Chương 366 ti u
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 366 ti u
Chương 366 ti u
Bốn con cự thú xuất hiện giữa sân, thu hút mọi ánh nhìn.
Mưa lớn vẫn trút xuống không ngớt, nước lũ mênh mông dâng cao hơn sân viện rất nhiều, tựa như một cái bồn trũng, còn khách sạn thì nằm ở đáy bồn, nên bên trong sân vẫn bình yên vô sự.
Đám heo và gia cầm vẫn thản nhiên như không có chuyện gì. Lũ heo ung dung tận hưởng món ngon mà Bạch Cao Hưng vừa mới bón cho, thỉnh thoảng lại ngước đầu nhìn trời.
Đám vịt và ngỗng thì không được yên ổn như vậy, chúng kết thành đàn nghịch nước trong con suối nhỏ ở sân, bị Thạch Tín đuổi theo sát phía sau.
Nếu không có Tiểu Bạch Hồ ngăn cản, có lẽ Thạch Tín đã đuổi chúng ra ngoài viện chơi đùa rồi.
Mao Mao cũng đã trở về. Đoán trước được tai họa sắp ập đến, hắn nhanh chóng đưa người vợ đang mang thai về đây lánh nạn.
Bốn con cự thú thấy trong hậu viện có nhiều sinh vật để chúng tùy ý ức hiếp như vậy thì lập tức trở nên hăng hái, vượt qua Bạch Cao Hưng, lao về phía trâu, lừa, bạch hồ, gà và vịt ngỗng.
Nữ tử bịt mắt đi theo sau lưng Bạch Cao Hưng, vừa định lên tiếng ngăn cản thì bất ngờ có người từ phía sau chui ra, “Mỹ nữ, khỏe chứ?”
Nữ tử bịt mắt không thèm để ý đến hắn. Diệp Tử Cao mặt dày mày dạn chặn đường nàng, “Để ta giới thiệu một chút, ta là Diệp Tử Cao, đệ nhất quân tử của Quân Tử Thành, người đẹp trai nhất khách sạn này…”
Đúng lúc này, Hồ Mẫu Viễn bưng một bát đậu hũ thối đi tới, nữ tử bị che mắt lập tức bị hấp dẫn, hai mắt nhìn chằm chằm Hồ Mẫu Viễn.
Một lát sau, nàng thu lại ánh mắt, quay sang Diệp Tử Cao, dù không nói lời nào nhưng lại ngầm chất vấn danh hiệu “người đẹp trai nhất khách sạn” của hắn.
“Thứ hai, thứ hai thôi! Hơn nữa hắn là hoa đã có chủ rồi.” Diệp Tử Cao xua tay, ý bảo Hồ Mẫu Viễn nhanh chóng biến đi.
Vì bị hắn trì hoãn một chút mà bốn con cự thú đã mất kiểm soát. Một con xông vào khu chuồng trại tạm bợ, ra oai tác quái, hòng tìm lại thể diện đã mất ở đại sảnh.
Tục ngữ có câu “trên trời thịt rồng, dưới đất thịt lừa”, hổ và báo đều thích thịt lừa. Lúc này, một con hổ dẫn đầu lao tới chỗ con trâu nước đang nhàn nhã gặm cỏ, định táp vào cổ nó.
Nữ tử bịt mắt bị Diệp Tử Cao dây dưa đến phát bực, vừa định thoát khỏi hắn thì chợt nghe phía trước truyền đến tiếng kêu đau đớn. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, thấy hổ và báo phá tan chuồng gia súc, bay lên không trung.
Con gấu nâu chậm chân hơn thì ngây người, nhìn hai kẻ kia bay lên, rồi lại nhìn hai kẻ “ầm” một tiếng rơi xuống, dính đầy bùn đất.
Hai con gấu lùi lại một bước, run rẩy rũ bỏ mấy thứ bẩn thỉu trên người, không quên liếc nhìn nhau, trao đổi ánh mắt: “Nhìn hai thằng lỗ mãng ngu xuẩn kia kìa.” Trong lúc chê bai người khác, chúng lại tự biến mình thành trò cười.
Hổ và báo ngã nhào lộn mấy vòng, chưa kịp hoàn hồn thì Mao Mao đã lao tới tặng cho mỗi con một cước.
Dám dọa vợ hắn, quả thực là muốn chết!
Trâu thì thôi đi, con hổ chóng mặt thấy một con lừa mà cũng dám đến khi phụ hắn, quả thực là vô cùng nhục nhã. Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, quay đầu lại cắn. May mà Mao Mao phản ứng nhanh nên mới tránh được.
Lần này thì Mao Mao cũng nổi giận, “Ngang!” Nó ngửa mặt lên trời thét dài.
Lão hổ tưởng nó đang phô trương thanh thế, xoay người đứng lên, run run người, vừa định rống lên một tiếng thì một trận gió mang theo hạt mưa tạt thẳng vào mặt nó.
Chưa kịp phản ứng, một luồng điện mang theo sấm sét đã giáng xuống người nó, khiến con báo vừa ngồi dậy phải lộn một vòng rồi ngã vật ra đất giả chết.
“Dừng tay, mau dừng tay!” Thấy chuyện xảy ra quá nhanh, Bạch Cao Hưng lúc này mới nhớ ra phải ngăn cản.
Nữ tử bịt mắt vẫn không nói một lời. Đối mặt với Diệp Tử Cao luyên thuyên không ngừng, nàng vung cây trượng trong tay lên, khiến Diệp Tử Cao lập tức câm nín.
…
Trong lúc Bạch Cao Hưng đi thu xếp phòng ốc, Dư Sinh cũng không hề nhàn rỗi. Hắn bảo bốn người còn lại ngồi xuống, rồi vòng vo tam quốc dò hỏi lai lịch của bọn họ.
“Các vị khách quan từ đâu đến, định đi đâu?” Dư Sinh tay trái xách ấm trà, tay phải bưng một chén trà, vừa pha trà vừa dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn chằm chằm bốn người.
“Chúng ta từ Nam Hoang đến, muốn đi Dương Châu. Chưởng quỹ, từ đây đến Dương Châu không xa chứ?” Người bịt mắt dẫn đầu hỏi.
“Không xa, không xa.” Dư Sinh vừa nói vừa đưa chén trà tới, cố ý vụng về khiến chén trà đầy ắp hắt vào ngực người bịt mắt.
Người bịt mắt vươn tay ra, vững vàng đỡ lấy chén trà, “Đa tạ chưởng quỹ.”
“Ngươi không mù à?” Dư Sinh cố ý dùng giọng điệu kinh ngạc khoa trương hỏi.
“Ta không mù, có gì đáng nghi sao?” Người bịt mắt dẫn đầu nói. Từ khi bước vào cửa đến giờ, hắn không hề có biểu hiện nào của người mù cả.
Dư Sinh trợn mắt, “Vậy ngươi giả mù làm gì, bịt cái dải đen cho đẹp à?”
Người bịt mắt nhẹ nhàng lắc đầu, “Không thể nói được. Chưởng quỹ chỉ cần biết chúng ta muốn tốt cho các ngươi là được.”
Dư Sinh không hiểu, chuyện này thì liên quan gì đến bọn họ? Chẳng lẽ tròng mắt của hắn quá xấu, sợ lộ ra sẽ dọa người?
Dư Sinh nghi ngờ trong lòng, nhưng trên mặt lại không lộ vẻ gì, qua loa nói một câu “thì ra là thế”, rồi tiếp tục hỏi: “Mấy vị khách quan chắc là lần đầu đến Dương Châu nhỉ?”
“Đúng vậy, chúng ta lần đầu đến đây.” Người bịt mắt dẫn đầu nói.
“Nói đùa! Ta đã từng gặp các ngươi ở Dương Châu rồi.” Dư Sinh nói chắc như đinh đóng cột, ý đồ dùng cách lừa dối để moi thông tin từ bọn họ.
“Ồ?” Người bịt mắt dẫn đầu tỏ vẻ nghi hoặc, hắn bưng chén trà lên, tao nhã thưởng thức, “Ngươi đã gặp chúng ta ở đâu?”
“Thanh lâu.”
“Phụt!” Trà trong miệng người bịt mắt dẫn đầu phun hết lên mặt người đối diện.
“Không thể nào! Chưởng quỹ, trò đùa này không vui chút nào. Ngươi có thể gặp ta ở bất cứ đâu, nhưng tuyệt đối không thể ở thanh lâu.” Người bịt mắt dẫn đầu khẳng định chắc nịch.
Người bịt mắt bên cạnh cũng gật đầu lia lịa.
“Ôi, huynh đệ à, thực sắc tính dã, đừng ngại ngùng.” Dư Sinh giả vờ ra vẻ hèn mọn, “Có phải các ngươi còn ra tay với cả phụ nữ nhà lành không?”
“Ăn nói bậy bạ! Chúng ta xưa nay không hề có ý đồ gì với chuyện nam nữ hoan ái cả, ngươi…” Người bịt mắt dẫn đầu lại định phủ nhận thì bị Mạc Vấn, người nhà họ Mạc dẫn Hạ Mộc Thê đến, cắt ngang.
“Ơ, chưởng quỹ, chuyện gì thế này? Khách sạn của ngươi còn có cả pháp trận bảo vệ à?” Mạc Vấn kinh ngạc nhìn ra ngoài mặt nước dâng cao.
“Đương nhiên rồi! Cho nên ta mới nói việc khách sạn chúng ta thu nhiều tiền thuê nhà của ngươi như vậy là có lý do cả.” Dư Sinh thừa cơ khoe khoang một phen.
“Không đúng, không phải pháp trận!” Sau khi nhìn thấy bốn người ngồi cạnh Dư Sinh, Mạc Vấn lập tức phủ nhận suy đoán của mình.
Hắn và Hạ Mộc Thê kích động bước về phía người bịt mắt, “Hóa ra là ti u đại nhân đến, thảo nào mưa lớn thế này mà khách sạn vẫn không hề hấn gì.”
“Ti, ti u đại nhân?” Dư Sinh đang đoán mò lai lịch của bốn người thì quay sang hỏi Mạc Vấn, “Bọn người giả mù này ở Nam Hoang các ngươi có địa vị cao lắm à?”
“Cái gì mà giả mù! Đại nhân che mắt là muốn tốt cho các ngươi đấy!” Mạc Vấn rất cung kính với ti u, hướng bọn họ thi lễ một cái rồi mới quay sang trách móc Dư Sinh vì đã mạo phạm ti u đại nhân.
“Ngươi nói thử xem, hắn che mắt thì tốt cho chúng ta thế nào?” Dư Sinh không tin tà, chẳng lẽ mấy cái gọi là ti u này còn có lời nguyền rủa gì, ai nhìn vào thì biến thành đá à?
“Hừ, hừ!” Mạc Vấn thừa cơ khoe khoang, “Các ngươi không biết đấy thôi? Ti u đại nhân sở dĩ phải che mắt là bởi vì…”
Hắn cố ý làm ra vẻ bí ẩn, thấy Dư Sinh mất kiên nhẫn mới nói: “Chỉ cần ti u đại nhân nhìn ai, người đó sẽ mang thai!”
“Leng keng!” Ấm trà trong tay Dư Sinh rơi xuống bàn. Hắn không thể tin được, hỏi lại: “Ngươi nói cái gì, ngươi lặp lại lần nữa xem?”
Không cần trừng mắt thì Dư Sinh cũng đã kinh ngạc đến ngây người rồi.
“Không cần nghi ngờ, đúng là như vậy. Hai mắt của ti u đại nhân có pháp lực vô biên, nhìn ai người đó mang thai.” Mạc Vấn nói.
“Nam cũng mang?” Dư Sinh bán tín bán nghi.
“Đúng vậy, trừ khi bị nữ ti u đại nhân nhìn.” Mạc Vấn nói rồi nịnh nọt cười với ti u, dường như đang cầu chứng, cũng sợ nói sai làm nhục đại nhân.
“Ngươi đùa à?” Dư Sinh vẫn không tin. Nếu trừng mắt phụ nữ mang thai thì còn có thể tin được, chứ trừng mắt đàn ông mà khiến đàn ông mang thai á? Vậy hắn phải có cái chỗ kia chứ!
Trong khoảnh khắc này, Dư Sinh vô cùng kỳ vọng Diệp Tử Cao có thể thành công, như vậy thì sẽ biết Mạc Vấn có phải đang lừa gạt hay không.