Chương 398 mây đến
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 398 mây đến
Chương 398: Mây Đến
Ngơ ngác nhìn các vị thành chủ chắp tay hành lễ với mình, Dư Sinh nhất thời khó mà thích ứng với sự thay đổi thân phận này, đầu óc hoàn toàn rối bời.
Tính cả kiếp trước kiếp này, hắn làm quan to nhất cũng chỉ là tổ trưởng, mà còn chỉ làm có ba ngày, bởi vì vu oan ức hiếp nữ sinh mà bị đuổi.
Đối diện với mấy vị thành chủ nhấc tay chém núi, giẫm đạp phàm nhân như kiến cỏ này, Dư Sinh thật sự không biết phải làm sao bây giờ.
Hắn vô ý thức đưa mắt nhìn về phía Thanh dì, muốn tìm kiếm một chút giúp đỡ, thì thấy Thanh dì khẽ cúi đầu, cung kính chắp tay với hắn.
Dư Sinh đột nhiên tỉnh táo lại, nghĩ thầm: “Ha ha, ta là minh chủ, nàng là thành chủ, vậy là nàng phải nghe theo ta, vậy sau này chẳng phải muốn làm gì thì làm?”
Vừa nghĩ đến chuyện muốn làm gì thì làm, Dư Sinh vốn còn đang sợ hãi, trong mắt lập tức có thần thái, khóe miệng còn vô thức lộ ra nụ cười tươi.
Thanh dì ngẩng đầu, lập tức biết Dư Sinh đang nghĩ gì, lặng lẽ đá hắn một cái, khiến Dư Sinh nhanh chóng tỉnh hồn lại.
“Khụ khụ,” Dư Sinh nhìn mọi người, “Cái kia, cái này, nói nhảm ta cũng không nói nhiều, chư vị thành chủ cứ đi theo ta, ân, bảo đảm ăn ngon uống sướng, kiếm tiền.”
Thanh dì hận không thể đạp cho hắn một cái vào mông, lại trách mình lúc trước không có để hắn luyện tập trước, bây giờ đang là thời khắc Đông Hoang nguy cơ, nói những thứ vô dụng này làm gì.
Dư Sinh cũng cảm thấy Thanh dì bất mãn, vội nói: “Mọi người ngồi xuống trước đi, chúng ta lấp đầy cái bụng rồi nói tiếp.”
Thấy Dư Sinh có vẻ không quen, Tửu Kiếm Tiên cười một tiếng, chào hỏi mọi người ngồi xuống trước.
Dư Sinh thấy Tiểu dì không có ghế, vội vàng đi chuyển một cái đặt bên cạnh mình, sau đó vỗ tay để gã sai vặt mang thức ăn lên.
Diệp Tử Cao ở bên ngoài nghe được, phất tay với gã sai vặt đã chờ sẵn, lập tức những món ăn phong phú được bưng lên bàn.
Thần Vu sau khi quy hàng, không cam lòng nói: “Dư minh chủ, chuyện ăn cơm là nhỏ, chuyện Thao Thiết là lớn, ngài xem có nên nhân lúc chư vị thành chủ đều có mặt, đưa ra một chủ ý gì đó không?”
Dư Sinh đang rót rượu cho Thanh dì nghe vậy, có chút khó xử, ngập ngừng nói: “Cái này, đối mặt với Thao Thiết, chúng ta…”
“Trực tiếp mời vương thượng đem nó nướng.” Tứ công tử nói, ở phương diện này Đông Hoang Vương có tiền lệ, con Thao Thiết nào dám đắc tội Đông Hoang Vương đều bị ăn thịt.
“Chủ ý này không tồi.” Các thành chủ nhao nhao hưởng ứng, cả đời này còn chưa được nếm thịt Thao Thiết đâu.
“Ách,” Dư Sinh khựng lại, hắn bây giờ còn chưa gặp cái tiện nghi lão nương này đâu, làm sao mời bà ta tới được?
Nhưng Dư Sinh lừa người là một tay hảo thủ, hắn khoát tay áo, “Chỉ là Thao Thiết thôi, không đáng để mời vương thượng trăm công ngàn việc đến đây.”
Các thành chủ ngồi ở phía trước nhìn hắn, Đông Hoang Vương một ngày trăm công ngàn việc? E là đem tinh lực đều dùng vào gây chuyện thị phi thì có.
Mấy năm trước còn có lời đồn, nói Đông Hoang Vương bán không được hồ lô tử kim đỏ của Tây Vương Mẫu, chạy đến Côn Luân đòi mượn hồ lô thật của Tây Vương Mẫu.
Xem chừng muốn gõ mở ra nghiên cứu một chút, nhưng sau đó không có tin tức gì, có lẽ Tây Vương Mẫu đã trốn tránh cũng không chừng.
Dư Sinh không biết, còn tưởng rằng các thành chủ nhìn hắn là đang chờ chỉ thị, vì vậy tiếp tục lừa gạt: “Ừm, đối mặt với Thao Thiết, chúng ta nên dùng trí.”
“Dùng trí như thế nào?” Ảnh thành thành chủ Yến Đình hỏi.
Dư Sinh liếc Yến Đình một cái, thành chủ này không phải người của mình à?
Đối với một tiểu tử mới từ chưởng quỹ khách sạn lên mà nói, hỏi hắn làm sao đối phó Thao Thiết, quả thực làm khó hắn.
Bị các thành chủ nhìn chằm chằm, Dư Sinh nghẹn nửa ngày mới nói: “Ừm, chúng ta người đông thế mạnh, có thể quần ẩu nó.”
Yến Đình suýt chút nữa trẹo eo, ngược lại Tứ công tử vỗ tay nói: “Minh chủ nói hay, tập hợp lực lượng của trăm vị thành chủ chúng ta, đối phó Thao Thiết là đủ.”
Thần Vu còn muốn mở miệng, bị Thanh dì cắt ngang, “Được rồi, chuyện này để sau bàn bạc kỹ hơn, hôm nay mọi người gặp mặt, cứ ăn ngon uống ngon đã.”
Các thành chủ đáp ứng, nâng chén mời rượu Dư Sinh.
Trong lúc ăn uống linh đình, Dư Sinh uống rất nhanh say.
Đợi yến tiệc tan đi, Thanh dì trực tiếp mang theo Dư Sinh say như chết về phủ thành chủ.
Chu Đại Phú cùng Chu Cửu Phượng đi theo phía sau hụt hẫng, chỉ có thể cùng Diệp Tử Cao cảm khái một phen.
“Lúc trước ta đã cảm thấy chưởng quỹ của các ngươi không tầm thường, không ngờ lại không tầm thường đến vậy.” Tuần Cửu Chương cảm khái.
“Thiếu chủ Tiên Sơn a, chậc chậc.” Trang Tử Sinh lắc đầu, “Không được, mặc dù chưởng quỹ của các ngươi rời đi, nhưng chúng ta phải ăn mừng một chút mới được.”
“Chúng ta ăn mừng cái gì?” Bạch Cao Hưng không hiểu.
“Ngươi ngốc à, một người đắc đạo, gà chó lên trời, ngày thường chúng ta đối tốt với chỉ huy sứ như vậy, vậy sau này…”
Phú Nan đang nói thì bị Chu Đại Phú cắt ngang, “Ngươi cảm thấy ai là gà, ai là chó?”
“Ách,” Phú Nan nhìn quanh một vòng, thấy sắc mặt mọi người không tốt, vội vàng bỏ chạy, nhưng đã muộn, bị đám người đè lại đánh cho một trận.
Nhưng sau đó, bọn họ vẫn là ở Trích Tinh Lâu hưởng thụ một bữa thật ngon.
…
Lúc mặt trời lặn, ráng chiều đầy trời, nhất là ở phía đông, từng đám mây viền đỏ như những tòa lầu cao, đang dần dần đẩy về phía tây.
Thị trấn đắm chìm trong hoàng hôn yên tĩnh, chợt có chim chóc từ rừng trúc bay ra, hướng về phía mặt hồ bay đi.
Bách tính ngồi trước khách sạn phơi nắng, nói chuyện phiếm, đồng thời lo lắng cho tương lai.
Quái Tai và Hồ Mẫu Viễn ngồi trên bậc cửa khách sạn, tay thoăn thoắt thêu thùa, thỉnh thoảng xì xào bàn tán rồi nhìn nhau cười.
Trâu Nước canh giữ ở đầu cầu, con Túc Điểu tên Dư Ba đứng bên cạnh Sơn Thần, chỉ huy xây đền thờ Sơn Thần, “Lại sang trái một chút, ai, đúng, lại sang trái một chút nữa.”
Sơn Thần dừng lại, nghi hoặc nhìn Dư Ba, “Đủ trái chưa? Ta vừa đo rồi, không nên lệch trái nhiều như vậy.”
“Bảo ngươi sang trái một chút thì cứ sang trái một chút đi, ta lừa ngươi làm gì?” Dư Ba trợn bốn con mắt, vẻ mặt giận dữ.
“Được, sang trái.” Sơn Thần tin Dư Ba, lại dịch xà ngang trên đền thờ sang trái, sau khi Dư Ba nói xong mới gõ cố định lại.
Sơn Thần hạ giá đỡ, vừa muốn đi xa nhìn thành quả, nghe Dư Ba lẩm bẩm: “Ừm, vừa rồi mấy câu đó ta lừa ngươi đấy.”
Sơn Thần nhìn lại, cái xà ngang kia lệch đến nhà bà ngoại hắn rồi, quay đầu muốn đánh Dư Ba thì nó đã vỗ cánh bay lên trời.
“Dư, dư,” nó thỉnh thoảng trên đầu chế giễu Sơn Thần.
Không thèm để ý đến con chim trời đánh kia, Thảo Nhi nhìn hai người đang tựa sát vào nhau trên bậc cửa, “Ngươi xem bọn họ như vợ chồng vậy, chúng ta coi như hoàn thành nhiệm vụ của chưởng quỹ rồi chứ?”
Liễu Liễu ở bên cạnh uốn nắn nàng, “Là như keo sơn.”
“Thật sao?” Thảo Nhi khiêm tốn sửa lại, nhưng nếu là Dư Sinh, hắn nhất định có thể tìm ra lý do biện minh cho sai lầm này.
“Chi chi,” Cầu Cầu trong ngực bỗng nhiên kêu về phía đông, hai người ngẩng đầu, thấy Chân Tử từ đầu đường phía đông đi tới.
Thảo Nhi đứng lên, dò xét nhìn phía sau Chân Tử, “Sao ngươi lại về một mình rồi?”
Từ Dương Châu đến thị trấn, ngồi xe ngựa bình thường ít nhất cũng mất nửa ngày, dù nàng là quỷ, ẩn thân đi bộ không gặp yêu thú, nhưng cũng quá nghị lực rồi.
Quái Tai buông việc trong tay xuống, vội vàng nghênh đón.
“Nước, nước, cho ta uống nước trước.” Chân Tử không để ý giải thích, nàng hiện tại khát khô cả họng, chỉ cảm thấy môi sắp nứt ra rồi.
Quái Tai vội vàng bảo Thảo Nhi đi múc nước, Chân Tử không quên nhắc nhở ở phía sau, “Phải là nước giếng.”
Đợi nàng “ừng ực, ừng ực” uống xong, Quái Tai lo lắng hỏi: “Trong thành có phải xảy ra chuyện gì, nên ngươi về báo tin?”
“Ừm ân,” Chân Tử gật đầu, không nỡ buông bầu hồ lô xuống, bảo Thảo Nhi lấy thêm một bầu nữa, “Xảy ra đại sự rồi.”
Nói đến đại sự này, Chân Tử tinh thần phấn chấn, con ngươi cũng có ánh sáng, hoàn toàn không thấy vẻ mệt mỏi vừa rồi.
Thảo Nhi cũng không đi, đứng tại chỗ nhìn Chân Tử, thấy nàng thần bí nói: “Trong thành xảy ra chuyện lớn, con trai Đông Hoang Vương xuất hiện.”