Chương 402 mua phải một nhánh xuân muốn thả
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 402 mua phải một nhánh xuân muốn thả
Chương 402: Mua Nhầm Cành Xuân Muốn Thả
Quái Tai trợn mắt há hốc mồm. Tiểu Ngư Nhi từng nói con cá ướp muối này không tầm thường, nhưng đâu đến mức biết nói tiếng người, còn sống sờ sờ ra thế này?
Con cá ướp muối bị treo trên cửa sổ, thân thể cứng đờ run rẩy, muốn thoát ra mà không được, đành bất đắc dĩ nói với Quái Tai đang ngẩn người: “Giúp ta với, gỡ ta xuống đi.”
Quái Tai hoàn hồn, cổ quái nhìn nó. Một cái móc treo còn không tự gỡ được, nói gì đến xoay người?
Nhưng trước lời thỉnh cầu của cá ướp muối, Quái Tai vẫn gỡ nó xuống, đồng thời ngẩng đầu nhìn quanh ra ngoài, thấy Thao Thiết đã gần bờ sông.
Chỉ cần hai ba bước nữa, Thao Thiết sẽ đến trước khách sạn. Có điều, mục tiêu của Thao Thiết không phải khách sạn, nó liếc nhìn trâu nước rồi thong dong bước đi.
Sấm chớp rạch ngang bầu trời, Thao Thiết mang theo nụ cười trêu tức trên mặt, chỉ chờ trâu nước tự đưa đến miệng để nó ăn no nê.
“Cái kia… lại giúp ta một lần nữa, ném ta về phía con yêu thú kia đi.” Sau một hồi giãy giụa, cá ướp muối nói với Quái Tai.
Quái Tai cúi đầu, vẫn còn nghi ngờ về khả năng xoay người của con cá ướp muối này, nhưng vẫn xách nó chạy ra ngoài cửa, tăng tốc rồi vung mạnh về phía Thao Thiết.
Hồ Mẫu Viễn thấy Quái Tai đi ra ngoài cũng đi theo, nghe cá ướp muối nói: “Cô nương, để ngươi xem thế nào là cá ch·ết không sợ nước sôi.”
“Cái này… con cá ướp muối này…” Hồ Mẫu Viễn kinh ngạc nói, hắn vẫn tưởng nó chỉ là đồ trang trí.
“Chưởng quỹ pháp bảo đấy.” Quái Tai nói. Trong ánh chớp dày đặc, nàng thấy cá ướp muối bay lên không trung, thân thể cứng đờ run rẩy, thế mà lại bơi lội như ở dưới nước.
Sau ba năm lần quẫy mình, nó bay lên cao, trong mắt Quái Tai và Hồ Mẫu Viễn chỉ còn là một chấm nhỏ, rồi biến mất.
Thao Thiết đang trêu chọc trâu nước thì thấy hai con sâu kiến từ khách sạn đi ra, còn ném đồ vật về phía nó.
Lòng tự trọng của kẻ tham ăn không thể xâ·m phạm! Thao Thiết định giơ tay đập một cái cây để cho chúng một bài học, chợt nghe một tiếng long ngâm.
Thao Thiết khẽ giật mình, rồi kinh ngạc trông thấy, ngay dưới xương sườn, cách hai mắt không xa, một con Tiểu Ngư đang nhe răng với nó.
Không khách khí chút nào, Thao Thiết cúi người một hơi nuốt con cá vào miệng.
Với một kẻ tham ăn mà nói, chân muỗi cũng là th·ịt, huống chi là một con cá ướp muối tự đưa tới cửa, dù có hơi mặn.
Thao Thiết cúi đầu há miệng khiến Quái Tai giật nảy mình, nàng cảm thấy mình đã sai lầm, con cá ướp muối này là do nàng ném ra ngoài mà.
“Chẳng lẽ con hàm ngư phiên thân này chỉ đơn thuần là xoay người thôi sao?” Quái Tai vẫn không hiểu ra sao, chỉ thấy cá ướp muối lật mình mấy lần.
Một con cá ướp muối chưa đủ no, Thao Thiết lại dồn ánh mắt vào Quái Tai và Hồ Mẫu Viễn, th·ịt người cũng không tệ, đặc biệt là gã nam nhân kia, da mịn th·ịt mềm, chắc chắn mỹ vị.
Nó vừa định chạy chậm một bước đến khách sạn thì trâu nước bên cạnh thấy thế, cất vó đ·ánh tới.
Đúng lúc trúng kế của Thao Thiết, nó nghiêng người tránh đòn, nhấc trảo đè lên cổ trâu, đồng thời dùng móng vuốt hất tung trâu lên mặt đất.
“Bò….ò…”, trâu nước tuyệt vọng gào thét, ngước cổ muốn xoay người nhưng vô ích.
“Ha ha, huynh đệ, có gì từ từ nói, đừng động tay động chân.” Thao Thiết vừa cúi người cắn đứt cổ trâu thì nghe trên đầu có người nói.
Nó lùi lại một bước ngẩng đầu, một loạt tròng mắt dưới xương sườn mới trông thấy một con ba Túc Điểu đang bay lượn.
Con ba Túc Điểu này mọc ra đầu người, còn có hai cặp mắt.
Râu dê của Thao Thiết run lên, cái thằng này chỉ nhiều mắt thôi, không phải thân nhân, có thể ăn.
Nhìn con chim này cũng khá béo, chắc vị không tệ, nó â·m thầm suy nghĩ, định thừa cơ đ·ánh lén bắt con chim xuống.
Ba Túc Điểu thấy Thao Thiết dừng lại thì thân thể căng thẳng hơi thả lỏng, “Huynh đệ, nể t·ình ta, tha cho nó một mạng đi.”
Thao Thiết lắc đầu, cuống họng phát ra tiếng nói như sấm rền, “Được thôi, nể mặt bốn mắt của ngươi, ta…”
Nói được nửa câu, Thao Thiết giơ móng vuốt lên chụp vào ba Túc Điểu với tốc độ cực nhanh.
Tung hoành đại hoang, mang đến vô số khô hạn, ba Túc Điểu đâu phải hạng vừa, nó vỗ cánh nhanh chóng né tránh, khiến móng vuốt của Thao Thiết hụt hẫng, chỉ vặt được vài cọng lông vũ.
“Phi, ngoài mặt huynh đệ.” Ba Túc Điểu tức giận mắng Thao Thiết, khi Thao Thiết lại giơ móng vuốt lên thì nó xoay người bỏ chạy.
“Trâu à, tự giải quyết cho tốt nhé, sang năm ta sẽ viếng mồ mả cho ngươi.” Nó vừa bay vào mây vừa lớn tiếng hô.
Nơi đây không nên ở lâu, Dương Châu vẫn là an toàn nhất. Ở đó có Tiên sơn Thiếu chủ và chư vị thành chủ, nếu thành cũng bị phá thì Đông Hoang coi như xong.
Có ch·út tiếc nuối vì th·ịt đến miệng lại bay mất, Thao Thiết cúi đầu xuống, lộ ra răng nanh sắc bén, chuẩn bị hưởng thụ th·ịt bò trước mắt, mặc kệ tiếng gào thét của trâu.
Bỗng nhiên, chân trời truyền đến tiếng long ngâm, Thao Thiết còn tưởng lại có cá ướp muối, ngẩng đầu lên thì thấy con ba Túc Điểu kia d·ương d·ương tự đắc bay trở lại.
“Súc sinh, mau thả nó ra, nếu không hôm nay ta sẽ khiến ngươi ch.ết không có chỗ chôn.” Nó cao ngạo nói.
Thao Thiết khó hiểu nhìn nó, thấy nó hất đầu chỉ ra phía sau, “Viện binh của ta đến rồi.”
Thao Thiết dùng hai mắt dưới xương sườn nhìn lên trời, chỉ thấy vô số phi kiếm kéo theo tàn ảnh bay tới.
Trong mây đen giăng kín, lôi điện không ngừng, cảnh tượng uy vi tráng quan.
Về phần tiếng long ngâm, phát ra từ con hắc long đi trước kiếm trận, chỉ là không hiểu vì sao, sấm sét rạch ngang bầu trời lại tránh đi những kiếm tiên này.
“Ngang!”, móng vuốt đè lên trâu, Thao Thiết ngửa mặt lên trời thét dài, cuồng phong tàn phá bừa bãi, bay lên trời cao, mây đen vì thế mà cuộn trào.
Kiếm trận dừng lại, gió thổi quần áo bay phất phới.
Dư Sinh đứng trên lưng hắc long, ngắm nghía Thao Thiết rồi cả giận nói: “Đại gia ngươi, biết đó là trâu của ai không hả? Mau thả ra cho ta!”
Thao Thiết khinh thường cười một tiếng, Dư Sinh thấy thế liền tự giới thiệu: “Nói cho ngươi biết, lão tử là con trai của Đông Hoang Vương đấy, cẩn thận ta…”
“Ngao!”, vừa nghe thấy tên Đông Hoang Vương, Thao Thiết liền há cái miệng to như ch·ậu máu, phẫn nộ gầm lên với Dư Sinh.
Kình phong thổi qua, Dư Sinh suýt nữa ngã xuống lưng rồng, “Xem ra danh tiếng của Đông Hoang Vương cũng không hữu dụng lắm.” Dư Sinh nghĩ.
“Đánh là được, nói nhiều với nó làm gì.” Yến Đình đang ở trên lưng rồng ổn định Dư Sinh, ném xuống bốn năm tấm da ảnh về phía Thao Thiết.
Những tấm da ảnh kia đón gió lớn lên, rồi biến thành người giống hệt Yến Đình, đứng ở năm phương vị trên đỉnh đầu Thao Thiết.
Còn Yến Đình bản thể trên lưng rồng thì trường bào bay phấp phới, nâng hắn lên giữa không trung, đứng ở vị trí trung tâm nhất trong năm phương vị.
Thanh dì đứng trên phi kiếm, ở phía trước kiếm trận phất tay, “Tản ra, bày kiếm trận.”
Trong chốc lát, các kiếm tiên vây quanh phía sau nàng triển khai đội hình, bao bọc Thao Thiết.
Thao Thiết không hề sợ hãi, che hai mắt, mặt không biểu t·ình, chỉ có lỗ tai run lên.
Chiến đấu giữa Thao Thiết và kiếm tiên không phải chuyện phàm nhân có thể nhúng tay vào, vì vậy sau khi Yến Đình rời đi, Hắc Nữu dẫn mọi người xuống mặt đất.
Dư Sinh sợ độ cao, sau khi chân chạm đất mới thở phào nhẹ nhõm, “Quả nhiên trên trời không phải chỗ cho người phàm ở.”
Nhìn thấy Quái Tai, Dư Sinh hỏi: “Mọi người vẫn ổn chứ?”
Quái Tai gật đầu, “Vậy là tốt rồi.” Dư Sinh nhìn quanh, thấy hai cây Diễm Mộc bị nhổ tận gốc, không khỏi giơ chân mắng to: “Thao Thiết, ta nguyền rủa cái bụng tham ăn của đại gia ngươi!”
“Ngao!”, Thao Thiết đột nhiên thăm dò về phía Dư Sinh, hét lớn một tiếng, dường như có hận ý vô cùng lớn với Dư Sinh, một hàng mắt đỏ ngầu.
May mắn Hắc Nữu chắn trước mặt, Dư Sinh mới không bị thổi bay đi.
“Động thủ!” Thấy Thao Thiết tới gần Dư Sinh, Thanh dì hét lớn một tiếng, hai tay giao nhau.
Tiếng vừa dứt, ngân quang chợt hiện, một đóa hoa nở sau lưng Thanh dì.
Theo đóa hoa này nở rộ, vô số đóa hoa khác cũng lần lượt nở theo.