Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 393 tân đầy lâu

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 393 tân đầy lâu
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 393 tân đầy lâu

Chương 393: Tân Đầy Lâu

“Áp Dữ!”

Là người của Vu Viện, Ti Vu sao có thể không biết đến vị thiên thần được phục sinh nhờ sức mạnh của Tây Vương Mẫu và thần vu Linh Sơn này?

Không chỉ biết, Ti Vu còn nghe được từ Thần Sĩ Linh Sơn và Vu Hàm hé lộ, đằng sau việc Áp Dữ phục sinh còn ẩn giấu một bí mật sâu xa hơn.

Có điều, thần trí của Áp Dữ sau khi phục sinh lại mê loạn, khiến kế hoạch lâm vào bế tắc. Đây cũng là lý do thần vu Linh Sơn tự mình hạ lệnh cho Ti Vu tìm kiếm tấm gương.

Chỉ có mượn tấm gương tìm kiếm linh hồn, mới có thể biết rõ sai sót trong quá trình phục sinh thiên thần.

Lần trước nhận được tin tức, Áp Dữ đang quanh quẩn ở phía bắc Trung Nguyên, tru sát giao long để thay đổi những bộ phận không phù hợp trên cơ thể.

Lúc ấy, Ti Vu còn cười trên nỗi đau của người khác, nào ngờ chỉ trong nháy mắt, Áp Dữ đã đến Đông Hoang.

Ti Vu biết rõ sự lợi hại của Áp Dữ sau khi phục sinh.

Nó lắp ghép thân thể cùng thần lực trời sinh, giống như có được một đại sát khí. Có lẽ chỉ có Tứ Hoang Vương, mười vu Linh Sơn ra tay mới có thể ổn thỏa.

Trước có Thao Thiết, sau lại Áp Dữ, Ti Vu cảm thấy Đông Hoang lần này thật sự không phải là nơi để người ngốc động đến, nên quay về Linh Sơn hoặc Vu Hàm mà suy nghĩ.

“Mong rằng có thể mượn hội minh thành chủ lần này lập công, chờ lệnh cho phép ta trở về.” Ti Vu âm thầm cầu nguyện, mong rằng hội minh lần này đừng xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Điều này khiến hắn ngày hôm sau phải thay thế Vu Tên, tự mình chiêu đãi các vị thành chủ. Đến lúc này, hắn mới hiểu được tâm tình của Vu Tên.

Đánh chết Dư Sinh còn là nhẹ, Ti Vu hận không thể đoạt xác Dư Sinh, biến hắn thành con rối, cả ngày cung cấp cho mình sai khiến vui đùa.

Đương nhiên, đó cũng chỉ là suy nghĩ thoáng qua, ai bảo tiểu di của hắn không phải là thần vu đâu, nếu không thì còn có thể xoay chuyển càn khôn.

Chẳng qua, hắn nhìn Dư Sinh vây quanh tiểu di, cảm giác hai người này tuyệt đối không phải quan hệ dì cháu bình thường, mà có mờ ám!

Về phần chuyện khiến Ti Vu muốn đánh chết Dư Sinh, vẫn là do chậu hoa gây ra.

Gần như tất cả thành chủ đều đi cửa sổ, nhưng không phải tất cả thành chủ đều từng đi Tiên Sơn.

Chỉ vì chư vị tiên nhân từng đến Tiên Sơn đạo hạnh cao thâm, được rất nhiều tiên nhân chưa từng đến kính trọng.

Những tiên nhân từng đến Tiên Sơn quen đi trên cửa sổ lầu, các tiên nhân chưa từng đến thế là học theo, thà đi cửa sổ chứ không đi Mộc Thê.

Dần dà, đi cửa sổ trở thành tượng trưng cho thân phận, còn đi Mộc Thê chính là muốn bị chúng tiên nhân khinh bỉ, ví dụ như Vương lão đại.

Hết lần này tới lần khác, Trích Tinh Lâu lại cứ bày chậu hoa trước cửa sổ, đánh nát thì kịp thời bổ sung, khiến Trích Tinh Lâu nửa ngày không biết vang lên bao nhiêu tiếng chậu hoa vỡ vụn.

Kiếm Bình Sinh bồi thì bồi, nhưng không có nghĩa là tất cả thành chủ đều nguyện ý bồi, cuối cùng vẫn là đem chuyện này đâm đến chỗ Ti Vu.

Ti Vu đi tìm Dư Sinh, Dư Sinh lại kiên trì lấy đẹp và phong thủy làm trọng, kiên quyết bày chậu hoa không lay chuyển.

“Trích Tinh Lâu chúng ta muốn rèn đúc thành tửu lâu hàng đầu Đông Hoang, thậm chí là cả đại hoang, hết thảy phải lấy cao cấp, xa xỉ tốt đẹp làm chủ, tuyệt đối không vì vậy mà giảm phong cách.”

Dư Sinh lúc ấy nói với Ti Vu trước mặt các thành chủ, thuận tiện quảng bá nhãn hiệu, định vị loại hình đồ vật.

Khiến Ti Vu ngơ ngác cả người, lúc ấy Ti Vu nhìn Dư Sinh, thầm nghĩ ai nói thằng cháu này ngốc, lời này nói ra còn rất sâu sắc.

Đừng nói Ti Vu, lúc ấy Thanh di đứng bên cạnh Dư Sinh cũng há hốc mồm, suýt chút nữa cho rằng cháu trai mình bị người khác nhập vào.

Dư Sinh cũng đắc ý, vạn lần không ngờ được chiêu lừa người kiếp trước, kiếp này vẫn còn chút tác dụng.

Sau khi Ti Vu đi, Thanh di hỏi Dư Sinh, vì sao lại không qua được với một chậu hoa.

Dư Sinh chỉ ra ngoài cửa sổ, “Thương nhân bán hoa bên ngoài đang tụ tập một đám lớn, chờ kiếm tiền đấy, bọn họ kiếm được tiền, đến lúc đó nộp thuế cũng nhiều.”

Dư Sinh thở dài nói: “Ta cũng là vì thành trì của dì lo lắng, có muốn ban thưởng cho ta không?”

Thanh di nhấc chân liền thưởng cho hắn một cước.

Bị Dư Sinh xoay như chong chóng, Ti Vu chỉ có thể tìm biện pháp khác, cuối cùng thay chư vị thành chủ trả số tiền kia, sau đó nhắc nhở chư vị thành chủ không được tái phạm.

Nếu tái phạm, số tiền kia sẽ do chư vị thành chủ tự móc túi.

Sau khi được Ti Vu báo cho, chư vị thành chủ khi lên lầu cũng có phòng bị, nhưng vẫn có mấy vị thành chủ cẩn thận từng li từng tí lại trúng chiêu.

Ti Vu cùng thành chủ trăm mối vẫn không có cách giải, suýt chút nữa tưởng rằng Dư Sinh cố ý giở trò xấu, dùng biện pháp gì đó để thành chủ cố ý đạp lên.

Chẳng qua Ti Vu cũng chỉ là suy nghĩ thoáng qua, dù sao Dư Sinh chỉ là một phàm nhân, không thể làm gì được các thành chủ.

Cuối cùng, Vu Tên cũng tìm ra đáp án.

Vu Tên nói với Ti Vu, những chậu hoa bị đạp đổ, rất nhiều là do các thành chủ từng chế giễu Vương lão đại, bị “lời chúc tốt đẹp” của Vương lão đại ứng nghiệm.

Đương nhiên, cũng có một số ít người giao hảo với Vương lão đại mà trúng chiêu.

Một ngày trôi qua đầy khó khăn, trong khi Ti Vu nhớ thương Linh Sơn, hận không thể đánh cho Dư Sinh một trận để giải tỏa tâm tình, thì ngày hôm sau cuối cùng cũng nghênh đón hội minh thành chủ.

Với tư cách chủ nhà, thần vu và Thanh di đứng hai bên, cung nghênh chư vị thành chủ tiến vào.

Dư Sinh đứng bên cạnh Thanh di, thỉnh thoảng cảm giác có một luồng hàn quang bắn tới.

Hắn cảnh giác nghiêng đầu sang chỗ khác, nhưng không thấy gì cả, chỉ có gáy của Ti Vu. “Quái, ai cứ nhớ thương ta vậy?” Dư Sinh nói.

Thanh di chắp tay với một vị thành chủ, thấy Dư Sinh ngẩn người, âm thầm nhéo hắn một cái, “Cấp bậc lễ nghĩa.”

Đông Hoang Vương sở dĩ chỉ còn trên danh nghĩa, cũng là vì thiếu cấp bậc lễ nghĩa, làm xằng làm bậy trước mặt chư vị thành chủ Đông Hoang.

Từ trước Long Bá chi chiến, chư vị thành chủ đã bất mãn với nàng, chỉ là ngại tính tình của nàng nên không dám nói.

Sau Long Bá chi chiến, sự bất mãn của chư vị thành chủ bộc phát theo tổn thất nặng nề, từ đó về sau Đông Hoang Vương không còn là vạn thành chi chủ.

Hiện tại, Thanh di quyết định đưa Dư Sinh lên vị trí đó, nên không thể để hắn đi vào vết xe đổ của mẹ hắn.

“A,” Dư Sinh tỉnh ngộ, chắp tay với thành chủ trước mặt, “Ăn ngon uống ngon.”

Sau đó, một thành chủ khác đến, Dư Sinh khách khí nói, “Uống ăn ngon tốt.”

Thanh di không nhịn được trợn mắt, “Ngươi không thể đổi câu khác à?”

Dư Sinh gãi gãi đầu, đợi thành chủ phía sau đi lên sau: “Ăn ngon uống sướng.”

Thanh di: “…”

Các thành chủ tiến vào dần thưa thớt, khi gần như tất cả thành chủ đều đã vào, lão thần rùa mới chậm chạp đi tới.

“Đi nhanh lên,” Dư Sinh hô, “Còn không nhanh bằng cưỡi ba chân rùa đâu.”

“Nhanh cái gì mà nhanh, chạy đi đầu thai à?” Lão thần rùa không vui nói, hắn cau mày, vẻ mặt đau khổ, thực sự không muốn đi vào.

Chỉ cần đi vào, là lên thuyền hải tặc của Dư Sinh, lại nhấc lên thần thánh chi chiến, vậy thì xui xẻo.

Chẳng qua vì bạn bè, chỉ có thể cắm mình hai đao, mà lại hắn cũng tin tưởng Chiếu Nhi, có nàng ở đó, sẽ không để Dư Sinh lỗ mãng như vậy.

Lão thần rùa vừa muốn đi vào, Dư Sinh bỗng nhiên nói: “Đúng rồi, Họa Tiên sao không đến?”

Về công hay về tư, Họa Tiên lo lắng cho tiểu di cũng nên đến mới phải.

“Đoán chừng lạc đường ở đâu đó rồi.” Lão thần rùa thuận miệng nói, chậm rãi lắc lư đi vào.

Lão thần rùa là vị khách cuối cùng, đằng sau không còn thành chủ nào nữa, thế là thần vu quay người chắp tay với Thanh di, “Lý thành chủ, chúng ta vào thôi chứ?”

Thanh di cười một tiếng, “Mời.”

“Mời.” Thần vu nói vậy, nhưng lại dẫn đầu bước lên trước, đi vào trong.

Ti Vu muốn đi theo, bị Dư Sinh lôi trở lại, “Sốt ruột làm gì, thành chủ còn chưa đi hết sao, đừng như một số người không hiểu khách theo chủ, không có cấp bậc lễ nghĩa.”

“Ta…” Ti Vu hận không thể lột da Dư Sinh, đi trước bị gọi là “một số người”, ý chỉ ai chứ?

Dư Sinh kéo hắn lại, để Thanh di đi lên phía trước, mình đi lên phía trước sau mới buông hắn ra.

Ti Vu tức giận đến râu ria cũng dựng ngược lên, “Thô lỗ,” hắn chỉnh lại quần áo bị làm loạn rồi đi vào.

Một thành chủ ngồi phía sau liếc hắn một cái, luôn cảm thấy từ “thô lỗ” này giống như đang làm nũng, tựa như cô nương ở Chương Đài đường phố hôm qua nói khi “uống trà”.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 393 tân đầy lâu

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-vo-dich-thien-menh
Vô Địch Thiên Mệnh (Bản dịch)
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (2) 30/04/2025
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (1) 30/04/2025
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn (Dịch)
Chương 275 09/08/2025
Chương 274 09/08/2025
BÌA1
[Dịch] Những năm 1960: Rong ruổi trong con hẻm Nam La Cổ
Chương 1769 Lý Lai Phúc bị sặc khói 01/10/2025
Chương 1768 Vương Dũng cảm thán tổ tiên phù hộ 01/10/2025
ChatGPT Image 20_00_46 2 thg 9, 2025
Tam Quốc: Bắt Đầu Tiệt Hồ Quan Vũ, Cát Cứ Một Phương (Dịch)
Chương 649 02/09/2025
Chương 648 02/09/2025
bia-khach-diem-co-yeu-khi
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
Chương cuối (một) 30/05/2025
Chương cuối (hai) 30/05/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz