Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 354 cất rượu

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 354 cất rượu
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 354 cất rượu

Chương 354: Cất Rượu

“Không phải, tay ngươi tàn phế, ta cũng thở phào nhẹ nhõm.” Diệp Tử Cao ngoài miệng nói vậy, trong lòng lại không nghĩ thế.

Từ nay về sau, mỗi khi Hắc Nữu ân ái với thụ, hắn cũng không cần phải hứng chịu những trận đòn song phi nữa.

“Vậy ngươi lầm to rồi.” Thảo Nhi vừa xem xét vết thương vừa nói, “Giao long có bốn trảo, mất một tay thì vẫn còn ba tay song phi như thường.”

Trong lúc bọn họ tán gẫu, Dư Sinh bên ngoài cuối cùng cũng hoàn hồn, “Kệ mẹ nó ai đánh chết, mau, mổ heo!”

Phú Nan cũng bừng tỉnh, “A đúng, phen này khỏi lo thiếu thịt heo ăn rồi.”

Dư Sinh chỉ tay vào con lợn, “Cái đầu heo bự này để lại cho ta, ta muốn làm thịt đầu heo.”

Về phần đám lợn rừng bên ngoài cầu đá, thấy núi cao sụp xuống thì đã sớm bỏ chạy mất dạng, chỉ để lại không ít phân lợn trên cầu đá.

Đám lợn rừng này đều là lũ mới theo núi cao xông ra, bị Kiếm Nang giết chết.

Đám người vây xem cũng tỉnh táo lại, ào ào tiến lên khiêng heo đi, Lý Chính nói: “Con lợn béo kia là Tiểu Ngư Nhi giết, để cả cho nó.”

Con lợn kia phải to như voi, Dư Sinh vội nói: “Đừng, khách khứa đông thật đấy, nhưng một con này ăn sao hết.”

Lý Chính đáp: “Bảo ngươi mang về thì cứ mang về, ăn không hết thì làm thịt khô, thấy ngày mùa thu hoạch sắp tới mà chẳng đâu vào đâu, chút thịt này còn chưa đủ ấy chứ.”

Dư Sinh nghe cũng phải, hiện tại khách sạn tích trữ lương thực cũng chẳng còn bao nhiêu, ngày khác còn phải đi Dương Châu thành mua, nhỡ đâu Thao Thiết tới gần, không chừng ăn bao nhiêu cho đủ.

Hơn nữa, hắn lại không thể ăn cá, không thể như những người khác trên trấn, trên núi trong đất không được thì lại xuống hồ kiếm ăn.

Lúc này Dư Sinh cũng không từ chối nữa, bảo Phú Nan bọn họ ra chặt con lợn béo kia, khiêng về, ăn không hết thì làm dăm bông với thịt khô cũng không tệ.

Xử lý xong chuyện heo, Thạch Nhục Cửu liền xuất mã, mở miệng đòi Dư Sinh con dao lọc xương.

Trù Đao của Dư Sinh vốn sắc bén, nhất là con dao lọc xương này, quả thực là thần khí mổ heo, Thạch Nhục Cửu ao ước đã lâu.

Thậm chí hắn còn không tiếc dùng con dao mổ heo vừa hẹp vừa dài, rỉ sét loang lổ mà nặng trịch của mình để đổi với Dư Sinh, nghe hắn nói, con dao mổ heo kia vẫn là sư phụ truyền cho hắn.

“Trư yêu thấy còn phải quỳ xuống đất xin tha.” Thạch Nhục Cửu còn nói thêm một câu.

Sư phụ của Thạch Nhục Cửu, theo hắn kể là một đồ tể lừng lẫy nổi danh trong thành, một trong tứ trù chuyên mổ heo, làm tiệc mổ heo nức tiếng toàn thành, khiến Quy Nhất Đao cũng không có ý định so tài.

Đương nhiên, hiện tại tứ trù đã biến thành ngũ trù, Dư Sinh dù không ở Dương Châu, nhưng Dương Châu vẫn luôn lưu truyền truyền thuyết về hắn.

Trong lúc bọn họ bận rộn, Dư Sinh thấy Thanh dì lại về khách sạn, vội vàng kiếm cớ lười biếng trở về.

Trong khách sạn, ở đại đường, Thảo Nhi đang băng bó tay cho Hắc Nữu, Thanh dì thì cúi đầu đọc sách, trước mặt nàng đặt một giỏ táo.

“A, sao cái giỏ táo này lại ở đây?” Dư Sinh hỏi.

Thanh dì cũng không ngẩng đầu lên, “Hắc Nữu đang bán, ta liền mua lại, dùng tiền của ngươi.”

“Ha ha, tay ta khỏe rồi, ta phải đi ra ngoài đi dạo, xem chân có bị gãy không.” Hắc Nữu thấy tình thế không ổn, vội vàng đứng lên.

Vừa đi được mấy bước, mái tóc đen dài thẳng mượt của Hắc Nữu liền bị Dư Sinh giữ lại, “Ái u, chuyện gì xảy ra vậy.” Hắc Nữu quay đầu lại nói, “Đại nhân, ngươi đừng trêu chọc người ta mà.”

“Trêu chọc cái đầu ngươi.” Dư Sinh nói, “Mau giao tiền của ta ra đây.”

“Tiền gì cơ?” Hắc Nữu giả vờ vô tội.

Dư Sinh chỉ tay lên trời ngoài cửa sổ, “Cẩn thận ta gọi sét đánh ngươi đấy.”

Lôi Cương mà giáng xuống thì Hắc Nữu không dám mạo hiểm, rất nhanh đổi sắc mặt, ủy khuất nhìn Dư Sinh: “Đại nhân, ngài xem ta vì ngài mà gãy cả một cánh tay, không được cho chút bồi thường sao?”

“Bồi thường ư? Có chứ, lát nữa thưởng ngươi cái chân heo ăn.” Dư Sinh nói.

“Quá keo kiệt.” Hắc Nữu đành phải đem số tiền vừa bán táo giao ra.

Hồ Mẫu Viễn cùng Quái Tai đội mũ vải xuống lầu, “Dư chưởng quỹ, ngươi lại đi đoạt tiền của tiểu nhị à.”

“Vốn dĩ là tiền của ta mà.” Dư Sinh vừa định nói hết lẽ, chợt tỉnh ngộ, lại đưa cho Tiểu dì.

“Một nửa kia đâu?” Thanh dì liếc nhìn hắn một cái.

Hiện tại chỉ cần Tiểu dì không truy cứu chuyện hôn trán, Dư Sinh cái gì cũng đáp ứng, đem nửa kia giấu diếm cũng giao ra nốt.

Thanh dì nhặt mấy văn tiền ném cho Hắc Nữu, “Thưởng cho ngươi.”

Lúc này Dư Sinh mới hiểu, hóa ra Hắc Nữu sau khi bị hắn dặn dò không được nói cho Thanh dì, quay đầu lại đem hắn bán đứng.

“Diệp Tử Cao, nữ nhân nhà ngươi không đơn giản à nha.” Dư Sinh vỗ vai Diệp Tử Cao.

“Lẫn nhau, lẫn nhau.” Diệp Tử Cao vừa nói, lại đổi giọng, “Không phải, ai nói nàng là người nhà ta, ta còn chưa đồng ý đâu.”

“Ngươi đồng ý có ích gì?” Dư Sinh nói, Diệp Tử Cao lặng lẽ đi ra ngoài giúp đỡ.

Dư Sinh quay về phía sau, tiện thể gọi Quái Tai lên.

“Ở trên đó nói gì vậy?” Dư Sinh nháy mắt, ám chỉ Hồ Mẫu Viễn ở đại đường, “Yêu thú đến mà cũng không kinh động các ngươi.”

Quái Tai dùng chân đá cục đá dưới chân, “Không nói gì, chỉ là chút chuyện bị người khác để ý đến ngoại hình, gây ra bối rối thôi.”

“Nói là nếu có thể tìm một chỗ u tĩnh, rời xa nhân thế thì tốt.” Quái Tai nói.

Dù ra vẻ bình thản, nhưng trong giọng nói vẫn có một chút mừng rỡ.

Dư Sinh nói: “Chẳng lẽ có một vị trông thấy chân dung của ngươi, còn cùng ngươi tâm sự, có động tâm không?”

Quái Tai cúi đầu, tự giễu nói: “Chưởng quỹ nói đùa gì vậy, dù cùng bị ngoại mạo làm cho mệt mỏi, nhưng một người trên trời, một người dưới đất, không dám mơ mộng xa vời.”

“Đôi khi mộng ban ngày vẫn cứ phải mơ, vạn nhất thành sự thì sao.” Dư Sinh nói.

Hắn lặng lẽ nhìn lại, thấy Thanh dì đang đọc sách, hạ giọng: “Ngươi xem trước kia người khác đều nói ta mơ mộng hão huyền, hiện tại ta…”

Trên đầu rớt xuống mấy quả táo, cắt ngang lời Dư Sinh. Hắn không cần quay đầu lại, cũng có thể cảm giác được ánh mắt lạnh lùng đang nhìn hắn.

“Vậy thì, cùng lắm là thất bại, ta đem bách mộc gối cho ngươi mượn, để ngươi không phải hối tiếc.” Dư Sinh nói.

Cẩn thận mà nói, cái gối đầu này hắn còn chưa dùng qua đâu.

Hắn cũng cầu xin Tiểu dì rồi, nhưng theo Thanh dì nói, sợ hắn làm những chuyện lung tung rối loạn trong mộng, cho nên từ đầu đến cuối không đồng ý.

Không để ý đến Quái Tai lắc đầu, Dư Sinh nói: “Chờ ta đi tìm kiếm ý nghĩa cho ngươi.”

Nói xong, Dư Sinh bảo Quái Tai đi thu dọn cơm trưa, còn mình thì đi hầm rượu bận bịu cất rượu.

Không chỉ vì nhiệm vụ rượu trấn Dương Châu, Trích Tinh Lâu làm tửu lâu, cũng phải có loại rượu trấn được tràng.

Nghe Thanh dì nói, tại hội minh, chư vị thành chủ Đông Hoang đều chiêu đãi ở Trích Tinh Lâu, Dư Sinh không thể làm mất mặt Tiểu dì.

Hơn nữa, nếu có thể trấn trụ chư vị thành chủ Đông Hoang, vậy thì khách sạn yêu khí dương danh, trở thành thiên hạ đệ nhất khách sạn cũng nằm trong tầm tay.

Nghĩ đến đây, Dư Sinh nhớ lại một chuyện, “Hệ thống, hệ thống, hệ thống đại gia ngươi.”

Dư Sinh nói: “Hệ thống, điểm công đức mới giết con lợn béo và Sơn Thần đâu?”

Hệ thống đáp: “A, ta nhớ là phát rồi mà.”

“Phát em gái ngươi.” Dư Sinh liếc nhìn hệ thống, phía trên rõ ràng không nhúc nhích, “Ta nhớ rất rõ ràng, chưa phát!”

Dư Sinh nói chắc như đinh đóng cột, điểm công đức như tiền, hơn nữa Tiểu dì lại không cướp được, bởi vậy Dư Sinh thường xuyên nhìn chằm chằm chảy nước miếng, nhiều hay ít tuyệt đối không qua được mắt hắn.

“Ngươi nhớ không rõ ràng rồi.” Hệ thống lẩm bẩm một câu, rồi bổ sung cho Dư Sinh 1000 điểm công đức.

“Sao chỉ có 1000?” Dư Sinh nói, “Núi Cao dù sao cũng là hậu nhân của Sơn Thần.”

“Có phải ngươi giết đâu.” Hệ thống đáp.

“Cái hệ thống này của ngươi thật là đần chết đi được, ngươi muốn bao nhiêu ta cho một chút điểm công đức, ngươi tốt ta tốt cùng nhau tốt.” Dư Sinh nói.

Cứ như vậy, Dư Sinh có thể hối đoái càng nhiều đồ vật, đem điểm công đức giao cho hệ thống, mà xem ra, hệ thống cũng rất thích điểm công đức.

Hệ thống trầm mặc hồi lâu, rồi dùng giọng điệu rất nghiêm túc nói: “Thiên đạo trường tồn, vạn vật khó vi phạm, hệ thống tồn tại nhất định phải ỷ lại điểm công đức, nếu tùy tiện cấp cho, thiên đạo không dung.”

Dư Sinh nghe khẽ giật mình, nghe ý tứ này, hệ thống cũng bị quản chế bởi thiên đạo.

Khó trách hệ thống hối đoái đồ vật, hoặc trực tiếp tại khách sạn, hoặc đi thẳng đến trong tay Dư Sinh, mà không thể đến Trích Tinh Lâu của Dư Sinh.

Điều này dẫn đến việc Dư Sinh cất rượu, cũng chỉ có thể làm tại khách sạn.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 354 cất rượu

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Bìa
Thục Sơn Trấn Thế Địa Tiên (Dịch)
Chương 371 31/08/2025
Chương 370 31/08/2025
Thiết kế chưa có tên (2)
Vô Cực (Bản dịch)
Chương 93 Bài chuột 30/04/2025
Chương 92 Rút vốn (2) 30/04/2025
bìa
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Bám Chặt Anh Bộ Đội
Chương 9 19/02/2026
Chương 8 19/02/2026
bia-vo-dich-thien-menh
Vô Địch Thiên Mệnh (Bản dịch)
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (2) 30/04/2025
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (1) 30/04/2025
bia-khach-diem-co-yeu-khi
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
Chương cuối (một) 30/05/2025
Chương cuối (hai) 30/05/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz