Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 349 qua sông đoạn cầu

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 349 qua sông đoạn cầu
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 349 qua sông đoạn cầu

Chương 349: Qua sông đoạn cầu

Trong lúc Dư Sinh dừng tay trầm tư, đầu ngựa cá lại rơi xuống nước.

Bách tính cho rằng hắn lại mất một khoảng thời gian dài nữa, ai ngờ Dư Sinh rất nhanh đã trồi lên mặt nước, cưỡi đầu ngựa cá hướng bờ bơi vào.

“Chúng ta hòa giải.” Dư Sinh nói, giết cá hình như thật sự trái với tổ huấn, nên Dư Sinh quyết định tha cho nó một mạng.

Ngư yêu cầu còn không được, vội vàng đưa vị Sát Thần này lên bờ, quyết định về sau không bén mảng đến sông nữa, vẫn là ở trong hồ tự tại hơn.

Nó cũng không biết người này là thần thánh phương nào, ngư yêu thầm nghĩ, chẳng lẽ là hậu nhân của yêu quái nào đó dưới nước? Nhưng lại không tài nào phát hiện ra được.

“Về sau nhớ kỹ…” Sau khi lên bờ, Dư Sinh vừa mới quay người, đầu ngựa cá đã chìm vào trong nước, trong làn nước trong veo có một cái bóng, nhanh chóng bơi về phía hồ.

“Đừng đi mà, ta còn chưa nói xong đâu.” Dư Sinh hô lớn, nhưng đầu ngựa cá chẳng thèm quay đầu lại.

Dư Sinh thở dài, tiếc thật, hắn cưỡi đầu ngựa cá này rất dễ chịu, thoải mái như cưỡi ngựa vậy, còn muốn bắt nó về dùng nữa chứ.

“Tiểu Ngư Nhi, không bị thương chứ?” Người bên trên đê hỏi vọng xuống Dư Sinh.

“Không sao.” Dư Sinh khoát tay.

Hắn cởi quần áo vắt khô nước, thấy quỷ nước phiêu đãng trên mặt nước, bèn quay đầu lại nói: “Trong sông có quỷ nước, mọi người về sau cẩn thận một chút.”

Bách tính biết bản lĩnh của Dư Sinh, nghe vậy đều trịnh trọng gật đầu.

Lão đầu đang du đãng trên mặt nước không vui, nhảy lên ba thước, “Ngươi cái đồ thất đức, qua sông đoạn cầu, tháo cối giết lừa…”

Dư Sinh vẫy tay từ biệt với lão, “Con lừa, tối đến khách sạn dùng cơm, ta cho giá hữu nghị.”

“Ngươi mới là con lừa…” Lão đầu ở phía sau trách móc, nhưng Dư Sinh đã về khách sạn thay quần áo.

Về phần đám hương thân đứng trên bờ, đối với Dư Sinh thì không hiểu ra sao.

Lý Chính quay người định trở về, trước hết đi tới chỗ cha của Bánh Bao, “Trương thúc, kia cô nương côn trùng có thể hay không…”

Lý Chính ngắt lời hắn, “Có Kiếm Nang ở đây, ác yêu tuyệt đối không dám bén mảng đến gần.”

Hắn thở dài, “Chuyện này không cần truyền ra ngoài, cũng không hay ho gì.”

Cha của Bánh Bao đáp một tiếng, đem bí mật giữ kín trong lòng.

Dư Sinh thay quần áo xuống lầu, gặp Quái Tai đang đội chiếc mũ mới, “Đỡ hơn chưa?” Dư Sinh hỏi.

“Ừm,” Quái Tai nhẹ gật đầu, chỉ lên lầu, “Ta lên trên kia chờ một lát.”

“Đi đi.” Dư Sinh nói, “Yên tâm, không có gì đâu, hương thân trên trấn chỉ là nhất thời kinh ngạc thôi.”

Quái Tai cười một tiếng, “Chưởng quỹ yên tâm, ta lên trước.”

Dư Sinh nhìn theo nàng lên lầu, sau đó đi xuống thang lầu, thấy Hồ Mẫu Viễn đã thay quần áo, đang ngồi một mình ở đại đường.

“Được đấy, gan cũng lớn gớm.” Dư Sinh ném cho Hồ Mẫu Viễn một vò rượu.

Tên này thế mà dám xông thẳng đến đầu ngựa cá mà đánh, có điều nếu không phải hắn trì hoãn một chút, Quái Tai e là đã bị thương rồi.

Hồ Mẫu Viễn chụp lấy vò rượu, “Đương nhiên, dù sao ta cũng là kẻ một mình đi ngang qua hoang dã, không có chút bản lĩnh nào sao được.”

Dư Sinh cười cười, “Ta thay cô nương côn trùng cảm ơn ngươi, vì chuyện vừa rồi.”

Tuy rằng đang vội vàng vật lộn với đầu ngựa cá, Dư Sinh vẫn thấy hắn che đầu Quái Tai, không để nhiều người thấy chân dung của nàng.

“Chúng ta là đồng bệnh tương liên.” Hồ Mẫu Viễn nói, “Đều bị một bộ thân xác thối tha làm hại.”

Câu này thì Dư Sinh không thể gật bừa được, hắn vẫn rất muốn có một bộ thân xác thối tha đẹp đẽ, nhìn Chu Cửu Phượng không hề e ngại nhìn Hồ Mẫu Viễn là biết.

“Cô nương côn trùng đâu?” Hồ Mẫu Viễn hỏi.

“Trên lầu.” Dư Sinh chỉ lên lầu, rồi ngồi trở lại bên cạnh Thanh dì, nói với Chu Cửu Phượng: “Thu lại đôi mắt háo sắc kia đi, coi chừng Trang Tử Sinh ghen đấy.”

Nhìn theo Hồ Mẫu Viễn biến mất ở cuối cầu thang gỗ, “Mắt háo sắc gì chứ,” Chu Cửu Phượng quay đầu, “Lòng yêu cái đẹp ai mà chẳng có, ta đây là thưởng thức cái đẹp thôi.”

“Ta đây thì không phải.” Dư Sinh nói, không đợi Chu Cửu Phượng kinh ngạc, “Cho nên ta rất thưởng thức ngươi.”

Chu Cửu Phượng trợn mắt, “Đến mức đó sao, vì tổn hại ta mà hủy cả hai mắt mình.”

Nàng bạo dạn hỏi, “Vậy ngươi có thưởng thức Tiểu dì của ngươi không?”

Thanh dì hứng thú nhìn Dư Sinh, cũng muốn nghe xem hắn nói gì.

Dư Sinh khí định thần nhàn uống một chén rượu, “Ta từ trước đến nay đều dùng tâm để thưởng thức Tiểu dì.”

“Miệng lưỡi trơn tru.” Chu Cửu Phượng khinh bỉ Dư Sinh, “Đúng rồi, Trích Tinh Lâu ngươi khi nào thì đi, hiện tại cả tòa lầu người đều hoang mang lo sợ.”

“Chắc mấy ngày nay thôi.” Dư Sinh nói, hắn bây giờ còn chưa quyết định ủ loại rượu gì, để đi hoàn thành nhiệm vụ “Tên trấn Dương Châu”.

Lại rảnh rỗi tán gẫu vài câu, Chu Cửu Phượng đứng dậy cáo từ, Hành Ca đi theo Chu Cửu Phượng ra khách sạn, đúng lúc gặp Thảo Nhi hái cỏ trở về.

Chu Cửu Phượng hỏi Hành Ca khi đang lên ngựa, “Ngươi không có ngựa à?”

Hành Ca gãi đầu, ngại ngùng không dám nói chuyện hắn bị yêu quái cướp mất ngựa, đó là chuyện xảy ra trên đường Hành Ca đến khách sạn.

“Vậy à.” Chu Cửu Phượng thấy hắn im lặng không nói, quay đầu muốn bảo thủ hạ cho hắn ngồi chung một ngựa.

“Ấy, ta nhớ ngươi có ngựa mà.” Thảo Nhi đang bưng cỏ dừng lại, nhìn Hành Ca nhớ lại.

“Ta, có ngựa?” Hành Ca nghi hoặc nhìn Thảo Nhi, thầm nghĩ chẳng lẽ cô nương này muốn vạch trần chuyện hắn bị yêu quái cướp rồi?

“Đúng thế, ngay trong chuồng ngựa của khách sạn.” Thảo Nhi rất chắc chắn nói.

Dư Sinh ra tiễn khách nghe vậy liền nói: “Ngựa trong chuồng là của Hành Ca?”

“Có khi nào nhầm không, ta nhớ lúc hắn đến đâu có cưỡi ngựa.” Bạch Cao Hưng nói.

“Là của hắn, ta còn chuyên môn ghi chép trong sổ sách.” Thảo Nhi nói, “Không tin ngươi tra thử xem.”

Dư Sinh và Bạch Cao Hưng đồng thời nhìn về phía Diệp Tử Cao, mấy ngày trước tiểu tử này mới vừa tra chủ nhân của con ngựa kia trong sổ sách.

“Nhìn ta làm gì?” Diệp Tử Cao nói, “Các ngươi cũng biết đấy, chữ của lang trung, cách một ngày chính mình còn chẳng hiểu, huống chi là ta.”

“Có lý.” Dư Sinh bảo Thảo Nhi đi xác nhận, còn Bạch Cao Hưng đi dắt ngựa ra.

Thảo Nhi còn đang phân biệt chữ viết của mình trên quầy, thì Hành Ca đã nhận ra con ngựa do Bạch Cao Hưng dắt ra, “Đúng, đúng, đây là ngựa của ta.”

“Ngựa của ngươi sao lại ở khách sạn?” Dư Sinh nghi hoặc, hắn nhớ lại chuyện Hành Ca bị yêu quái cướp.

Bạch Cao Hưng nhớ lại, “Con ngựa này là của nữ tử trẻ tuổi kia, sau khi Hành Ca ở trọ một ngày thì cô ta dắt đến.”

Lúc ấy trời tối, hắn đi dắt ngựa ở bên ngoài, cô nương kia cùng Hành Ca ngồi cùng bàn dùng cơm, khi lên lầu còn liếm môi nhìn Hành Ca nữa chứ.

Về sau bọn họ đi Dương Châu, không ai biết nữ tử trẻ tuổi kia rời đi khi nào.

“Được rồi, ngựa về lại là tốt rồi, đừng nghĩ nhiều.” Chu Cửu Phượng thúc giục Hành Ca nhanh lên đường.

Hành Ca sờ sờ đầu ngựa, vừa muốn trèo lên thì Dư Sinh ngắt lời hắn, “Nếu ngựa là của ngươi, vậy tiền cỏ mấy ngày nay ngươi phải trả.”

“Dư chưởng quỹ, đến mức đó sao?” Hành Ca nói.

Những ngày này ở khách sạn, hắn tiêu không dưới mười xâu tiền, cỏ này đáng giá mấy đồng chứ bao.

“Không được.”

Dư Sinh liếc mắt nhìn đại đường, thấy Tiểu dì đang bận việc khác, hắn thở dài nói nhỏ: “Không phải huynh đệ hẹp hòi, thực sự là ta cưới vợ vốn quá cao.”

Với khẩu vị của ý trung nhân Dư Sinh, sính lễ ít sợ là không xong.

Hành Ca hiểu ý gật đầu, hắn trên dưới dò xét Dư Sinh, lấy ra hơn trăm văn tiền, nhưng khi Dư Sinh đưa tay ra thì hắn lại rụt về.

Trong sự khó hiểu của Dư Sinh, Hành Ca vỗ nhẹ vai Dư Sinh, “Một vị Lý đại gia từng nói, trời sinh ta ắt có dụng, nghìn vàng hết sạch lại tìm đến.”

Dư Sinh buồn bực, đây chẳng phải là lời hắn khuyên Hành Ca sao?

“Chó con dù xấu, nhưng sinh ra để người nhượng bộ lui binh.” Hành Ca an ủi Dư Sinh, “Dư chưởng quỹ, ta tin tưởng, sẽ có người muốn ngươi.”

“Tuy ngươi không đủ cao, không anh tuấn, nhưng ngươi là cháu trai của thành chủ mà.” Hành Ca miễn cưỡng rót lại bát canh gà.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 349 qua sông đoạn cầu

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-de-quoc-dai-phan-tac-ban-dich
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
Chương 2452 Tây tiến! (đại kết cục) 29/05/2025
Chương 2451 Đêm rét chém giết! 29/05/2025
bìa truyện
[Dịch] Nương nương tỉnh mộng nhân gian, cung đấu từng bước tất thắng
Chương 200 Ngu Tố Cẩm thật nóng lòng 22/12/2025
Chương 199 Đây chính là Ngự Long Thuật của nàng 22/12/2025
bìa
Vạn Cốt Yêu Tổ (Dịch)
Chương 584 Chung Chương Mục Lục 26/10/2025
Chương 583 Mục Lục 26/10/2025
bia-vo-dich-thien-menh
Vô Địch Thiên Mệnh (Bản dịch)
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (2) 30/04/2025
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (1) 30/04/2025
ChatGPT Image 20_00_46 2 thg 9, 2025
Tam Quốc: Bắt Đầu Tiệt Hồ Quan Vũ, Cát Cứ Một Phương (Dịch)
Chương 649 02/09/2025
Chương 648 02/09/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz