Chương 357 trung nguyên
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 357 trung nguyên
Chương 357: Trung Nguyên
Ngồi trên đầu tường, Mạnh Bà, Chân Tử, Phượng Nhi cùng Hắc Nữu nhìn Dư Sinh và Thanh dì lần lượt trở về đại đường.
“Chậc chậc, thấy không, chưởng quỹ của các ngươi mới là cao thủ.” Chân Tử quay đầu nói, “Không hề biến sắc mà chiếm tiện nghi của người ta.”
“Hiện tại hai người chỉ cách nhau một lớp giấy cửa sổ, chưởng quỹ các ngươi thân mật thăm dò như vậy, sớm muộn gì cũng thành công thôi.” Chân Tử chậm rãi nói.
Hắc Nữu lĩnh giáo, liên tục gật đầu. Mạnh Bà đột nhiên hỏi: “Ngươi đã từng nói chuyện yêu đương chưa?”
Chân Tử khựng lại, Phượng Nhi mừng rỡ, Hắc Nữu ngừng gật đầu, hoài nghi nhìn Chân Tử.
“Đám đàn ông chẳng phải thứ tốt đẹp gì, chỉ biết cởi quần làm chuyện đó, nói cái rắm gì mà yêu đương.” Chân Tử tức giận nói.
Nàng tức giận, bởi vì cuộc đời nàng thiếu mất mảnh ghép này.
Phượng Nhi đứng bên cạnh không đồng tình, thậm chí còn cười trên nỗi đau của người khác. Đã là những kẻ cùng cảnh ngộ nơi chân trời góc bể, đương nhiên phải trêu chọc nhau.
Mạnh Bà liếc xéo nàng một cái, “Ngươi cười cái gì mà cười, ngươi thì hay ho gì, yêu đương đến nỗi mất mạng.”
Phượng Nhi cũng cứng họng, không cười nổi nữa.
Mấy ngày sau đó, Dư Sinh sống trong hầm rượu, vừa để tạo ra vẻ vất vả, thứ hai là để phòng ngừa Thanh dì cướp rượu.
Thời gian còn lại thì nấu cơm hoặc cùng Tiểu dì luyện chữ, không rời khỏi tầm mắt của mình.
Cứ như vậy qua 5 ngày, đến khi Dư Sinh có chút lơ là thì vẫn bị nàng ta đắc thủ.
Hôm đó, Dư Sinh đang quét dọn hậu viện thì phía trước truyền đến tiếng ồn ào. Dư Sinh còn đang nghi hoặc thì Diệp Tử Cao chạy vào.
“Chưởng quỹ, mau ra xem kìa, ngoài đại lộ có người giang hồ báo thù.” Diệp Tử Cao nói.
“Giang hồ báo thù gì cơ?” Dư Sinh vứt chổi, đi theo Diệp Tử Cao ra đại đường.
Trong đại đường chỉ có Thanh dì, những người khác hoặc đứng ở bên ngoài bậc thềm, hoặc ở bờ sông.
Dư Sinh chen qua đám người ra bờ sông, thấy bên kia đại lộ, cạnh cầu đá có một người đang đứng, bên cạnh cột một con ngựa khỏe mạnh.
Người này tóc rất dài, trên trán buộc một dải vải, cột tóc ra sau lưng, mặc áo vải thô, bên hông thắt lưng da.
Bên hông hắn có một thanh đao, nhưng không treo ở eo mà cắm vào thắt lưng da, nằm ngang trước ngực, khiến chuôi đao có thể dễ dàng với tới bằng cả hai tay.
Hắn đằng đằng sát khí nhìn về phía trước, gió thổi rối loạn những sợi tóc trước mắt, nhưng mắt hắn không hề chớp lấy một cái.
“Người Trung Nguyên?” Dư Sinh nói, người Trung Nguyên quen dùng đao, tư thế dùng đao của bọn họ cũng như vậy.
Nhắc đến Trung Nguyên, Dư Sinh nhớ tới lời người kể chuyện từng nói: nếu hận một người, hãy đưa hắn đến Trung Nguyên.
Từ sau khi thánh nhân ngã xuống, Trung Nguyên, vùng đất nằm giữa cương vực của Tứ Hoang, đã hoàn toàn trở thành nơi vô chủ.
Ở Trung Nguyên, yêu ma hoành hành, giết chóc khắp nơi, chỉ cần một lời không hợp là rút đao khiêu chiến. Vùng đất phì nhiêu ấy gần như được tưới tắm bằng máu tươi.
Nhưng Trung Nguyên cũng có sự lãng mạn riêng, có nhiều kẻ sĩ hào hiệp bi tráng, có thích khách chết vì tri kỷ, cũng có những du hiệp gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ.
Nhân tính ở nơi đó nở rộ những đóa hoa hung ác và tàn bạo.
Diệp Tử Cao chọn thời điểm thích hợp để gọi Dư Sinh ra. Hán tử kia nhìn thẳng về phía trước, nhìn một cỗ xe ngựa từ phương nam chạy tới.
Không khí trở nên căng thẳng, vó ngựa kéo xe chậm chạp tiến bước.
Khi xe ngựa đi đến cạnh guồng nước, người bên cầu đá rốt cục có động tĩnh. Hắn chậm rãi bước vài bước, đứng giữa đại lộ, chặn đường xe ngựa.
Lúc này Dư Sinh mới nhận ra chân trái của người kia có vấn đề, đi đường phải nhờ đùi phải kéo lê.
Xe ngựa càng đi càng chậm, bỗng nhiên rèm xe bị vén lên, một tiểu cô nương với mái tóc sừng dê, khuôn mặt non nớt đáng yêu thò đầu ra.
Một đám sói núi thấy người ở bên ngoài miếu thờ, đương nhiên không bỏ qua cơ hội cải thiện bữa ăn. Hơn mười con sói núi vây quanh xe ngựa và người bên cầu.
Tiểu cô nương thấy sói núi, không những không sợ mà còn vui vẻ chỉ vào chúng, “Cha, mau nhìn kìa, nhiều chó lớn quá, a, có một con chó xấu xí quá.”
Đó chính là con chó bị đuổi giết.
“Phi Nhi, đó là sói, không phải chó, phải nhận cho rõ.” Người đàn ông trong xe vươn tay kéo rèm xuống.
Hắn dừng một chút, có lẽ là nhìn thấy con chó, lại nói: “Con xấu xí kia ngược lại là chó, mà còn là chó ngoan.”
Trong lúc bọn họ nói chuyện, một con sói núi lao về phía người bên cầu giữa đại lộ.
Dư Sinh chỉ thấy vỏ đao của người kia loé lên rồi khép lại, ngực con sói núi lao tới nở ra một đóa hoa máu, vấy lên quần áo của người bên cầu.
Những con sói núi khác lao về phía xe ngựa, ba con cùng lúc xông lên, có con tấn công người đánh xe, có con nhắm vào cửa sổ xe mà nhảy.
Ba đạo ngân quang chợt hiện, ba con sói núi gần như đồng thời mất mạng.
“A a a!” Một tiếng kêu ngắn ngủi vang lên, sói núi trắng triệu hồi những con sói núi còn muốn tấn công, nó biết đám thủ hạ này không phải đối thủ của bọn họ.
Người bên cầu không để ý đến đám sói núi bỏ chạy, lê cái chân tàn bước về phía trước vài bước, “Lạc Thành, Lạc Hạ.”
Rèm xe ngựa lại bị vén lên, tiểu cô nương thò đầu ra trước, “Cha, chân của chú ấy làm sao vậy?”
“Bị người chém.” Người đàn ông trong xe nói, “Phi Nhi, con ở yên trong xe với mẹ, đừng nhúc nhích.”
Nói xong, người đàn ông bước xuống xe, quần áo hoa lệ, bên hông cắm một thanh đao, vẻ mặt chính khí.
“Bắt Yêu Thiên Sư, Tống Ngư?” Lạc Hạ hỏi.
“Đúng vậy.” Người đàn ông đáp.
“10 năm trước, ngươi đi qua Lạc Thành, nhân danh hàng yêu mà sát hại thê tử của ta. Hôm nay, ta đến vì chuyện đó.” Lạc Hạ nói.
“Bắt Yêu Thiên Sư trừ yêu, đạo lý hiển nhiên.” Tống Ngư sờ chuôi đao của mình, “Thê tử ngươi là hồ yêu, ta là vì dân trừ hại.”
“Nàng là vợ ta, ngươi giết nàng, ta báo thù, cũng là đạo lý hiển nhiên.” Lạc Hạ nói.
“10 năm trước, ngươi đã bại rồi.” Tống Ngư nhìn cái chân tàn của hắn.
“Giết vợ mối thù, không chết không thôi.” Lạc Hạ đặt tay lên chuôi đao.
Bên kia bờ sông, Dư Sinh nghe bọn họ nói chuyện, quay sang Bạch Cao Hưng nói: “Thấy không, Bắt Yêu Thiên Sư cũng là một nghề nguy hiểm.”
Dư Sinh vừa nói vừa lặng lẽ lấy ra mô phỏng thẻ. Vừa rồi hai người đều xuất đao, quả thực kinh diễm, Dư Sinh phải phục chế lại.
Bắt Yêu Thiên Sư Tống Ngư không hề lùi bước, có lẽ là sợ con gái trong xe nhìn thấy cảnh tượng máu me, tiến lên hơn mười bước, cách Lạc Hạ chỉ còn 4 bước.
“Cha…” Tiểu cô nương lo lắng gọi, Tống Ngư quay đầu mỉm cười rồi nhìn Lạc Hạ từ trên xuống dưới.
Lạc Hạ cũng đang đánh giá hắn.
Một lát sau, Lạc Hạ động trước, chân phải giẫm mạnh xuống đất, thân thể nháy mắt lao về phía Tống Ngư.
Tống Ngư hơi chậm một bước, tay nắm chuôi đao nghênh đón Lạc Hạ.
Hai đạo ánh bạc loé lên rồi vụt tắt, hai người lướt qua nhau. Tống Ngư ôm ngực, máu không ngừng tuôn ra.
“Lợi hại, không ngờ một kẻ nông phu, 10 năm luyện thành đao pháp nhanh đến vậy.” Tống Ngư cười khổ, “Hài tử…”
Lạc Hạ nói: “Đây là phép tắc của Trung Nguyên.”
“Tạ…” Tống Ngư thần sắc hơi thả lỏng, “Phù phù” rồi ngã xuống đất.
“Cha!” Tiểu cô nương gào thét trong xe, khóe mắt Tống Ngư lướt qua giọt nước mắt.
Bên kia bờ sông, Dư Sinh trợn mắt há mồm, “Không đến mức chứ, một chiêu định sinh tử, lại còn ngay trước mặt con trẻ?”
“Trung Nguyên xưa nay vẫn vậy.” Bạch Cao Hưng nói.
Lạc Hạ quay người lại, lúc này Dư Sinh mới thấy ngực hắn cũng đang chảy máu, nhưng vết thương không trúng yếu huyệt.
Hắn không để ý đến vết thương, ngồi xổm xuống rút thanh đao của Tống Ngư ra, lau khô vết máu rồi tra vào vỏ, cầm trong tay.
Hắn đứng lên, lê cái chân tàn bước về phía xe ngựa, khiến tiểu cô nương thét lên đau đớn.
“Hắn sẽ không ra tay với đứa trẻ chứ?” Dư Sinh giật mình, không kịp nhìn mô phỏng thẻ đã phỏng chế được đao pháp của ai, đẩy Bạch Cao Hưng định đuổi theo.
Nhưng Dư Sinh rất nhanh dừng bước. Hắn thấy Lạc Hạ đặt thanh đao lên xe ngựa, “Lạc Thành, Lạc Hạ. Nếu muốn báo thù, hãy nhanh chóng đến đây, ta không có người nối dõi.”
Nói xong, Lạc Hạ khom mình hành lễ, quay người đi về phía con ngựa của mình, gian nan leo lên lưng ngựa, vỗ mông ngựa, trực tiếp đi về hướng bắc.
Chỉ để lại một làn khói bụi bên cầu, nói cho Dư Sinh biết thế nào là Trung Nguyên.