muốn lên tiên sơn, trên tiên sơn có rất nhiều linh vật giúp người trường sinh bất tử, chỉ là hiếu kỳ thôi.

“Ta thật sự là yêu thú đấy.” Hắc Nữu bỗng nhiên nói.

Đừng nói bọn họ, Dư Sinh cũng tò mò, hắn duỗi ngón tay ra, “Hay là ta cắn thử một miếng xem sao?”

Nếu thật sự thành công, Dư Sinh cảm thấy Nam Hoang Vương sẽ thoái vị mất.

Đương nhiên, trừ phi Nam Hoang Vương cũng làm ăn kiểu này.

Chỉ là vừa nghĩ vậy, vết thương trên tay lại đau nhói, Dư Sinh mới không làm chuyện ngốc nghếch đó.

“Vậy khác gì bán thịt đâu?” Hắn nói với Thanh dì.

Đường Tăng vì sao trên đường đi thỉnh kinh không bỏ qua miếng thịt yêu quái nào, để đổi lấy con đường thông suốt đến Tây Thiên?

Cũng là bởi vì có đạo đức nghề nghiệp nên hòa thượng không làm da thịt sinh ý.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 426 từ đao

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
ChatGPT Image 20_00_46 2 thg 9, 2025
Tam Quốc: Bắt Đầu Tiệt Hồ Quan Vũ, Cát Cứ Một Phương (Dịch)
Chương 649 02/09/2025
Chương 648 02/09/2025
bìa
[Dịch] Bắt Đầu Bị Siêu Thoát Sáng Tạo Ra Vực Sâu Minh Giới
 Lời kết 29/11/2025
 Chương 572 29/11/2025
Tổng-giám-đốc-Hoắc-,-người-vợ-thực-vật-của-anh-đã-mang-theo-con-và-tái-giá-rồi
(Dịch) Tổng giám đốc Hoắc, người vợ thực vật của anh đã mang theo con và tái giá rồi!
Chương 203 04/08/2025
Chương 202 04/08/2025
Zhihu_art_style_soft_nostalgic_melancholic_atmosp
Khoảng Cách Vô Tận
Chương 5: Bình yên 16/01/2026
Chương 4: Ly biệt 16/01/2026
bìa
[Dịch] Quỷ Giới Cầu Tiên Ta Có Một Gốc Thần Thông Đại Thụ
Chương 566 Đệ Ngũ Cảnh 02/12/2025
Chương 565 Ẩn Ưu 02/12/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz