Chương 395 người ngốc mau tới
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 395 người ngốc mau tới
Chương 395: Người ngốc mau tới
Trên sông, du khách thưa thớt, trên đầu một đám chim bay rên rỉ, vì tiết trời đầu thu mang đến vẻ thê lương.
Sở Từ cùng mấy người ngồi bên bàn uống rượu, nhưng chẳng ai có hứng thú gắp thức ăn, ai nấy đều mang vẻ lo lắng.
Uống thêm một chén rượu quýt, Bốc tiểu muội rốt cục không nhịn được nữa thì Mộc Thê vang lên tiếng bước chân, Sở Sinh và Chu Đại Phú ló đầu ra.
“Đại tỷ, có chuyện gì mà ‘xuất quân ồ ạt’ vậy? Bọn đệ còn đang ở Trích Tinh Lâu uống rượu chờ tin tức đây.” Chu Đại Phú và Sở Sinh ngồi đối diện Chu Cửu Phượng.
Thấy người đã đến đông đủ, Chu Cửu Phượng vội ho một tiếng, chuẩn bị nói nhanh cho xong, để giải tỏa những dồn nén mấy ngày qua.
Nhưng trước khi nói ra, nàng lại cố tình tạo sự hồi hộp: “Hôm nay ta muốn nói là một chuyện đại sự, quan hệ đến tương lai của chúng ta đấy.”
Nếu có thể dựa vào được vào Dư Sinh, thì việc lên thượng tiên núi chỉ là chuyện nhỏ, sau này trở thành Đông Hoang tứ đại gia tộc cũng không phải là không thể.
“Tương lai?” Chu Đại Phú vừa rót rượu vừa ngớ người ra.
Hắn kinh ngạc cà lăm nói: “Lớn, đại tỷ, tỷ… tỷ có rồi?”
“Chắc chắn là có rồi!” Chu Đại Phú vừa nói vừa chắc mẩm trong bụng.
Hắn nâng chén “Ba” một tiếng đập xuống bàn: “Tốt cho ngươi cái Trang Tử Sinh, còn chưa thành thân mà ngươi đã dám…”
Trong lúc Chu Đại Phú chỉ trích, Trang Tử Sinh nhanh chóng hiểu ra hắn đang nói gì, vội vàng thanh minh: “Không phải, không phải, thật không phải của ta, ta…”
Tuần Cửu Chương lúc này cũng hiểu ra, liền hùa theo: “Súc sinh, không phải ngươi thì là ai, trách không được dạo này đại tỷ càng ngày càng béo…”
“Ha ha, súc sinh, ha ha.” Chu Cửu Phượng vốn định giải thích, ai ngờ lại vỗ bàn cười ha hả: “Súc sinh…”
Sở Sinh khẽ giật mình, nhìn thấy ánh mắt Sở Từ đưa tới, vội vàng khoát tay, mặt sắp khóc đến nơi: “Không phải, chuyện này không liên quan đến ta đâu, không phải của ta.”
Chỉ còn lại Bốc Cư và Bốc tiểu muội hai mặt nhìn nhau, chuyện này cũng quá kịch tính rồi.
“Ba”, Bốc tiểu muội đập chén rượu trong tay xuống, khí thế ngút trời: “Phượng tỷ, đừng cười nữa, yên tâm, hôm nay ta và anh ta sẽ chủ trì công đạo cho tỷ.”
“Trang Tử Sinh, chuyện này ngươi nhất định phải chịu trách nhiệm, về ta sẽ nói với Trang bá phụ.” Bốc tiểu muội hai tay chống nạnh, ngực tấn công Trang Tử Sinh.
Nàng hiểu rõ Chu Cửu Phượng, đứa nhỏ này nhất định là của Trang Tử Sinh, không thể nào là người ngoài được.
“Không phải, thật không phải.” Chu Cửu Phượng vẫn đang cố gắng nhịn cười.
“Không phải?” Bốc tiểu muội trợn to mắt, chẳng lẽ thật sự là người khác, vậy thì to chuyện rồi.
Trang Tử Sinh hiểu rõ Chu Cửu Phượng, bất đắc dĩ vỗ vai Chu Cửu Phượng: “Đừng cười nữa, tranh thủ thời gian nói rõ ràng ra đi, không thì nhảy xuống sông cả hai ta cũng không nói rõ được đâu.”
Chu Cửu Phượng lập tức nín cười: “Không phải, ta nói không phải chuyện này, ta nói là thân thế của Dư Sinh…”
“Dư Sinh!” Sở Từ, Bốc Cư và Chu Đại Phú trợn tròn mắt, Sở Sinh lắc đầu, kịch bản này có hơi cẩu huyết rồi đấy.
“Cút, đừng nói lung tung.” Chu Cửu Phượng ném đôi đũa vào bọn họ: “Ta nói là thân thế của Dư Sinh.”
“À”, mọi người thở phào một hơi, Chu Đại Phú oán giận nói: “Thân thế của Dư chưởng quỹ thì liên quan gì đến tương lai của chúng ta?”
“Đúng đấy, với cái tính tình của Dư chưởng quỹ kia, thân thế có cao quý đến đâu, dù có là con trai của thành chủ, hắn cũng đâu để cho chúng ta chiếm tiện nghi gì đâu?” Tuần Cửu Chương cũng nói.
“Nếu Dư chưởng quỹ thích ngực lớn, chúng ta còn có thể dùng tiểu muội thi triển mỹ nhân kế, đáng tiếc hắn không thích cái này, vậy thì…”
“Im miệng!” Chu Cửu Phượng vỗ bàn một cái, hét lớn một tiếng, chấn động đến nỗi đàn chim trên trời cũng vỗ cánh nhanh hơn.
Chu Cửu Phượng chỉ vào bọn họ: “Vừa rồi những lời kia, đủ để cho các ngươi mất đầu đấy.”
Nàng hít một hơi, nói: “Các ngươi tưởng ta nhịn hơn một tháng không nói bí mật là chuyện nhỏ à?”
“Hơn một tháng không nói?” Mọi người nổi lòng kính nể, Chu Cửu Phượng có thể giữ miệng lâu như vậy, quả thực là kỳ tích.
“Đương nhiên, vểnh tai lên nghe đây, ta sắp nói đây.” Chu Cửu Phượng ngẩng đầu cao ngạo, vẫy gọi mọi người ghé sát lại.
Nàng hạ giọng nói nhỏ: “Ta nghe thành chủ chính miệng nói, mẹ của Dư Sinh là, Đông! Hoang! Vương!”
“Phù phù”, không biết là vì quá kinh ngạc, hay là vì cổ rướn quá dài mà ghế mất thăng bằng, Bốc Cư, Tuần Cửu Chương mấy người ngã nhào xuống đất.
Trang Tử Sinh ngồi cạnh Chu Cửu Phượng còn đỡ hơn chút: “Ngươi, ngươi nói thật?”
“Chứ còn có giả được à? Hiện tại đám thành chủ ở Trích Tinh Lâu kia chắc đều biết cả rồi, thành chủ còn chuẩn bị đẩy hắn lên làm minh chủ nữa đấy.” Chu Cửu Phượng nói.
Trang Tử Sinh ngơ ngác: “Ngươi, ngươi để ta chậm rãi.” Hắn gắp một miếng v·ịt xương, “răng rắc, răng rắc” nhai lấy.
“Để ta chậm rãi.” Bốc tiểu muội thì trực tiếp nhấc vò rượu lên, ngửa cổ tu ừng ực.
Nàng đã từng gặp Dư Sinh, lúc ấy trên đường, còn tưởng chỉ là một tiểu thương bán cháo, ai ngờ trong nháy mắt đã thành người cao không thể với tới.
Ngã xuống đất, Sở Sinh đứng lên nhỏ giọng nói: “Vậy, các ngươi cảm thấy cái mỹ nhân kế kia, chúng ta…”
“Khụ khụ”, Bốc tiểu muội lập tức bị sặc.
Chu Cửu Phượng vỗ lưng tiểu muội, trừng mắt Sở Sinh: “Nói cái gì mê sảng đấy, muốn đi quét dọn chuồng heo hả?”
Trang Tử Sinh nhả xương ra, cũng cảnh cáo hắn: “Không được nói thế, cẩn thận thành chủ lột da ngươi ra đấy.”
Lúc này Chu Đại Phú đứng lên, quay người chạy xuống lầu.
“Ngươi đi đâu đấy?” Chu Cửu Phượng hô.
“Đi tìm Dư chưởng quỹ, ôm cái đùi này…” Nói được nửa câu, Chu Đại Phú bị tiểu nhị đụng vào eo, ngã sấp mặt xuống đất.
Không chỉ Chu Đại Phú bị đụng vào eo, mà còn có Diệp Tử Cao, hắn vịn tường, dùng tay xoa ngực để thuận khí.
Hắc Nữu nhìn Mạnh bà: “Đây chính là kế tạm thời mà ngươi nói đấy à?”
Ai mẹ nó lại dùng con trai của Đông Hoang Vương để làm kế tạm thời chứ, chẳng lẽ không muốn sống nữa rồi?
Trước kia, thượng cổ cự nhân nhất tộc Long Bá Thành Chủ còn câu Đông Hoang Vương hai con rùa, hiện tại mộ phần cây đã thành khu rừng rậm che trời rồi.
Nếu để cho người ta biết nàng muốn hại con trai của Đông Hoang Vương, Hắc Nữu không nghi ngờ gì, tất cả mọi người sẽ bị đưa đến cây Phù Tang cho Tam Túc Ô nướng chín mất.
Hắc Nữu hiện tại hận không thể viết thư cho nương nàng, nói với bà ấy “Người ngốc, chân thô, mau tới”.
Nhớ lại lần đầu gặp mặt, nàng chỉ cảm thấy trên người Dư Sinh có một cỗ long uy cao cao tại thượng, lại không ngờ rằng Dư Sinh lại thân mang huyết mạch vạn long chi vương.
Đúng vậy, trong Long tộc, nàng được tôn xưng là vạn long chi vương, danh tiếng Đông Hoang Vương được thế nhân biết đến là chuyện sau này rất lâu.
Về phần lai lịch của vạn long chi vương, đó đã là truyền thuyết thượng cổ, cổ xưa đến nỗi rất nhiều rồng cũng không rõ.
Có truyền thuyết ghi chép, nàng là con rồng đầu tiên dưới Thiên Đạo, cũng có truyền thuyết ghi chép, nàng đã tồn tại từ thời Bàn Cổ khai thiên lập địa.
Bị Hắc Nữu nhìn chằm chằm, Mạnh bà lúc này không để ý đến sự xấu hổ, tự lẩm bẩm: “Ta, ta đắc tội bà chủ khách sạn là Đông Hoang Vương?”
“Tê, ta thế mà từng mắng Đông Hoang Vương, ta quá bội phục chính ta.” Mạnh bà hít một hơi khí lạnh.
Hiện tại nàng nghĩ lại mà sợ, da gà nổi hết cả lên, tựa như vừa mới ch·ết đi sống lại một lần.
Nhưng cũng có chút may mắn, hiện tại xem ra, chỉ bị nguyền rủa trừng phạt xem như còn nhẹ.
“Ta cũng thật là lợi hại, tùy tiện thuê một tạp dịch mà lại cho con trai của Đông Hoang Vương làm việc vặt.” Diệp Tử Cao lúc này mới thuận khí.
Hắn vỗ vỗ trán, lại dán đầu lên cửa sổ, vô cùng mong chờ phản ứng của các vị thành chủ.
Chỉ là trong đại sảnh rất yên tĩnh, đến mức kim rơi cũng nghe thấy, các vị thành chủ dường như vẫn còn đang trong cơn kh·iếp sợ.
Ngược lại bên ngoài vang lên tiếng bước chân, Bạch Cao Hưng và Phú Nan cùng nhau đi tới, bọn họ nhìn thấy Diệp Tử Cao: “Ngươi đang làm gì đấy?”
Diệp Tử Cao ngẩng đầu chào hỏi hai người đi qua: “Đến đây, Tiểu Bạch, Tiểu Phú, ta nói cho các ngươi biết một tin tốt.”