Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 368 thành chủ

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 368 thành chủ
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 368 thành chủ

Chương 368: Thành chủ

Trong thành Dương Châu, lầu Bát Vịnh.

Sau khi biết được thân phận của Dư Sinh, lão thần rùa lập tức liên tưởng đến việc tổ chức hội minh thành chủ Đông Hoang tại Dương Châu.

“Ta nói, lần này hội minh thành chủ, ngươi đáp ứng tổ chức tại Dương Châu thành, không phải là vì hắn đấy chứ?” Lão thần rùa chỉ vào Dư Sinh.

“Không phải thì sao, để Vu Viện thế lớn tại Dương Châu thành, leo lên vị trí minh chủ?” Thanh dì hỏi ngược lại.

“Leo lên minh chủ rồi thì sao?” Với thân phận của Dư Sinh, lão thần rùa cảm thấy nếu hắn muốn leo lên vị trí minh chủ, Vu Viện chắc chắn không dám nói gì, “Chẳng lẽ ngươi muốn thừa cơ báo thù?”

Trong trận chiến thần thánh, người nhà của Thanh dì đều bị giết sạch, chỉ còn lại một mình nàng sống sót.

Dù nàng không nói, nhưng lão thần rùa biết, cái gai trong lòng nàng vẫn còn đó.

Thanh dì cười một tiếng, đưa tay vuốt ve Dư Sinh đang đứng bên cạnh, vì suy nghĩ lung tung mà ăn nói linh tinh, “Ta sẽ để hắn đi chịu chết ư?”

“Lần này hội minh thành chủ, chỉ nhắc tới mẹ hắn thôi, yên tâm đi.” Thanh dì nói, “Nói cho ngươi biết, chỉ vì chúng ta là bạn bè, thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ngươi thôi.”

Về phần dụng ý thật sự, e rằng sau này mới biết được.

“Vậy thì tốt.” Lão thần rùa thở phào nhẹ nhõm.

Lòng hiếu kỳ của hắn quả thực đã được thỏa mãn, hiện tại hắn đã biết ai là người đã giúp thánh nhân chi tử bỏ trốn, tránh khỏi vạn kiếp bất phục.

“Được rồi, ngươi tạm thời lui ra đi, ta còn phải thu dọn cái cục diện rối rắm này.” Thanh dì kéo Dư Sinh đang đứng trước mặt nàng, khoa tay múa chân về phía lão thần rùa trở về.

“Thành.” Lão thần rùa quay người dẫn ba con rùa chân ngắn đi ra ngoài.

“Chuyện của Đông Hoang Vương ta sẽ tạm thời giữ bí mật.” Không đợi Thanh dì phân phó, lão thần rùa đã phất tay, không quay đầu lại.

“Ha ha, ngươi chạy cái gì, có phải là sợ không?” Dư Sinh đứng trên bậc thang hô hào về phía lão thần rùa.

Thanh dì kéo hắn trở lại, vỗ nhẹ lên đầu hắn, để hắn khôi phục thính lực.

“Được rồi, tiết kiệm chút sức lực đi.” Nàng hướng lầu Bát Vịnh đi đến.

“Ngươi nói gì vậy, ta nghe không được.” Dư Sinh mờ mịt nhìn theo bóng lưng của nàng.

Thanh dì quay người trở lại, nhíu mày, lại vỗ nhẹ lên đầu Dư Sinh, “Giải khai huyệt đạo mà.”

“Ngươi nói gì?” Dư Sinh lại hỏi, “Ai da, Tiểu dì, hắn đi rồi, ngươi mau giải khai cho ta đi.”

Thanh dì lại thử một chút, trong lòng nghi hoặc, cái trò giải huyệt này nàng đã chơi từ khi luyện võ, nhắm mắt cũng có thể làm được.

“Có phải ngươi không giải được rồi không?” Dư Sinh kinh hoảng nhìn nàng, “Xong rồi, xong rồi, ta sắp thành người điếc rồi.”

Dư Sinh kéo tay Thanh dì, “Tiểu dì, lỗi là do ngươi gây ra, ngươi không thể bỏ mặc ta được, nửa đời sau ta theo ngươi.”

“Cái gì loạn…” Thanh dì khựng lại, rồi hiểu ra.

Nàng sốt ruột nói: “Chữa lỗ tai quan trọng hơn, ngươi chờ ta một chút, ta đi lấy 100 xâu tiền, chúng ta tìm vu y xem sao.”

“100 xâu! Không cần, không cần, đừng làm lợi cho đám vu y kia.” Dư Sinh đau lòng tiền, vội vàng khoát tay.

Ngẩng đầu thấy Tiểu dì đang cười như không cười, Dư Sinh nghiêm túc nói: “Bây giờ ta biết vì sao không được ăn cá rồi, ăn cá một lần là xui xẻo ngay.”

“Đừng đổ lên đầu cá.” Thanh dì bị Dư Sinh khơi lại chuyện hôn sự, túm lấy tai Dư Sinh đi vào lầu Bát Vịnh.

“Quân tử động khẩu chứ không động thủ.” Dư Sinh nói.

“Ta không phải quân tử.” Thanh dì không vui nói.

“Khó trách người ta nói, chỉ có đàn bà và tiểu nhân là khó dạy.” Dư Sinh nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Ngươi lẩm bẩm cái gì đấy?” Bỏ tai Dư Sinh ra, Thanh dì ngồi xuống bên bàn vừa bày cá.

“Không, không có gì.” Dư Sinh nhìn Thanh dì, “Ta đang nhớ lại vừa rồi ngươi nói chuyện gì với rùa tiên, mà không cho ta biết.”

“Để hắn đừng chấp nhặt với ngươi.” Thanh dì liếc Dư Sinh, “Một kẻ phàm nhân mà dám kêu gào với tiên, ai cho ngươi dũng khí?”

“Lương tiểu thư cho, yêu thật cần dũng khí.” Dư Sinh nói bậy.

“Cái gì?” Thanh dì không hiểu ra sao, tay không nhịn được gắp một miếng thịt cá bỏ vào miệng.

“Ngươi cũng quá không gan dạ, dám ăn cá ngay trước mặt ta.” Dư Sinh ngồi đối diện Thanh dì, tham lam hít hà mùi cá.

Hắn hưởng thụ khẽ thở dài một cái, “May mà ta là người ôn hòa, nên tha thứ cho ngươi.”

Thanh dì lại gắp một đũa cá, thổi qua trước mặt Dư Sinh rồi mới thả vào miệng, “Thèm chết ngươi đi.”

“Không thèm, món ta ăn ngon hơn nhiều.” Dư Sinh nói.

Dưới gầm bàn, Thanh dì đá cho một cái, Dư Sinh kêu đau nói: “Ta nói là mổ heo ăn yến, ngươi nghĩ đi đâu vậy?”

Lần này Thanh dì càng lúng túng hơn, nàng vội ho một tiếng, “Mổ heo ăn yến à, ngươi thấy Chu Đồ mổ heo thế nào?”

Dư Sinh lắc đầu, “Có chút không được tự nhiên, ta cứ cảm giác Chu Đồ có thần giao cách cảm với tim heo, nên mấy con heo kia mới ngoan ngoãn chịu chết.”

Thị nữ đã lục tục đi tới, Thanh dì đẩy đĩa cá ra, nhận lấy khăn tay lau miệng, “Đây cũng là lý do không cho ngươi ăn cá nướng.”

“Cái gì?” Dư Sinh khẽ giật mình, không hiểu nhìn Thanh dì.

Thanh dì đứng lên, đi đến bậc thang giữa hành lang, “Rất nhanh ngươi sẽ rõ thôi.” Thanh dì miễn cưỡng ngồi lên bảo tọa điêu rồng nói.

Đã vậy thì đợi đến lúc nên biết sẽ biết thôi.

Không nghĩ nhiều, Dư Sinh ngẩng đầu, kinh ngạc nói: “A, sao ngươi lại ngồi lên trên đó rồi, mau xuống đi, đó là vị trí thành chủ.”

“Ngươi nói sao?” Thanh dì trợn mắt trừng một cái, hội minh thành chủ sắp đến, thân phận không giấu được nữa, chi bằng hôm nay công khai luôn.

Nàng ngược lại muốn xem xem cái tên này là thật không rõ, hay là giả vờ không rõ.

“Ha ha,” Dư Sinh đắc ý cười lên.

“Cười cái gì?”

“Vậy thì”, Dư Sinh chậm rãi đi lên bậc thang, “Thành chủ chính là Tiểu dì, Tiểu dì chính là thành chủ?”

“Ngươi đã sớm biết?” Thanh dì không nhịn được nữa, trên mặt dần dần lộ ra vẻ uy nghiêm của thành chủ.

Dư Sinh thấy vậy vội vàng lắc đầu, “Không biết, Chu Cửu Phượng vừa mới nói cho ta, ta sốt ruột chạy vào, chỉ muốn xác nhận với ngươi thôi, ai ngờ bị con cá ngắt lời.”

Chết đạo hữu còn hơn chết bần đạo, nếu Dư Sinh thừa nhận đã sớm nhận ra thân phận của nàng, Tiểu dì chắc chắn sẽ không nhịn được, đến lúc đó sẽ giận chó đánh mèo hắn.

Giao cho Chu Cửu Phượng thì khác, Phượng tỷ miệng rộng, để cả thành đều biết quan hệ giữa Dư Sinh và thành chủ.

Ánh mắt Thanh dì ngưng lại, hướng Vương dì đang đứng dưới đài nói, “Để Chu Cửu Phượng canh giữ cửa thành đi.”

Thấy Vương dì gật đầu lui ra ngoài, Dư Sinh ân cần xoa vai Thanh dì, “Thành chủ Tiểu dì,” hắn ấp úng.

“Nói đi.” Thanh dì thoải mái dễ chịu từ từ nhắm mắt lại.

“Ngươi xem, Tiểu dì và thành chủ là một, người thành chủ kia và Tiểu dì không phải là quan hệ kia, vậy ta, thành chủ, trước kia…” Dư Sinh nói rồi rời khỏi Thanh dì ba bước.

Sau khi gặp rùa tiên, chuông báo động trong đầu Dư Sinh đã reo vang ầm ĩ, hiện tại Thanh dì đã công khai thân phận, hắn cũng không còn né tránh ý đồ của mình nữa.

Tiểu dì mở mắt ra, vẫy tay gọi Dư Sinh, “Ngươi qua đây, ta cho ngươi câu trả lời chắc chắn.”

“Ta còn chưa nói gì đâu, ngươi đã có câu trả lời chắc chắn rồi?” Dư Sinh không tiến mà lùi.

“Ta biết ngươi muốn nói gì.” Thanh dì vẫy gọi.

“Vậy Tiểu dì muốn tác thành cho ta và thành chủ rồi?” Dư Sinh cẩn thận từng li từng tí nói.

“Khụ khụ,” thị nữ đang hầu hạ dưới bậc thang ho khan hai tiếng, nhìn thành chủ và Dư Sinh một cách kỳ lạ, trong lòng tự nhủ chúng ta mấy người còn sống sờ sờ ở đây này.

Phát giác ánh mắt của thủ hạ, sắc mặt Thanh dì đột nhiên trở nên khó coi, nghiến răng nghiến lợi phất tay, “Lại đây cho ta.”

“Vẫn là không muốn, ta cảm thấy xuất gia lễ Phật cũng không tệ.” Dư Sinh chắp tay trước ngực, “Nữ thí chủ, xin tự trọng.”

Hừ lạnh một tiếng, thành chủ vung tay trái, Dư Sinh trống không bị kéo qua, “Đã vậy, ta giúp ngươi quy y.”

“Chậm đã!” Dư Sinh ngẩng đầu lên, nhìn Thanh dì, “Trước khi quy y, ta còn có một nguyện vọng.”

“Cái gì?” Thành chủ vung tay thành đao, nhìn Dư Sinh.

Dư Sinh nhìn đôi môi của thành chủ, “Ta muốn nếm lại vị cá.”

“Phanh” một tiếng, Dư Sinh bị ném thẳng xuống dưới đài.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 368 thành chủ

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bìa
Vạn Cốt Yêu Tổ (Dịch)
Chương 584 Chung Chương Mục Lục 26/10/2025
Chương 583 Mục Lục 26/10/2025
bia-van-co-de-nhat-tong
Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
Chương 2008 Mùi vị quen thuộc 30/04/2025
Chương 2007 Truyền kỳ không hổ là truyền kỳ! 30/04/2025
Bìa
Thục Sơn Trấn Thế Địa Tiên (Dịch)
Chương 371 31/08/2025
Chương 370 31/08/2025
Trường An Lưu Ly Kí bìa
Trường An Lưu Ly Ký
Chương 21 06/02/2026
Chương 20 06/02/2026
Ngủ ngon bìa
Ngủ Ngon
Chương 11 16/02/2026
Chương 10 16/02/2026
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz