Chương 358 do dự
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 358 do dự
Chương 358: Do Dự
Khói bụi tan đi, tiếng khóc của tiểu cô nương vẫn không ngừng vang lên, xé lòng xé dạ, khiến Dư Sinh nghe mà lòng quặn đau.
Ở phía xa ngọn núi, thấy một người ch·ết, một người bỏ chạy, lại có kẻ lấp ló muốn nhúc nhích, cẩn thận hướng đại lộ mà đến.
“Nhanh, mau cứu người!” Lý Chính vội vàng đẩy Dư Sinh, sống trong loạn thế, thường nảy sinh lòng trắc ẩn, không thể thấy ch·ết mà không cứu, càng không thể trơ mắt nhìn thi thể bị dã thú gặm nhấm.
“Mau đưa Thạch Tín đuổi đàn sói đi, Cao Hứng, ngươi cùng Mặt Thẹo đi cứu hai mẹ con kia cùng thi thể về.” Dư Sinh phân phó.
Về phần mình, Dư Sinh thấy một con sói đầu đàn dẫn đầu, lập tức lấy ná cao su ra, nhặt một hòn đá cuội nhắm thẳng đầu con sói mà b·ắn tới.
Dù khoảng cách khá xa, nhưng cái ná cao su này của Dư Sinh vốn sinh ra để đ·ánh đít khỉ, vẫn đủ sức găm hòn đá vào trán con sói đầu đàn.
Bị đau, con sói lùi lại một bước, chưa kịp ngẩng đầu nhìn hướng hòn đá bay tới thì con sói cái đã tru lên một tiếng, ra lệnh cho nó đuổi theo Thạch Tín.
Ở đằng kia, một con lợn rừng béo múp đang nhởn nhơ đi tới.
Vừa thấy đàn sói lao về phía mình, Thạch Tín “kít” một tiếng, co giò chạy thục mạng về phía đại lộ phía tây.
Một đám sói đuổi theo không tha, bỏ lại Cẩu Tử cô đơn dẫn xe ngựa cùng thi thể Bạch Cao Hưng bọn họ đi tới.
Giờ thì Cẩu Tử không dụ được đàn sói nữa rồi, Thạch Tín lại luôn được dịp hả hê.
Nghe tiểu hòa thượng nói, là do núi cao đuổi chúng ra khỏi nhà, bởi vậy chúng ghi hận.
Thi thể cùng xe ngựa tiến gần, Thạch Tín đang nóng người mới điên cuồng vẫy mông chạy về miếu thờ, để lại một đám sói đối diện nhe răng trợn mắt, căm hận khôn nguôi.
Dư Sinh cứ cảm thấy mình quên chuyện gì đó, giờ thấy người được cứu về, đột nhiên nhớ ra: “Tiểu dì!”
Thấy Dư Sinh chạy một mạch về khách sạn, Bạch Cao Hưng nói: “Đến mức vậy sao, mới xa nhau một lát đã tương tư thành họa rồi?”
Mấy ngày nay Dư Sinh luôn ở cùng Thanh dì, ban đêm cũng không rời nửa bước, đợi nàng ngủ say mới rời đi.
Thanh dì quyến luyến chiếc giường kia lắm, một khi đã nằm xuống thì không ngủ cho sướng mới thôi, khiến Dư Sinh phải đề phòng.
Dư Sinh chạy về đại sảnh, không thấy Tiểu dì đâu, lòng chợt thót một nhịp, đi ra hậu viện thì thấy cửa hầm rượu đã mở.
Thở dài, Dư Sinh xuống hầm rượu, quả nhiên thấy Thanh dì đang dùng gáo múc rượu uống.
Quả không hổ là lão tửu quỷ, nàng tìm đúng vò ngon nhất, tựa vào vò rượu, thỏa mãn uống, mặt mày hớn hở.
“Ta chỉ ra ngoài một lát thôi mà.” Dư Sinh bất đắc dĩ đi tới, thấy mặt Thanh dì ửng hồng, dung mạo diễm lệ càng thêm mê người.
Thanh dì liếc Dư Sinh một cái, “Còn gạt ta, rõ ràng là đã uống được rồi.” Nói rồi, nàng lại hớp một ngụm.
“Rượu này dùng để chiêu đãi thành chủ ở Trích Tinh Lâu, là thứ trấn tràng, dì uống ít thôi.” Dư Sinh đi tới, mới đó mà nàng đã ba gáo rồi.
Thanh dì đẩy Dư Sinh ra, che vò rượu lại không cho hắn đậy nắp, “Vò này ta nhận thầu rồi, để bọn họ uống hai vò kia.”
“Hai vò kia còn kém chút, không thể hiện được sự lợi hại của Trích Tinh Lâu ta.” Dư Sinh nói rồi tiến lại gần Tiểu dì, giữ tay nàng lại không cho uống tiếp.
Hắn từng bước dẫn dụ, “Dì nghĩ xem, rượu của Trích Tinh Lâu mà trấn trụ được đám thành chủ này, sau này chẳng phải có thể kiếm tiền của bọn họ sao?”
“Bọn họ đều là thành chủ cả, sau khi về sẽ dẫn theo dân chúng trong thành tới, đến lúc đó rượu của Trích Tinh Lâu sẽ bán chạy khắp Đông Hoang.” Dư Sinh nói.
Dương Châu phía đông ven biển, đặc sản là cá và muối, mà lại so với các thành trì khác sức cạnh tranh không lớn, dẫn đến Dương Châu thành mãi không giàu có.
Đây cũng là lý do Thanh dì thân là thành chủ lại yêu tiền như vậy, thật sự là từ khi Dương Châu xây thành đến giờ, chỗ nào cũng cần tiền, chỗ nào cũng giật gấu vá vai, dần dần dưỡng thành cái tính này.
Thanh dì nghe có lý, không cam tâm nói: “Vậy thì, cho bọn họ nửa vò?”
“Nửa vò đâu…”
“Hửm?” Thanh dì nhíu mày, nhìn Dư Sinh, quên mất tay Dư Sinh còn đang đặt trên lưng nàng.
“Nửa vò đủ rồi, đủ rồi.” Dư Sinh vội nói.
Thảo luận xong, Thanh dì đẩy tay Dư Sinh ra, lại lấy gáo múc rượu uống, cao hứng nói: “Nửa vò này là của ta, ngươi đừng làm phiền ta.”
“Đây có phải là ngàn ngày rượu mà dì nói không?” Nàng vừa uống vừa hỏi Dư Sinh.
Ngàn ngày rượu từng xuất hiện trong nhiệm vụ thăng cấp khách sạn cấp ba mà hệ thống ban bố, phương pháp ủ rượu thì Dư Sinh đã thấy khi hệ thống lên cấp hai.
Chẳng qua muốn ủ ra loại rượu này không hề dễ dàng, bởi vì nó đã thoát ly khỏi những vật phẩm có sẵn của hệ thống, nguyên liệu lấy từ linh thảo dị quả của đại hoang, như hồ lô táo, cát mây cỏ.
“Không phải.” Dư Sinh lắc đầu, “Nguyên liệu để ủ ngàn ngày rượu ta còn chưa sưu tập đủ.”
Hồ lô táo thì dễ tìm, ở cửa đông Hắc Thủy Thành, trước cửa một thôn trang cổ, chẳng qua giờ chắc đã bị thành chủ Hắc Thủy Thành chiếm làm của riêng rồi.
Ngày xửa ngày xưa, hồ lô táo chỉ là một gốc táo bình thường.
Vào một ngày mùa thu táo chín, một đạo nhân đi ngang qua nhà thôn trang cổ xin nếm thử, vì con trai không có nhà nên thôn phụ cho đạo sĩ hái ăn, còn pha trà mời.
Lúc sắp đi, đạo sĩ đem quả hồ lô đeo bên hông thắt vào cây táo, nói năm sau cây táo sẽ sinh ra loại táo này.
Năm sau quả nhiên như vậy, trên cây kết đầy những quả to bằng nắm tay, hình hồ lô, ăn rất ngọt, có linh lực và hiệu quả cường thân kiện thể, khiến người luyện võ cũng đổ xô đi tìm.
Về phần cát mây cỏ, đến từ Cát Vân Thành, Trang Tử Sinh đã tặng Dư Sinh ngũ sắc lộ trong ngày sinh nhật, chính là thu từ loại cỏ này.
Dư Sinh lúc ấy hỏi Trang Tử Sinh một câu, nhưng ngũ sắc lộ là do nhà cái cơ duyên xảo hợp mà có được, Trang Tử Sinh thật sự không chắc chắn.
Chẳng qua Cát Vân Thành cũng ở Đông Hoang, lần này hội minh thành chủ, Dư Sinh cảm thấy có lẽ có thể chiếm được nó từ tay thành chủ Cát Vân Thành.
Còn một thứ nữa thì càng khó tìm hơn, song sinh liên, một cuống hai hoa, còn nhất định phải mọc ở nơi linh lực sung túc, chỉ có tiên sơn mới tìm được.
Dư Sinh đã hỏi Thanh dì, phủ thành chủ không có, dù cho có thì cũng đã sớm thoái hóa thành song sinh liên bình thường rồi.
Trong lúc Dư Sinh suy tư về nguyên liệu để ủ ngàn ngày rượu, Thanh dì đã mấy gáo rượu vào bụng.
Hắn vội kéo nàng lại, “Ôi, cô nãi nãi của ta ơi, dì uống ít thôi, sau này đâu phải không được uống nữa.”
“Hơn nữa, dì cứ uống ừng ực như vậy, ta cũng không dám ủ ngàn ngày rượu nữa.” Dư Sinh nói.
Thanh dì vội vàng uống một hơi cạn sạch, nâng gáo lên đặt sang một bên, “Ta không uống nữa, nhưng ngươi nhất định phải ủ ra ngàn ngày rượu đấy.”
“Ta xem xét đã.” Dư Sinh nói, thấy mặt Tiểu dì đỏ ửng, dù không say, nhưng đã hơi có men.
Hoa hé nở, rượu hơi say, chính là cảnh giới khiến người ta do dự nhất.
Bởi vậy, dù là kiếm tiên, thành chủ lại để rượu làm mình hơi say, không đến mức say khướt thất thố, cũng không đến nỗi uống rượu như nước lã.
Chỉ là Thanh dì không biết, dù chỉ hơi say, nàng cũng không còn là dáng vẻ ngày thường nữa, phảng phất như đã bóc đi một lớp vỏ ngoài.
“Cái gì mà xem xét?” Nàng tay trái đặt lên vai Dư Sinh, tay phải nâng cằm hắn lên, để Dư Sinh ngửa đầu nhìn mình.
“Nhất định phải ủ ra.” Thanh dì nói, đầu lưỡi liếm liếm môi, như còn vương vấn mùi rượu.
Vò rượu này đã ngon như vậy, ngàn ngày rượu chẳng phải thành tiên nhưỡng sao?
Thanh dì chỉ từng uống tiên nhưỡng ở chỗ mẹ Dư Sinh, khi đó nàng còn ở khách sạn, chẳng qua mẹ Dư Sinh quá keo kiệt, không nỡ cho nàng uống.
Lần duy nhất chịu cho là khi mẹ Dư Sinh bỗng nhiên muốn cược rượu với Thanh dì, người thua phải đáp ứng người thắng một chuyện.
Lúc ấy Thanh dì còn trẻ, thấy tiên nhưỡng trước mắt, cảm thấy dù cược thua cũng không mất mát gì, liền không chút do dự đáp ứng.
Kết quả là Thanh dì uống đến cao hứng, cũng đem mình cho thua luôn.
Thanh dì liếm môi, khiến nhịp tim Dư Sinh chậm nửa nhịp, rồi lại nhanh nửa nhịp, “Ta,” hắn nuốt nước bọt, “Ta cố hết sức.”
“Không phải cố hết sức, mà là nhất định.” Thanh dì áp sát người vào Dư Sinh, để hắn có thể đếm rõ cả lông mi của nàng.
Thanh dì bỗng nhớ ra một chuyện, ghé vào tai hắn nói, “Đừng quên, ủ ra rồi, ta phải đáp ứng ngươi một chuyện, khó xử cũng có thể cân nhắc.”
Hơi thở ấm áp phả vào tai, khiến nhiệt huyết Dư Sinh sôi trào: “Ta nhất định ủ ra!”
Hoàn toàn không nghe thấy hai chữ “cân nhắc”.